Bà xã ngọt ngào: Hàng tỉ ấm áp kết hôn ngày thứ 7

Chương 100: Theo gió vượt sóng ngàn dặm truy phu

/321


Chương 100: Theo gió vượt sóng ngàn dặm truy phu
Hai người tán gẫu thật sự vui vẻ, đều nói về một vài việc nhỏ trong sinh hoạt, nhưng dù sao so với đề tài kết hôn cùng chủ nghĩa lý tưởng dối trá vẫn còn tốt hơn nhiều.

Người kia tiền lương không cao lắm, thậm chí là đi xe đạp đến đây, lúc về lại khăng khăng muốn đưa cô đến nhà ga.

Thịnh tình không thể chối từ, Hạ Úc Huân ngồi ở sau xe, trong lòng vô cùng yên lặng.

Kỳ thật, Hạ Mạt Lâm nói rất có đạo lý, tìm một người đàn ông bình bình phàm phàm kiên định có khả năng là được, dường như không áp lực sống chung cũng là một loại hạnh phúc đơn giản.

Tiếc rằng Hạ Úc Huân cô trời sinh không phải người kiên định, nên cô phải trong nước tới, trong lửa đi, theo gió vượt sóng ngàn dặm truy phu.

Cô muốn cũng là hạnh phúc vô cùng đơn giản như thế này, mà người cô hy vọng cho cô loại hạnh phúc đơn giản này, quá khó quá khó.

-

Trên đường về nhà, Hạ Úc Huân càng đi càng cảm thấy sợ nổi da gà.

Phía sau tiếng bước chân như ẩn như hiện vẫn luôn như bóng với hình.

Lúc đi đến một ngã quẹo, Hạ Úc Huân nhanh chóng nấp vào một cái hẻm nhỏ.

Quả nhiên, bóng người kia cũng đi theo vào.

“Ai?” Sau khi phát hiện bóng người màu đen kia, Hạ Úc Huân lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai phi qua đem người nọ áp sát vách tường, vươn tay bóp chặt yết hầu hắn ta.

“Ngay cả bà cô cũng dám cướp, chán sống sao!” Hạ Úc Huân gầm lên giận dữ.

“Cướp cô? Cô có tài, hay là có sắc?”

Thanh âm lạnh nhạt vô cùng quen thuộc vang lên, Hạ Úc Huân cả kinh nhảy dựng lên, “Tổng giám đốc?”

“Cô hiện tại có thể không cần gọi tôi là tổng giám đốc.” Lãnh Tư Thần tùy ý chỉnh sửa lại cà vạt.

Đã lâu chưa gặp anh, thẳng đến khi gặp lại, cô mới biết được chính mình có bao nhiêu oán hận anh, liền có bấy nhiêu nhớ anh.

Hạ Úc Huân nhanh chóng lui về phía sau vài bước, ánh mắt né tránh nói, “Như thế nào lại là anh a? Tôi là nói, anh sao lại ở chỗ này?”

“Tôi về nhà.” Lãnh Tư Thần ánh ắmt có phần ngu ngốc nhìn cô trả lời.

“À……” Thiếu chút nữa đã quên biệt thự nhà anh ở ngay bên cạnh, bất quá, sau khi anh dọn ra ngoài ở liền rất ít khi về nhà, thế cho nên cô đã nhanh chóng quên điểm này.

“Vậy anh về nhà đi! Tôi đi đây! Tạm biệt” Hạ Úc Huân nói xong quay đầu liền đi.

Nhìn anh hơn một giây đều là dày vò, cô sợ lại sẽ phá hủy quyết tâm mà chính mình thật vất vả mới hạ được.

Giây tiếp theo, cô không thể không dừng bước chân lại, bởi vì một cánh tay bị Lãnh Tư Thần siết chặt trong lòng bàn tay anh.

Lãnh Tư Thần nhìn dáng vẻ cô chạy trối chết, mày nhíu chặt, nói: “Cô đang trốn tôi sao?”

Từ ngày đó ở nhà cô nhìn cô, cô đối với mình vẫn một bộ tránh né như tránh rắn rết, khiến tâm tình anh bực bội.

Hạ Úc Huân lập tức phản xạ có điều kiện mà phản bác nói, “Không có! Ha ha, sao lại như vậy a……”

Lãnh Tư Thần coi thường cô nghĩ một đằng nói một nẻo, hỏi: “Gần đây rất bận?”

Khụ khụ, anh đây là đang trả lời thay cô sao?

Nhìn hơn một cái cũng là dày vò, vậy đơn giản không cần nhìn……

Vì thế đôi mắt Hạ Úc Huân gắt gao nhìn chằm chằm mặt đất dưới chân, ấp úng trả lời cho có lệ một câu: “Uhm, rất bận.”

Sau đó chính là trầm mặc, hai người đều không nói chuyện……

Cánh tay vẫn bị Lãnh Tư Thần nắm chặt, Hạ Úc Huân đi cũng không được, không đi cũng không được, gãi gãi đầu, nỗ lực tìm kiếm đề tài, nói: “Đúng rồi, con đường nhà anh đang sửa chữa, cho nên phải từ sau núi bên kia vòng đường nhỏ đi một chút, bên kia anh biết đi chứ? Không chậm trễ thời gian của anh nữa, tôi trước……”

Lãnh Tư Thần cuối cùng buông tay cô ra, trong miệng nói: “Không nhớ rõ, cô dẫn tôi đi đi.”

Hạ Úc Huân: “……”


/321

BÌNH LUẬN