Bà xã ngọt ngào: Hàng tỉ ấm áp kết hôn ngày thứ 7

Chương 3: Gió Bắc gào thét gãy bách thảo

/520


Chương 3: Gió Bắc gào thét gãy bách thảo

 

Vừa dứt lời, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông hàng năm băng tuyết bao trùm tức khắc nổi lên bão tuyết, toàn bộ văn phòng  như biến thành Bắc cực.
Lương Khiêm hai chân run lẩy bẩy, đội gió lạnh gào thét run rẩy mà đặt một chồng ảnh chụp, nói: “BOSS, lần này là tôi đích thân theo dõi!”
Lãnh Tư Thần tùy ý quét mắt nhìn những ảnh chụp đó, ngay sau đó dồn sức giơ tay lên.
“Rào rào ——” Ảnh chụp bay múa như bông tuyết.
Lương Khiêm giống như chim cút co rúm lại, không dám thở mạnh một tiếng.
Cô bảo tiêu này ở bên cạnh ông chủ nội tình anh biết, là thanh mai trúc mã hàng xóm của ông chủ, theo đuổi ông chủ rất nhiều năm, nhưng ông chủ cho tới nay không phải đều rất chán ghét cô sao?
Hiện tại như thế nào lại tốt đẹp đột nhiên quan tâm cô, đem người trợ lý này buổi tối từ trên giường kêu dậy tự mình theo dõi, thậm chí bởi vì cô cùng người đàn ông khác cùng nhau vào khách sạn đã phát hỏa lớn như vậy.
Bất quá, anh hôm nay ngoài ý muốn phát hiện một sự việc làm anh kinh ngạc, không nghĩ tới  cô bảo tiêu bạo lực kia thoạt nhìn như đàn ông nhưng trang điểm nhẹ chút cũng không tồi.
Anh lúc ấy thiếu chút nữa không nhận ra cô, mãi đến khi nhìn thấy cô một mình quăng ngã một con ma men tiến đến gần ném xa ra vài thước mới khẳng định là cô không sai.
“Cái kia, BOSS, còn…… Còn có cái gì phân phó không? Có cần tôi đem người đón trở về?” Thấy Lãnh Tư Thần mặt âm trầm, nửa ngày không nói lời nào, Lương Khiêm nuốt nước bọt, lớn mật hỏi.
“Cút.” Môi mỏng của người đàn ông trước bàn làm việc phun ra một chữ.
“Vâng!” Lương Khiêm như nghe thấy tiên nhạc, sống sót như sau tai nạn ngựa không dừng vó.
-
Sáng sớm hôm sau.
Hạ Úc Huân thoải mái mà trở mình vài lần, sau đó mơ mơ màng màng xoa xoa đôi mắt.
“Tỉnh rồi?” Âu Minh Hiên dựa trên đầu giường, bật lửa hút thuốc, cười như không cười nhìn cô.
“Uhm……” Hạ Úc Huân kêu lên một tiếng, vươn cánh tay giật lấy điếu thuốc trên tay anh, bỏ bào bên trong gạt tàn sắt dập tắt, sau đó tiếp tục chui vào lồng ngực anh, tìm vị trí thoải mái một lần nữa nhắm mắt lại.
Âu Minh Hiên kinh ngạc nhìn cô, không nghĩ tới cô sẽ bình tĩnh như vậy, anh cho rằng cô sau khi tỉnh rượu lại phát hiện chính mình cùng anh ngủ trên một cái giường, hơn nữa quần áo mình cũng đổi thành áo ngủ, nhất định sẽ cuồng loạn.
Anh không khỏi hoài nghi nha đầu này có phải hay không vẫn còn chưa tỉnh ngủ, hay là…… Kỳ thật tối hôm qua cô có vài phần thanh tỉnh, hoặc là, cô cũng không bài xích mình?
“Hạ Úc Huân, cô……”
“Đừng ầm ĩ!” Hạ Úc Huân bực bội đem đầu chôn vào trong chăn.
Âu Minh Hiên: “……”
Trước nay chỉ có phụ nữ trăm phương nghìn kế cầu mong đến gần cùng anh nói chuyện, cô cư nhiên chê anh ầm ĩ!
Nha đầu chết tiệt kia cô có bao nhiêu phí phạm của trời cô biết không?
Trong phòng im ắng, không biết qua bao lâu, Hạ Úc Huân đột nhiên giật mình một cái, thân mình run lên, mang theo chút kinh hoảng cùng không biết làm sao trầm thấp ngập ngừng gọi “Học…… Học trưởng?!”
Nhìn phản ứng cả kinh sợ hãi của cô lúc này, Âu Minh Hiên giật giật khóe miệng, có chút vô ngữ nhìn cô, thì ra cô lúc trước bình tĩnh không phải bởi vì trấn định, mà căn bản hậu tri hậu giác vẫn chưa rõ tình hình, chưa tỉnh ngủ!
Âu Minh Hiên đột nhiên có hứng thú chế nhạo, hơi nhếch nhếch cặp mắt đào hoa, cười nói: “Học trưởng? Bảo bối thân ái, tối hôm qua…… Cô cũng không phải kêu như vậy!”

 

 

 


/520

BÌNH LUẬN