Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 4: Uy hiếp

/643


"Phải" Đinh Chí Cương vui vẻ, ngẩng đầu đối với Uyển Tình nói, "Uyển Tình, rót rượu cho Mục tổng đi!"

Uyển Tình phòng bị nhìn hắn một cái, đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy bình rượu hồng, thật chậm rãi tiến đến rót vào ly rượu trước mặt Mục Thiên Dương. Làm xong, phát hiện hắn đang nhìn mình, cô xấu hổ nở nụ cười, nói: "Mục tổng mời dùng."

Đang lúc cô muốn đi, hắn đột nhiên bắt lấy tay cô. Cô hoảng sợ, muốn hét ra tiếng thì hắn dùng tay kia nắm cằm của cô, ngón cái khẽ vuốt ve môi của cô, nói: "Ta không thích nữ nhân dùng son môi."

Uyển Tình cực kỳ sợ hãi, vội vàng thoát khỏi tay hắn, chạy đến bên người Đinh Chí Cương: "Ba ……"

Mục Thiên Dương bưng lên ly rượu, thản nhiên liếc cô một cái.

Đinh Chí Cương đem cô đặt lại tại chỗ ngồi, nói: "Mục tổng cùng con nói giỡn thôi mà. Ta đi toilet một chút, con ăn trước đi."

"Không. . . . . ." Uyển Tình muốn kéo hắn ở lại, nhưng hắn đã nhanh đi rồi.

Uyển Tình thấy hắn không phải đi toilet, mà đi ra phía cửa nhà hàng, biết chính mình đã bị bán, liền đứng lên bỏ chạy.

Mục Thiên Dương ngồi tại chỗ, không hề động, chính mình tự rót cho mình một ly rượu, chậm rãi thưởng thức.

Uyển Tình chạy ra khỏi nhà hàng, đột nhiên bị người ta giữ chặt. Kéo cô chính là hai nam nhân, một thân tây trang tối màu, đeo kính mắt đen, tựa như xã hội đen trên các bộ phim điện ảnh vậy. Cô giãy dụa kêu to: "Các ngươi đang làm gì? Thả tôi ra!"

"Chúng ta là chính là thủ hạ của Mục tiên sinh." một người nam nhân trong đó nói, "Đinh tiểu thư mời chờ Mục tiên sinh ở chỗ này."

Uyển Tình cả kinh, quay đầu lại thấy Mục Thiên Dương thong thả, nhàn nhã đi tới.

Cô lại vùng vẫy, nhưng không làm nên chuyện gì.

Mục Thiên Dương đi đến trước mặt cô, khoát khoát tay, hai nam nhân kia lập tức buông nàng ra, người cũng nhanh chóng biến mất trước mắt họ.

Hắn vuốt mặt của cô, nói: "Ba cô bán cô cho tôi, lấy một mảnh đất trị giá hai triệu, có cảm thấy mình rất đáng tiền hay không?"

"Anh. . . . . . Anh khốn nạn!"

"Cô có muốn cứu mẹ hay không?" Hắn hỏi.

Uyển Tình sửng sốt, nhìn hắn.

Hắn nói: "Ba cô sẽ không quan tâm đến cô nữa đâu. Nếu cô nghe lời ta, mẹ cô ngày mai là có thể mổ, có bác sĩ tốt nhất, thuốc tốt nhất, hết thảy đều là tốt nhất. Bằng không, cô ngày mai ngay cả phòng bệnh cũng không vào được."

Uyển Tình ngơ ngác nhìn hắn.Qua thật lâu, cô lặng yên cúi đầu, hai vai phát run.

Cô không có mắng, không có nháo, càng không có đi. Mục Thiên Dương biết cô đã thỏa hiệp, vừa lòng nói: "Cô hiểu chuyện như vậy mới không ăn khổ."


/643

BÌNH LUẬN