Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 5: Thả ta đi

/643


Sau khi lên xe, Mục Thiên Dương hỏi: "Cô bao nhiêu tuổi?"

Uyển Tình nhìn hắn một cái, lắp bắp nói: "Mười. . . . . . Mười bảy."

"Mới mười bảy? Vẫn còn đang đi học sao?"

Uyển Tình há miệng run rẩy lắc đầu.

"Mười bảy tuổi sao lại không đi học?"

"Mẹ……Mẹ sinh bệnh, không có tiền , còn phải chăm sóc cho bà……" Nói xong, cô gắt gao cắn môi dưới, muốn vượt qua nội tâm sợ hãi.

Hắn nắm lấy cằm của cô, đem mặt của cô kéo qua đối diện mình: "Đừng cắn môi, lỡ cắn nát thì sao." Nói xong nghiêng người hôn cô.

Uyển Tình cả kinh, dùng sức muốn đẩy hắn ra, nhưng hắn đem cô nặng nề áp ở trên ghế ngồi. Cô không thể động đậy, sợ tới mức khóc lên.

Một lát sau, hắn buông ra nàng, liếm liếm khóe môi: "Hương vị so với tôi tưởng tượng hoàn hảo hơn."

"Anh thả tôi đi. . . . . ." Uyển Tình nức nở nói.

Hắn cười lạnh một tiếng: "Mặc kệ mẹ cô chết sống sao?"

Uyển Tình ngẩn ra, tuyệt vọng tựa trên ghế ngồi.

Không lâu, xe ngừng lại, hắn cầm lấy cánh tay cô kéo xuống xe. Cô giương mắt nhìn một toà biệt thự, cả kinh hai chân như nhũn ra.

Hắn lôi kéo cô đi vào trong, lên lầu, đi vào một gian phòng trong đó, rốt cục buông nàng ra. Tiếp theo, hắn bắt đầu cỡi quần áo. . . . . .

Uyển Tình co rúm lại ôm hai tay, nghiêng ngả lảo đảo lui về phía sau.

Hắn quay đầu lại, lãnh mâu đảo qua, đem cô ném lên giường.

"A ——" Uyển Tình bị rơi choáng đầu hoa mắt, đang muốn đứng lên, người khác đã nhào tới. Cảm giác được tay hắn sờ loạn ở trên người mình, cô kêu to: "Không cần! Thả tôi ra"

Hắn chẳng những không dừng lại, ngược lại càng ngày càng thô bạo, xoạt một tiếng xé rách lễ phục của cô.

Cô cảm giác trước ngực chợt lạnh, vội vàng lấy tay che lại: "Van cầu anh. . . . . . Không cần. . . . . ."

"Không cần?" Hắn nắm lấy cằm của cô, hôn cô thật mạnh.

"Ngô. . . . . ." Uyển Tình lắc lắc đầu, muốn nói chuyện, nhưng nói không nên lời.

Hắn thô bạo hôn nàng, hai tay ở trên người cô giao du, rất nhanh đem cô cởi trần như nhộng.

"Không. . . . . ." Uyển Tình khóc nức nở, thoát khỏi nụ hôn của, hai tay đánh loại hắn.

Hắn khoá trụ hai tay của cô, kéo chúng nó quá đỉnh đầu, cúi đầu ở môi cô hung hăng cắn một chút. Mùi máu tươi tràn ngập trong miệng, cô cảm thấy đau đớn, cảm giác sức nặng trên người mình, cô biết rõ mình chạy không thoát , tuyệt vọng khóc thút thít.

Hắn ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn cô một cái, cúi đầu giống như nổi điên gặm nuốt cổ của cô.

"Đau. . . . . ." Cô vặn vẹo thân mình, khóc lóc cầu xin tha thứ, "Cầu anh buông tha tôi đi. . . . . ."

Đúng lúc này, hắn hôn lên ngực cô, dùng sức khẽ hấp, tạo ra ấn ký của chính mình. . . . . .

"A. . . . . ." Uyển Tình không biết đây là cảm giác gì, có đau, có xa lạ mà lại làm cho cô sợ hãi, "Đừng. . . . . . Cầu anh . . . . . . Không cần. . . . . . Thả tôi đi. . . . . ."


/643

BÌNH LUẬN