Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool Ngầu - ngôn tình 2017

Chương 3

/482


Chương 3 TRONG ĐẦU CỐ NIỆM ĐỘT NHIÊN XÔNG RA MỘT CHỮ, CẤM DỤC
Cố Niệm có chút phiền muộn, người đàn ông này dán vào cô gần như thế làm gì?
Trên người anh truyền tới hương bạc hà thoang thoảng khiến chân cô mềm nhũn.
Cô thấy đôi môi mỏng của Sở Chiêu Dương dường như nghiêm khắc đấu tranh một hồi, mới mở miệng nói: “Tôi ngồi cùng gã ta.”
Dù thế nào thì cô gái này cũng thích anh nên anh không thể để cho cô gái thích mình ngồi gần người đàn ông xa lạ được, nhỡ đâu chịu thiệt thì làm thế nào?
Kéo Cố Niệm ra phía sau, Sở Chiêu Dương lên xe trước.
Cố Niệm hình như là đoán được ý của anh, ngượng ngùng ngồi vào bên cạnh. Cô thấy rất áy náy khi mình lại hiểu lầm anh.
Ai bảo bộ mặt người đàn ông này luôn cau có, giống như lúc nào cũng không vui nên dễ dàng khiến người ta hiểu lầm.
Cố Niệm ngại ngùng, có lòng muốn nói xin lỗi, cũng không biết mở lời thế nào. Cô ngồi bên cạnh len lén nhìn Sở Chiêu Dương.
Đây là lần đầu tiên cô bình tĩnh quan sát người đàn ông xa lạ này. Đập vào mắt chính là bộ âu phục cắt may tinh tế trên người anh, vừa vặn mà tao nhã. Bởi vì ngồi, nên quần tây hơi dán vào đùi anh, không quá chật, nhưng vẫn có thể nhìn ra được hình dáng bắp đùi thon dài, mạnh mẽ, tràn trề sức hấp dẫn nam tính.
Tay anh đặt tự nhiên lên trên đầu gối, ngón tay thon dài như trúc hơi cong, lộ ra khớp xương rõ ràng, trắng nõn mà thanh nhã.
Trong đầu Cố Niệm đột nhiên xông ra hai chữ: cấm dục.
Cả người âu phục ngay ngắn, mặt không cảm xúc, giống như đoạn tuyệt thất tình lục dục, không có gì có thể gợi lên một tia cảm xúc nơi anh, cả người đều có một loại cảm giác sạch sẽ lộ ra từ trong xương cốt.
Đầu ngón tay Sở Chiêu Dương lặng lẽ dùng sức, bấm vào đầu gối mình, đầu ngón tay trắng bệch.
Cô nghĩ anh là người mù sao? Cho dù thích anh cũng không cần nhìn thẳng thừng như vậy chứ, lại còn nhìn chỗ đó của anh, thật sự quá mất tự nhiên rồi!
Nhưng mà, anh lại thích bị cô nhìn thì làm thế nào?
Bụng dưới Sở Chiêu Dương khẽ thít chặt, dáng ngồi càng thẳng tắp khiến cho quần càng căng hơn, niềm kiêu hãnh của anh cũng gồng lên. Con ngươi màu đen khẽ liếc, nhìn trộm phản ứng của Cố Niệm.

Cô gái này hình như nhìn mình đến ngu người rồi.
Sở Chiêu Dương có chút đắc ý, khóe miệng hơi cong lên.
Đột nhiên, xe chuyển hướng, Cố Niệm bị va vào cửa xe. Sở Chiêu Dương lại áp lên người Cố Niệm, tay anh vội vàng chống cửa xe, bảo vệ Cố Niệm ở trong lòng, tránh đè lên cô.
Ngay sau đó, xe cảnh sát khẩn cấp phanh lại, hai người lại ngã về phía trước. Sở Chiêu Dương lập tức đưa tay che ở trên đầu Cố Niệm.
Lúc dừng xe rồi, Cố Niệm mới hoảng sợ mở mắt, vừa ngẩng đầu đã đụng thẳng vào ánh mắt Sở Chiêu Dương.
Lúc này cô vẫn đang được Sở Chiêu Dương bảo vệ trong lòng, xung quanh tràn đầy nhiệt độ cơ thể của anh. Mùi hương bạc hà trên người anh nhẹ nhàng thoải mái nhưng cô lại cảm thấy nóng vô cùng.
Khuôn mặt Sở Chiêu Dương gần trong gang tấc, hơi thở khẽ lướt trên mặt cô. Cố Niệm hơi nghiêng đầu liền chạm vào đôi môi mỏng nóng bỏng đẹp đẽ của anh, nóng đến mức cô vội vàng tránh đi, nhưng lại đụng ngay vào lông mày của anh.
Lông mày sắc nhọn như đao như kiếm.
Sở Chiêu Dương nhướn môi, khẽ thả lỏng cơ thể, trầm trầm nói: “Cô không sao chứ?”
Hơi thở phả ra dường như cũng mang theo hương bạc hà rơi trên mặt, da thịt cô nhanh chóng từ trắng chuyển sang đỏ.
Cố Niệm còn chưa hồi thần lại chỉ biết lắc đầu. Sở Chiêu Dương cúi xuống, ánh mắt chậm rãi rơi vào đôi tay cô đang túm lấy âu phục của anh.
Cố Niệm khẽ “a” một tiếng, vội vàng buông ra. Vừa nãy thật giống như cô muốn cưỡng bức anh vậy.
“Mọi người không sao chứ? Thật ngại quá, vừa rồi đột nhiên có một con mèo nhảy ra, vì tránh nó nên mới như vậy.” Viên cảnh sát nói xin lỗi, vừa quay đầu lại liền ngẩn ra.

A


/482

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status