Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool Ngầu - ngôn tình 2017

Chương 8

/481


Chương 8 CHO DÙ CON CÓ NHỚ CẬU TA NỮA CŨNG VÔ DỤNG, CẬU TA ĐÃ CHẾT RỒI
Cố Niệm nắm chặt nắm tay, hốc mắt đỏ lên, cô bị hai chữ Ngôn Luật kia chạm đến nỗi đau chôn sâu dưới đáy lòng. Cô chỉ gọi lên một tiếng “mẹ”, cổ họng nghẹn lại không nói được gì nữa.
Hai chữ Ngôn Luật không ngừng quanh quẩn ở đáy lòng cô.
Đôi môi Cố Niệm run rẩy, Mục Lam Thục cũng biết mình nói sai rồi. Sắc mặt bà khó coi nhưng cũng không nói ra được lời dịu dàng an ủi Cố Niệm.
Bà hé miệng, nửa ngày không phát ra được tiếng nào, chỉ thấy Cố Niệm xoay người chạy về phòng.
Lúc Mục Lam Thục đứng dậy đuổi theo, chỉ nghe thấy tiếng Cố Niệm đóng rầm cửa phòng lại.
Mục Lam Thục đuổi tới cửa, trong lòng xoắn xuýt, vẫn là hít sâu một hơi xoay chốt cửa. Cũng may, Cố Niệm không khóa cửa lại.
Bà đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Cố Niệm nằm nghiêng trên giường, cong người thành hình cung, mặt chôn ở trong cánh tay.
Mục Lam Thục thở dài, đi tới mép giường, miệng mở ra lại khép lại mấy lần mới hỏi: “Trong lòng con có phải vẫn còn nhớ nhung Ngôn Luật không?”
Cố Niệm không nhúc nhích, buồn bực nói: “Không có.”
“Tốt nhất là không.” Mục Lam Thục mím môi, cứng rắn nói, “Cho dù con có nhớ cậu ta nữa cũng vô dụng, cậu ta đã chết rồi. Niệm Niệm, con cũng không thể vì một người đàn ông mà cả đời này đều đơn độc chứ?”
Cố Niệm trầm mặc cuộn mình chặt hơn.
Mục Lam Thục dứt khoát ngồi ở mép giường: “Mẹ vốn cũng thực sự cảm thấy đứa bé Ngôn Luật kia không tệ. Nhưng ai có thể nghĩ tới nó lại sẽ... Người đã không còn nữa rồi, còn làm lỡ nhiều năm của con như vậy. Làm cảnh sát rốt cuộc có gì tốt, nguy hiểm như thế... Con là một đứa con gái, nghe mẹ một câu, đổi công việc khác đi. Ổn định là tốt hơn cả.”
“Không! Ba con cũng là cảnh sát, con sẽ giống như ba làm một cảnh sát tốt.” Cố Niệm ngồi dậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn thuần khiết tràn đầy kiên quyết.
“Nhưng ba con... ông ấy không...” Mục Lam Thục kích động nâng cao âm lượng, lại im bặt. Sắc mặt trong nháy mắt mất tự nhiên, ngay sau đó một bàn tay hung hãn đập lên lưng Cố Niệm, “Đứa nhỏ này, tại sao lại không nghe lời như vậy hả? Ba con mất sớm, con vừa sinh ra không bao lâu, ba con đã đi rồi. Một mình mẹ nuôi con khôn lớn. Tất cả những gì mẹ làm còn không phải là vì tốt cho con hay sao?”

“Mẹ, con biết, nhưng con thích làm cảnh sát, con thích giúp đỡ người khác.” Cố Niệm thấp giọng nói.
Mục Lam Thục nhắc tới những năm này nuôi dưỡng Cố Niệm không dễ, liền đỏ cả vành mắt, nước mắt cứ thế chảy ra.
Bà vừa lau nước mắt, vừa nói: “Thích giúp đỡ người, cho dù làm công việc khác cũng có thể giúp. Trước đây, tâm nguyện lớn nhất của mẹ là có thể nuôi dưỡng con thành người. Mà bây giờ, tâm nguyện lớn nhất của mẹ là có thể thấy con lập gia đình và hạnh phúc. Niệm Niệm, mẹ lớn tuổi rồi, ai biết còn có thể sống với con bao năm nữa? Mẹ sợ sau khi mẹ không còn nữa, một mình con lẻ loi hiu quạnh không có ai bầu bạn. Con để mẹ yên tâm đi, có được không? Con thích làm cảnh sát, được, mẹ không ép con.”
May mà Cố Niệm bây giờ chỉ là cảnh sát khu vực của đồn công an, những chuyện nguy hiểm kia còn chưa tới phiên cô đi làm.
Cùng lắm là mấy việc hỗn tạp giúp bắt trộm, bắt mèo, nhắc nhở cư dân phòng cháy chống trộm thôi.
Mục Lam Thục lau nước mắt nói: “Nhưng con hãy đi xem mắt đi, có được không? Dì Tô nói rồi, lần này đối tượng là một giám đốc ngân hàng, 28 tuổi, sự nghiệp ổn định, cũng đàng hoàng. Bởi vì điều kiện bản thân rất tốt nên yêu cầu có chút cao, mới độc thân đến bây giờ. Nếu không cái tuổi này, cho dù người ta chưa kết hôn cũng có bạn gái rồi. Dì Tô có thể giới thiệu cậu ta cho con quả thật rất không dễ dàng. Con coi như để cho mẹ an tâm, đi gặp chút đi, nói chuyện với người ta, biểu hiện tốt một chút, được không?”
Thấy Mục Lam Thục khóc, trong lòng Cố Niệm cũng động lòng. Nhưng nghe đến xem mắt, trong đầu cô liền lóe lên khuôn mặt của Sở Chiêu Dương.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Cố Niệm phun ra một câu: “Mẹ, con có người mình thích rồi.”



/481

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status