Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool Ngầu - ngôn tình 2017

Chương 9

/481


Chương 9 NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÔ CHO LÀ LỖ MÃNG, LẠI LÀ SỞ CHIÊU DƯƠNG!
Mục Lam Thục ngẩn ra một chút, chớp chớp mắt hỏi: “Con có người mình thích rồi?”
Cố Niệm cũng không biết mình rốt cuộc bị làm sao, lại nói như vậy, bất chấp gật đầu.
“Là ai? Trông thế nào? Có ảnh không? Tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì?” Mục Lam Thục lập tức ném ra một chuỗi câu hỏi.
Cái này làm khó Cố Niệm rồi, vừa rồi cũng không biết làm sao lại nghĩ tới Sở Chiêu Dương, động kinh nói ra, nhưng cũng thật sự không thể nói ra Sở Chiêu Dương chứ?
Nói cũng không ai tin.
Thấy cô ngập ngừng, Mục Lam Thục không vui nói: “Không phải là con lừa mẹ chứ?”
“Không mà.” Cố Niệm không có sức phản bác.
“Nếu như con thật sự thích, thì theo đuổi đi. Đàn ông tốt còn độc thân rất ít, nháy mắt là thành của người khác rồi, đến lúc đó con sẽ hối hận.” Mục Lam Thục nói, “Có điều cái này cũng không làm lỡ con đi xem mắt được. Con đi xem một lần đi, chuẩn bị hai tay. Nếu như người con thích không thích con, con không phải vẫn còn một người xem mắt sao?”
“Mẹ!” Cố Niệm bất đắc dĩ kêu lên.
Mục Lam Thục đỏ mắt hỏi: “Con rốt cuộc có đi hay không?”
Cố Niệm sợ nhất là mẹ khóc, chỉ đành gật đầu đáp ứng: “Con đi là được chứ gì.”
“Vậy mới được chứ, đến lúc đó trang điểm cho đẹp, đừng có cố ý bôi xấu hình tượng của mình, phá hủy buổi xem mắt đấy.” Mục Lam Thục không yên lòng dặn dò.
“Con biết rồi.”
***
Thứ bảy, Cố Niệm dưới sự giám sát của Mục Lam Thục, thế nào cũng phải tìm một cái váy từ tủ quần áo ra thay.
Mục Lam Thục còn ở bên cạnh nhắc mãi chuyện cô làm cảnh sát, ngay cả một cái váy ra hồn cũng không có.
Sau đó, bà lại giám sát cô trang điểm. Trang điểm xong xuôi, Cố Niệm nhìn cô gái trong gương nhỏ nhắn xinh xắn, da dẻ trắng nõn, ánh mắt sáng ngời, lộ ra sự trong sáng và đơn thuần.
Hai tay Mục Lam Thục bám lên vai Cố Niệm, hài lòng cười nói: “Con gái mẹ trang điểm vào thật xinh, nào có giống cảnh sát chứ.”

Đối với thành kiến về cảnh sát của Mục Lam Thục, Cố Niệm đã vô lực phản bác.
Cô cầm túi, ủ rũ cúi đầu ra khỏi cửa dưới sự dặn dò của Mục Lam Thục.
Lúc xuống lầu, cô còn có thể nghe thấy Mục Lam Thục thò đầu ra kêu lên với cô: “Đừng quên biểu hiện tốt một chút. Gặp người ta con đừng có mà trưng ra cái bộ dạng ủ rũ đó.”
Cố Niệm thở dài, trong lòng nặng trĩu gọi xe đến Thịnh Duyệt.
Đứng ở cửa Thịnh Duyệt, xuyên cánh cửa xoay tròn cô có thể trông thấy người phục vụ bên trong nghiêm chỉnh tiếp đãi khách đến.
Cố Niệm nghĩ trong đầu, đối phương lựa chọn Thịnh Duyệt là khách sạn năm sao nổi tiếng của thành phố B này, nói không chừng cũng có chủ ý muốn khoe khoang bản thân.
Cho đến bây giờ, đến dáng dấp đối phương thế nào cô cũng không biết, dì Tô kia chỉ đưa số điện thoại di động của đối phương cho cô. Sau đó, đối phương cũng không liên lạc gì cả, tất cả đều là dì Tô liên lạc trung gian, bảo cô thứ bảy gặp mặt.
Đối phương không chủ động liên lạc, cô cũng lười liên lạc với đối phương. Cô luôn cảm thấy hành động của đối phương như vậy là rất kiêu căng, thật sự chẳng coi mình ra gì.
Tay xách túi khẽ siết chặt, cô đi lên bậc thềm, chân vừa mới đặt lên bậc cuối cùng liền bị người ngăn lại, suýt nữa đụng vào bộ ngực rắn chắc trước mặt.
Áo sơ mi dán vào ngực và âu phục vừa vặn, thậm chí nhìn có chút cứng rắn, thân hình thẳng tắp như tùng.
Cố Niệm theo bản năng sờ sờ mũi, may mà chưa đụng vào.
Cũng không biết là ai lỗ mãng như vậy, nào có ai đột nhiên xông ra trước mặt người ta như thế.
Cô mang chút bất mãn ngước mắt lên, nhưng không ngờ lại đụng vào một đôi mắt âm u như hố sâu, bên trong thâm trầm, sâu không thấy đáy, càng không nhìn ra được một tia ưu tư nào.
Đôi mắt quen thuộc khiến cho Cố Niệm hoàn toàn sững sờ. Người đàn ông cô cho là lỗ mãng ấy lại là Sở Chiêu Dương!



/481

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status