Truyện Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một Full - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Chương 9: Không phải đến thử vai nữ chính

/2165


Chương 9: Không phải đến thử vai nữ chính

Vì đang là giờ cao điểm nên các con đường đều kẹt xe nghiêm trọng, lúc Ninh Tịch chạy đến buổi thử vai thì đã muộn.

Thường Lị với Ninh Tuyết Lạc mặt mũi hớn hở đi ra từ trong tòa nhà tổ chức buổi thử vai, bên cạnh là một đám người xúm vào chúc mừng.

Nhìn thấy Ninh Tịch đầu đầy mồ hôi chạy tới, ánh mắt Ninh Tuyết Lạc vẫn tràn đầy khinh bỉ giống như năm xưa.

Thấy Ninh Tuyết Lạc làm vẻ cao cao tại thượng không ai bì nổi ngồi lên xe rời đi thì Ninh Tịch không trở về mà đi thật nhanh vào trong tòa nhà.

Bây giờ cũng không tính là muộn.

Chạy được nửa đường thì nhìn thấy một đoàn người đang trò chuyện vui vẻ, đây chính là nhóm giám khảo của buổi thử vai cho bộ phim Thiên Hạ.

"Thật xin lỗi, tôi đến trễ!" Ninh Tịch cúi người thật thấp.

Các giám khảo nhìn Ninh Tịch đột nhiên cản đường thì trố mắt nhìn nhau, có vẻ có chút không vui.

Không ai thích người tới muộn cả.

Phó đạo diễn xị mặt: "Buổi thử vai đã kết thúc, lúc này cô mới chạy tới thì có ích gì? Người trẻ tuổi bây giờ càng ngày chả ra sao!"

"Tôi không đến thử vai nữ chính!" Ninh Tịch nói.

"Hả? Không tới thử vai nữ chính vậy cô tới thử vai nào?" Biên kịch hứng thú nói.

"Tôi đến thử vai nữ thứ, Mạnh Trường Ca! Theo tôi biết thì lần thử vai trước các ngài chưa chọn được người thích hợp!" Vừa dứt lời, Ninh Tịch ngẩng đầu lên.

Trong nháy mắt, hiện trường im lặng ít nhất năm giây, phó đạo diễn mới vừa rồi còn không vui giờ lập tức nhìn thẳng cô.

Phó đạo diễn chỉ thấy cô gái trước mặt mặt mũi sắc nét, tóc đen dài tới eo, trên người mặc một chiếc váy đỏ thẫm. Nhưng sắc màu chói mắt như thế lại không lấn át được vẻ đẹp của cô, trái lại còn trở thành phông nền cho cô thêm nổi bật.

Cô chỉ lẳng lặng đứng đó nhưng tựa như đang đứng giữa khu rừng mờ sương, giống như một con linh hồ đã tu hành cả ngàn năm, đôi mắt câu hồn khiến người ta không chú ý sẽ vô tình rơi vào vô hạn xuân sắc, tuy đạo hạnh sâu nhưng dường như chưa bao giờ lây dính phàm trần, trong đôi mắt là một mảnh trong suốt...

"Cô tên là gì?" Chờ đến lúc đạo diễn Quách Khải Thắng lên tiếng thì mấy giám khảo khác mới tỉnh lại, tựa như vừa mới chìm vào một giấc mộng ngắn ngủi.

"Ninh Tịch."

Đạo diễn Quách với phó đạo diễn, biên kịch và nhà sản xuất bàn nhau một chút, sau đó nói: "Có chút ấn tượng, là nghệ sĩ của Tinh Huy đúng không? Cô về chuẩn bị một chút, vai nữ thứ thuộc về cô! Khi nào quay sẽ báo cho cô."

"Cám ơn đạo diễn, tôi nhất định sẽ chuẩn bị thật tốt!" Ninh Tích cùi người cảm ơn.

Đúng thế, ngay từ đầu, mục tiêu của Ninh Tịch đã là vai nữ phụ.

Vì nhân vật này mà cô đã nghiên cứu suốt ba tháng, cố gắng tìm hiểu cảm giác và khí chất của Mạnh Trường Ca, cố gắng đạt tới mức chỉ cần liếc mắt một cái cũng khiến các giám khảo động tâm.

Mặc dù có chút trúc trắc nhưng vẫn ổn, cô đã thành công...

Sau khi Ninh Tịch rời đi, đạo diễn Quách liên tục cảm thán: "Đây đúng là đi mòn gót giày thì không tìm được, đến lúc tìm ra thì lại chẳng phí công! Cô bé này mặc dù kí hợp đồng với Tinh Huy nhưng lý lịch quá nát, như thế mà tới thử vai nữ chính thì tôi không để mắt tới đâu, không ngờ lại đẹp hơn trong hình nhiều!"

Biên kịch Diệp Linh Lung cũng không nén nổi kích động: "Quan trọng nhất vẫn là khí chất, ánh mắt của cô bé ấy vừa nãy thật quá chuẩn, tuy Mạnh Trường Ca là yêu nữ hại nước nhưng trước đó thì vẫn là một nữ tướng quân hào khí ngút trời, nàng ta có thể quyến rũ nhưng không thể dung tục, thậm chí còn phải có phần ngây thơ với thoát tục. Mấy người trước đến thử vai đều diễn thành hoa khôi thanh lâu, thật tức chết tôi mà!"

"Ha ha ha, đừng giận đừng giận, chẳng phải là chọn được Trường Ca cho cô rồi sao!"

...

Cùng lúc đó tại bệnh viện nhân dân số một thành phố B.

Bánh bao nhỏ ở phòng bệnh VIP đang khiến một đám người lo sốt vó.

Đứa bé co rúc trên bệ cửa sổ, tâm tình kích động lạ thường, lạc giọng gào khóc, bất kể bác sĩ, y tá nói thế nào cũng không dỗ xuống được.

Lục Cảnh Lễ dùng toàn tâm toàn ý dỗ cậu cháu trai bảo bối nhưng biết làm sao được, người ta căn bản không cần ông chú ruột này.

Không có cách nào khác, Lục Cảnh Lễ đành gọi điện thoại cho Lục Đình Kiêu mới bị công ty gọi đi, bảo anh quay lại.

 

 

 

 

 

 

 

 


/2165

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status