Đại Thiếu Gia Ế Vợ

Chương 97 - Chương 97

/97




“Đầu lâu kia là lúc ta chín tuổi, đang chơi sau núi thì phát hiện; Đầu sói đó là con sói ta giết trong lần đầu đi săn năm mười hai tuổi, đầu hổ đó là con hổ đầu tiên ta chém năm mười lăm tuổi.”

Sở Nhất Nặc mười bảy tuổi đã mở đường máu bước vào giang hồ, lấy máu rửa Hắc Vân lĩnh (tên ngọn núi) báo thù cho phụ thân. Rồi sau đó dùng phương thức đen ăn đen, thâu tóm tam đại ác bang trên giang hồ, hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của cha hắn.

Từ đó đại danh đỉnh đỉnh, uy chấn giang hồ, Nhất Nặc sơn trang ẩn nhẫn bảy năm, lại một lần nữa lấy lại chỗ đứng trong võ lâm.

“Huynh thật lợi hại.” Trong mắt Hân Duyệt vẫn còn hoảng sợ chưa tan.

“Nàng ngay cả ta còn không sợ, lại sợ những vật đã chết đó làm chi?” Nhớ tới vài lần gặp mặt nàng đều tiêu sái tự nhiên, hôm nay lại lúng túng như vậy, không khỏi cảm thấy buồn cười.

“Huynh? Nói thế nào thì huynh cũng là một người sống sờ sờ ra đó, huống chi còn dễ nhìn như vậy, cho dù có chút lực sát thương cũng coi như không có gì khủng bố.”

Lại thất thần nhìn nàng, lẳng lặng, mắt vẫn không nhúc nhích, mí mắt cũng không chớp.

Hân Duyệt chịu không nổi ánh mắt kia: “À, buổi tối ta ngủ ở đâu? Là phòng hôm qua đúng chứ, không còn sớm huynh ngủ đi, ta cũng phải đi nghỉ ngơi.”

Nhíu mày, bĩu môi: “Nàng hại ta thành như vậy, sẽ không quan tâm?” Vẻ mặt kia giống như hoàng hoa khuê nữ bị ức hiếp: Ngươi ăn ta sạch sẽ rồi, lại không muốn chịu trách nhiệm sao?

Hân Duyệt không nhịn được,“Phốc” Một tiếng nở nụ cười,“Vậy muốn như thế nào?”

Sở Nhất Nặc trừng mắt liếc nàng, ý tứ: Nàng xem rồi làm.

“Được rồi, vậy ta trải đệm ngủ tạm ở đây, hầu hạ Sở đại gia huynh. Buổi tối muốn uống trà rót nước, cứ việc bảo ta đừng khách khí.”

Có điều còn có một vấn đề, hắn muốn đi WC thì làm sao bây giờ? Đây cũng không phải phạm vi ta quản được.

Hân Duyệt há miệng thở dốc, vẫn không thể không biết xấu hổ nói thành lời, quên đi, đến lúc đó rồi nói sau, trong trang không thiếu hạ nhân. Ở mặt ngoài im lặng, nếu Sở Nhất Nặc bây giờ hô to một tiếng, chỉ sợ sẽ có một đoàn người xông tới.

“Nàng có thể mang cái giường nhỏ bên kia lại đây.”

Hân Duyệt đành phải kiên trì tới gần chỗ có vẻ là để đầu hổ đầu sói, đúng là có một cái giường trẻ con có thanh chắn, cũng may đủ lớn, có thể nằm vừa. Nói vậy đây là giường trước kia của hắn, trong lòng thầm mắng Sở Nhất Nặc thật nhỏ mọn, sao không gọi người tới giúp, để một thiếu nữ yếu ớt đi khuân một cái giường.

Ồ? Giường xếp. Không thể tưởng được cổ đại còn có giường trẻ con cao cấp như vậy, sớm biết vậy có thể làm cho Ý nhi với Phong nhi một cái. Lúc nàng ở nhà chị họ có thấy một cái, chẳng qua là bằng inox, giường gỗ trước mắt mặc dù cồng kềnh nhưng thiết kế cũng tinh xảo.

Nàng vài động tác đã gấp xong, có hai cái bánh xe, nhẹ nhàng đẩy lại đây.

Sở Nhất Nặc lẳng lặng nhìn, trên mặt không có biểu tình gì.

Nằm ở trên giường nhỏ, nhìn lên đỉnh màng, Phong nhi với Ý nhi không biết ngủ được không. Cũng may ba ngày đi Tô Châu kia bọn nhỏ đều rất tốt, nay cho dù nhiều thêm vài ngày không nhìn thấy mẹ hẳn là cũng không sao, dù sao phụ thân đã trở về.

Chàng sao rồi? Chàng khỏe không, có bị thương không, nàng vô cùng muốn hỏi Sở Nhất Nặc nhưng lại sợ làm hắn tức giận. Dù sao thân thể hắn như vậy, để hắn nổi giận cũng không tốt.

“Ta......”

“Ta......”

Hân Duyệt chớp mắt: “Huynh nói trước đi.”

“Ta ngủ không được, nàng kể chuyện xưa cho ta đi, trước đây ta có nghe một câu chuyện là công chúa Bạch Tuyết, lại không biết kết cục, nàng biết không?”

“Công chúa Bạch Tuyết kết cục ai chẳng biết, ta kể cho huynh nghe.”

Con trai con gái không ở bên người, vốn là nhớ nhung không thôi, nay bỗng dưng có một đứa trẻ lớn xác quấn quít lấy nàng đòi kể chuyện xưa.

“... ... Cuối cùng, công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp đồng ý lời cầu hôn của hoàng tử, bọn họ cử hành hôn lễ long trọng, hạnh phúc mãi mãi về sau.”

Quay đầu nhìn lại, gương mặt hắn mỉm cười điềm đạm đã tiến vào mộng đẹp. Dung nhan tuyệt mĩ kia làm sao có chút bộ dáng nào của đại ma vương giết người không gớm tay, căn bản chỉ là một đứa trẻ còn chưa trưởng thành.

Hân Duyệt bỗng nhiên nghĩ tới, Nhất Nặc sơn trang có rất nhiều thứ kỳ quái, mấy thứ này đối với mình cũng không lạ gì, chỉ là cảm thấy chỗ đó không thích hợp, tỷ như truyện công chúa Bạch Tuyết này làm sao người cổ đại lại biết?

Bỗng nhiên nhớ tới mẫu thân của Sở Nhất Nặc là công chúa nước láng giềng, có lẽ Nhật Chiếu quốc thật sự khác ở đây.

Mặc kệ nó, những chuyện này cũng không quan trọng, quan trọng là bây giờ nàng ngủ không được, liều mạng không cho mình nhớ nhung, ngăn dòng nước mắt đang chảy xuôi.

Hận ông trời bất công, vốn dĩ đang một nhà hạnh phúc ấm áp, hoà thuận vui vẻ, ai có ngờ......

Bên cạnh Sở Nhất Nặc đang nhíu mày, hai tay nắm chặt đệm giường, miệng thì thào lên tiếng.

Hân Duyệt xoay người đứng lên, cầm tay hắn, cúi người xuống nghe hắn nói chuyện.

“Mẹ...... Mẹ...... Đừng bỏ con......” Hắn còn đang ngập ngừng gì đó, cánh tay trái nâng lên ôm lấy Hân Duyệt, ôm chặt trong lòng.

Cánh tay chống trên giường muốn giãy khỏi hắn, lại phát hiện sức lực của hắn lớn như vậy, càng dùng sức hắn ôm càng chặt.

Hân Duyệt nhìn trên đầu hắn mồ hôi đầm đìa, sắc mặt xanh tím, nhất định là gặp ác mộng. Cũng không đành lòng nên không giãy dụa nữa, mặc hắn ôm, lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt hắn.

Tiếc rằng trên trán hắn không ngừng có mồ hôi lạnh chảy ra, nàng cứ không ngừng nhẹ nhàng lau đi, mãi đến khăn tay ướt đẫm, mơ hồ có thể thấy trên khăn tay thêu một chữ “Tề”.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào giường lớn, gã sai vặt đến đưa thuốc, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, kinh ngạc sửng sờ ở cửa.

Trang chủ trước giờ không gần nữ sắc, một tỳ nữ hầu hạ bên người cũng không có, chỉ có hai gã sai vặt mà thôi.

Nay nữ nhân kia lại bị trang chủ gắt gao ôm vào trong ngực, mặt của nàng dán vào bên má hắn, hai người ngủ say sưa.

Gã sai vặt yên lặng xoay người đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.

Sở Nhất Nặc chậm rãi mở mắt ra, lúc có người tới gần cửa phòng hắn liền tỉnh, chỉ là không mở mắt ra.

Thường ngủ không sâu, thường ngủ ít, thường dậy sớm, nhưng sao hôm nay lại ngủ thẳng đến mặt trời lên cao?

Ghé mắt nhìn về thiên hạ trong lòng, sắc mặt tươi tắn hồng hào khác hẳn vẻ tái nhợt hôm qua, lông mi thật dài, che khuất đôi mắt linh động. Một cánh tay tựa vào bên sườn mặt của hắn, trong lòng bàn tay còn đang cầm một chiếc khăn tay ướt đẫm.

Sở Nhất Nặc nhẹ nhàng rút tay trái ra, để bên cạnh, nhưng thân mình vẫn bất động, để nàng nằm trong ngực mình tiếp tục giấc mộng ngọt ngào.

“Uhm......” Hân Duyệt dụi dụi mắt nhập nhèm buồn ngủ, đứng dậy thấy Sở Nhất Nặc đang nhìn mình: “Huynh tỉnh rồi? Sao lại không gọi ta, tối hôm qua......”

“Nàng phi lễ ta.”

Cái gì?!

Hân Duyệt cong cong lỗ tai, ta không có nghe sai chứ. Trừng




/97

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status