Em Muốn Trốn Sao Bảo Bối

Chương 5 - Chương 5

/115


Một tháng sau, Lăng Chi Hiên đã bình phục và có thể đi lại bình thường. Dạ Nguyệt và bác sĩ trưởng khoa cũng phải kinh ngạc, tốc độ hồi phục sức khỏe nhanh đến bất ngờ. Và theo như Dạ Nguyệt thì trí nhớ của anh cũng vẫn không cải thiện được chút nào. Việc anh ở nhà Dạ Nguyệt thì Lý Vân Nhi và Dương Hoàng Trí cũng đã biết, bọn họ cũng thường xuyên ghé qua “thăm hỏi” và “quậy phá”. Ví như hôm nay, họ đang định tổ chức một bữa BBQ ở trong phòng Dạ Nguyệt với lý do là nam thần mới vừa tìm được công việc làm thêm bán thời gian.

“Vậy là anh ấy đã xin được việc làm bán thời gian ở cửa hàng thức ăn nhanh ở cuối phố àh” Lý Vân Nhi vừa chuẩn bị thịt ướp vừa nói.

“Ừh!! Chỉ vì bề ngoài soái ca của anh ấy mà người ta đã không cần biết đến hộ khẩu lý lịch bla bla….mà nhận liền. Thật khiến người khác ganh tị” Dạ Nguyệt lắc đầu cảm thán không ngớt.

“Em nói này Dạ Nguyệt, chị thật là kì lạ a” Vân Nhi ngừng ướp thịt, quan sát Dạ Nguyệt với vẻ khó hiểu. “Sống cùng với một đại soái ca như vậy mà chị thật sự không có chút cảm giác nào sao? Anh ấy đúng là một đại soái ca vừa đẹp trai vừa lạnh lùng vừa có khí chất của người trên a”

Đúng lúc đó Lăng Chi Hiên từ ngoài cửa đi ngang qua phòng bếp, khi nghe được lời đó bước chân của anh đi chậm hẳn rồi dừng lại. (bắt quả tang anh nghe lén nhe :)) )

“Hả? Dĩ nhiên là không a” Dạ Nguyệt lắc lắc đầu rồi cười cười “Chị và anh ấy là người của hai thế giới khác nhau, chuyện như thế tuyệt đối không thể xảy ra”

“Tư tưởng của chị cũng thật là kì lạ rồi” Lý Vân Nhi nghiêng đầu khó hiểu.

“Sau này lớn chút nữa em sẽ hiểu thôi” Dạ Nguyệt xoa đầu Lý Vân Nhi.

“Chị hai àh, em cũng lớn rồi không có phải là con nít gì đâu nha” Lý Vân Nhi bĩu môi vẻ khó chịu.

“Hehe….” Dạ Nguyệt chỉ cười trừ, thật ra cô nói vậy để đánh trống lảng cho qua chuyện thôi chứ cô biết Lý Vân Nhi so với những người đồng trang lứa thì tính ra đã chửng chạc lắm rồi, chỉ có điều hơi chậm tiêu trong chuyện tình cảm thôi (nói câu này như tự đấm vô mặt mình rồi cưng à :)) ), rồi đột nhiên như nhớ ra gì đó “Em với Hoàng Trí sao rồi?”

“Sao là sao?” Lý Vân Nhi nghiên đầu khó hiểu.

“Tên đó vẫn chưa ra tay sao?” Dạ Nguyệt suy nghĩ trong lòng “Thật bất ngờ a”

Lăng Chi Hiên nghe hai người nói chuyện xong thì lẳng lặng rời đi, trong lòng đầy mâu thuẫn. Những câu nói của Dạ Nguyệt dù không phải về thân thế hay công việc của anh, nhưng hơn ai hết anh lại là người hiểu rõ nhất, chỉ là cảm thấy rất khó chịu, cứ như đang có hàng ngàn con trùng đang bò trong lòng.

Buổi tối hôm đó sau khi mọi người ra về, Dạ Nguyệt rửa bát và dọn dẹp còn Lăng Chi Hiên đi tắm. Anh rất thích sạch sẽ, sau khi nướng thịt khói và mồ hôi hoà lẫn vào nhau khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

Dọn dẹp xong Dạ Nguyệt vào phòng trải đệm. Cạch! Lăng Chi Hiên mở cửa bước ra, Dạ Nguyệt xoay lại định đi tắm thì cô và Lăng Chi Hiên nhất thời đều cứng người. Nguyên lai là anh chỉ quắn một cái khăn tắm ngang hông. Toàn bộ cơ thể cường tráng phơi bày trước mặt Dạ Nguyệt. Mái tóc ướt đen mượt mềm mại, có thể còn thấy rõ những giọt nước đang chảy trên mặt và cơ thể anh. Dạ Nguyệt đứng hình mấy giây rồi cô xoay nhanh người lại.

“Xin lỗi, tôi chưa có thấy gì hết a” mặt Dạ Nguyệt đỏ lên như trái cà chua, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy toàn bộ cơ thể của một người đàn ông ngoại trừ cái chỗ kia. Lúc trước lau mình cho anh cũng chỉ là phía trên và anh vẫn còn mặc áo, chỉ là cởi mấy cúc áo rồi kéo xuống thôi.

Lăng Chi Hiên dở khóc dở cười, anh quên mang quần áo vào nên định bước ra lấy quần áo, không ngờ lại xảy ra tình huống buồn cười như vậy.

“Àh ừm… lúc nhỏ tôi cũng hay nhìn thấy ba mình cởi trần nên tôi thật sự…” Dạ Nguyệt ấp úng, cố ra vẻ bình tĩnh và cố xua đi không khí mờ ám lúc này “… anh rất giống ba tôi haha….” Nói xong tự thấy bản thân dở hơi, ở đây mà có cái hố thì Dạ Nguyệt nhất định nhảy vào ngay không cần suy nghĩ.

Lăng Chi Hiên nghe đến đây thì tối sầm mặt lại, đột nhiên một trận lửa giận xông lên, khí lạnh quanh thân, nhiệt độ không khí giảm xuống đột ngột và không có dấu hiệu dừng lại. Dạ Nguyệt bất chợt rung lên, cảm thấy không rét mà run.

Lăng Chi Hiên tiến lại gần Dạ Nguyệt cho tới khi cơ thể hai người dán sát vào nhau, đưa ngón tay thon dài lên vuốt vào gò má của Dạ Nguyệt, sau đó nắm cằm của Dạ Nguyệt kéo qua đồng thời xoay người Dạ Nguyệt lại. Từ lúc cơ thể Lăng Chi Hiên tiến gần lại thì Dạ Nguyệt đã cảm thấy một luồng hơi nóng bức người, thân thể cứng đờ, não không tiêu hoá được chuyện đang diễn ra, Dạ Nguyệt sững sờ nhất thời quên tránh khỏi Lăng Chi Hiên.

Bạn học Lăng nhà ta cong khoé môi lên cười như không cười, nhẹ nhàng cúi đầu xuống gần sát vào Dạ Nguyệt, hơi thở nam tính nóng rực phà vào mặt Dạ Nguyệt.

“Nhớ kĩ tôi không phải là ba của em mà là một người đàn ông đối với em” Lăng Chi Hiên gằn lên từng chữ, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào mắt cô.

@@ Dạ Nguyệt choáng váng, não đình chỉ hoạt động, đôi mắt mở to phía sau cặp kính cận, vẻ mặt khó tin cùng với kinh ngạc đến n lần, cằm thiếu chút nữa là rớt luôn xuống đất.

N giây trôi qua, Dạ Nguyệt vẫn giữ nguyên một phản ứng, cơ thể cứng đờ. Còn Lăng Chi Hiên vẫn giữ nguyên tư thế mờ ám đó, không buồn nhúch nhích, ánh mắt vẫn tập trung vào quan sát phản ứng buồn cười của Dạ Nguyệt. Lại n giây nữa trôi qua, bất chợt Lăng Chi Hiên kề sát môi lại gần bên tai của Dạ Nguyệt vừa thổi khí vừa nhỏ giọng nói, âm thanh hết sức mập mờ.

“Tôi đùa thôi” Lăng Chi Hiên cong khoé môi lên cười gợi cảm đầy quyến rủ mờ ám, rồi anh lấy quần áo trên ghế đi vào phòng tắm “Hừ ai bảo em dám nói tôi như ba của em” Lăng Chi Hiên ấm ức trong lòng, lúc này anh rất muốn hung hăn hôn cô để cô xem anh có giống ba cô không a. Nhưng vừa nhìn đến biểu hiện kinh sợ của cô thì anh lại thôi, cố đè nén cảm giác tức giận cùng uất ức trong lòng. (Anh thật sự giống thiếu nữ quá rồi a :v :)))) *bàn ghế bay tán loạn* *ôm đầu* Tha cho tui :-(( )

Gặp quỷ rồi!!! Dạ Nguyệt ôm đầu lăn qua lăn lại trên đệm “Có ai đến nói tui biết chuyện gì vừa mới xảy ra không!?”. Cho đến giờ Dạ Nguyệt vẫn còn cảm nhận thấy rõ hơi thở nóng rực cùng với cơ thể của người kia….. aaaaaaa….. “Cứu với” Dạ Nguyệt kêu gào trong lòng, rồi cô nàng đập đầu vào gối, kéo chăn lên chùm kín mít, khuôn mặt đỏ bừng.

“Em đang làm gì!?” Giọng nói trầm ổn vang lên từ phía cửa nhà tắm, Lăng Chi Hiên quần áo chỉnh tề đang cầm khăn lau đầu bước ra. Sau khi vào nhà tắm anh cũng đã xối nước lạnh để bình tĩnh lại, điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới đi ra. Bước ra thì lại thấy một màn buồn cười này.

Dạ Nguyệt cứng đờ người rồi bất chợt cầm quần áo vọt lẹ như bay vào nhà tắm “Tôi… tôi đi tắm”

Lăng Chi Hiên dở khóc dở cười, ảo nảo không biết nên làm thế nào để cho cô gái nhỏ này hết kinh sợ anh đây. Hzzz thật là, trước giờ anh chưa bao giờ cảm thấy khó xử như hôm nay. (Anh cũng có ngày này *cười đểu* :v :)))) )

********** Ò Ó O Lằn ranh giới tự kỉ oOo

Vừa ngồi dựa vào tường đọc sách vừa nhìn về phía nhà tắm, Lăng Chi Hiên đang suy nghĩ mông lung thì cửa nhà tắm bật mở, Dạ Nguyệt từ trong nhà tắm đi ra. Quan sát khuôn mặt đỏ bừng của Dạ Nguyệt, Lăng Chi Hiên không khỏi buồn cười. Nhìn thế nào cũng thấy biểu hiện của cô lúc nào cũng thú vị như vậy khiến anh cứ muốn chọc ghẹo cô. Hzzzz thật là bản thân đã 27 tuổi rồi mà còn có tư tưởng này, Lăng Chi Hiên lại ảo não. Nghĩ đi nghĩ lại thì anh đang bị cái gì thế này, chuyện thế này….trước nay chưa từng có. Có thể xảy ra với ai chứ tuyệt đối không thể xảy ra với anh, anh đã từng tin rằng bản thân sẽ không thể động tâm trước bất kể cô gái nào. Có những cái ví dụ điển hình trước mắt khiến anh không thể nào nuốt trôi việc mà người ta hay mơ mộng đó, chính là “Yêu đương”. (Anh ăn đậu hủ người ta cho đã rồi giờ nói không nuốt trôi là sao?..là sao?..là sao? *gào thét*)

Không hiểu sao mà mặc dù biểu hiện bên ngoài của anh rất bình thường, vẫn lạnh nhạt và ít nói như mọi ngày nhưng Dạ Nguyệt lại cảm thấy có cái gì đó không đúng, không khí xung quanh hết sức quỷ dị. Chuyện vừa rồi khiến Dạ Nguyệt ý thức được một điều, Lăng Chi Hiên là một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh. Trước đây cô luôn nhìn anh dưới ánh mắt của một người chăm sóc một người bệnh với anh bị mất đi trí nhớ không biết gia đình bạn bè hiện đang ở đâu, cho nên Dạ Nguyệt mới đồng ý giúp đỡ anh. Bất quá bây giờ ngẫm lại Dạ Nguyệt cảm thấy chuyện này vẫn không sai nhưng hiện tại anh ấy đã hồi phục, mình có nên bảo anh ấy ra ngoài phòng khách ngủ không? Dù sao thì tính đến thời điểm này mối quan hệ giữa hai người chỉ là bạn bè bình thường.

“À ừm…. Anh vẫn chưa ngủ à?” Dạ Nguyệt ấp úng hỏi, cơ thể cứng ngắt đi lại phía đệm như robot. ( :))) )

Lăng Chi Hiên quay qua bên kia bụm miệng lại, cố gắng không phát ra tiếng cười. Cô gái nhỏ này thật sự rất thú vị.

Bên này Dạ Nguyệt thấy Lăng Chi Hiên run run quay mặt qua bên kia thì bất chợt vẻ mặt từ đỏ bừng chuyển qua lo lắng “Anh đau ở đâu à hay là vết thương vẫn còn đau!?”

Lăng Chi Hiên vẫn cố nhịn cười lắc đầu, đôi mắt trong suốt nhàn nhạt nhu tình nhìn Dạ nguyệt. Giờ thì hay rồi, Dạ Nguyệt chuyển từ lo lắng sang cứng đờ mặt, trong lòng không khỏi run lên, tim đập như trống trận.

“Phụt ha ha ha…..” Lăng Chi Hiên bật cười thật lớn, nét mặt của cô gái nhỏ này cũng thật là đa dạng a.

Cuối cùng Dạ Nguyệt cũng biết mình đang bị người bên kia trêu ghẹo. Dạ Nguyệt nhướng mày nhìn anh, mĩm cười một cái rồi đột nhiên lè lưỡi làm mặt quỷ rồi dứt khoát tắt đèn nằm xuống ôm Tuyết Lang ngủ, không thèm để ý đến anh nữa. Hừ gì chứ, mình có khùng mới nghĩ anh ta là một người đàn ông trưởng thành á =.=!

Lăng Chi Hiên thấy biểu hiện đó thì anh đứng hình trong giây lát rồi cười cười tắt đèn đi ngủ. Trong lòng đủ mọi loại cảm xúc không tên cứ âm ỉ mà tồn tại dần dần lớn lên.

********** Ó O Ò Lằn ranh giới ….méo biết oOo

CẠCH! Dạ Nguyệt bước ra khỏi cửa nhà, cô đi học trước khi Lăng Chi Hiên đi làm. Hôm nay cô quyết định không thèm nói với anh ta lời nào, dám trêu cô à hừ….

“Dạ Nguyệt!”một chị gái xinh đẹp gọi Dạ Nguyệt khi thang máy vừa mở.

Dạ Nguyệt quay qua thì thấy có khoảng bốn năm cô gái đang đứng trong thang máy, tất cả mọi người đều quay qua nhìn chằm chằm vào cô. Dạ Nguyệt khó hiểu.

“Chào mọi người!” Dạ Nguyệt gật đầu cười cười.

Mọi người nhìn nhau gật đầu một cái rồi chị gái xinh đẹp lúc nãy cười dịu dàng với Dạ Nguyệt nói “Thật ra mọi người rất muốn hỏi em, anh chàng soái ca ở nhà em là bạn trai của em hả?”

“Soái ca?” Dạ Nguyệt nhất thời sững người rồi cô nhớ ra Lăng Chi Hiên sau đó lắc đầu “Đâu có”

Mọi người nhất thời vui mừng, vẻ mặt tươi cười như hoa, chị xinh đẹp kia cười đến híp cả mắt vui vẻ hỏi “Vậy hai người là quan hệ gì vậy? Sao anh ấy lại ở nhà em?”

Dạ Nguyệt cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hzzz ai bảo anh ta có bề ngoài soái ca làm gì. Dạ Nguyệt suy nghĩ nên trả lời thế nào, không thể nói hai người là người xa lạ được, bạn bè thì cho dù thân cũng không thể sống chung được.

“À! Anh ấy là anh họ của em, vì lúc trước đi làm bị thương nên ba mẹ anh ấy mới nhờ em chăm sóc anh ấy” Dạ Nguyệt cười như có như không.

“Hơ anh ấy bị thương à?”

“Giờ anh ấy khỏe chưa?”

“Khi nào em không rảnh chăm sóc anh ấy thì cứ việc nhờ chị nhé, chị lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ hihi”

“Em có cần gì thì cứ nói chị nhé, chị luôn coi em như em gái của mình”

Mọi người bắt đầu nhao nhao lên, người này một câu người kia một câu, Dạ Nguyệt choáng váng @@ Và kết thúc là tự nhiên khi không ở đâu Dạ Nguyệt có thêm rất nhiều chị họ. Ngoài ra còn được các thím hàng xóm “thân thiện” “dễ mến” “luôn coi con như con cháu trong nhà” tặng đồ ăn, nước uống, các loại trái cây bla…bla…với ý đồ muốn nam thần làm con rể.

Cũng có một vài người hỏi Dạ Nguyệt về gia thế của Lăng Chi Hiên, cô cũng không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành phải nói anh ấy là con của một gia đình trí thức bình thường, hiện tại sau khi bị tai nạn vì không thể trở về với công việc cũ là nhân viên văn phòng của một công ty tư nhân nào đó mà phải tạm thời làm việc bán thời gian ở cửa hàng cuối phố. Một vài “chị gái” và các bác hàng xóm “thân thiện” nghe đến đây thì bĩu môi tỏ vẻ xem thường, nam thần có đẹp đến mấy thì cũng như không, đẹp có thể giúp no bụng à, đẹp có thể biến thành nhà lầu xe hơi giàu sang phú quý à. Nếu chỉ đẹp mà không có tài cán gì thì cũng chỉ là bình hoa di động thôi. Những người còn lại thì lại có suy nghĩ khác. Có được một người chồng soái ca thì cho dù là bình hoa di động cũng được nở mày nở mặt với bạn bè dòng họ a. (Haha anh bị nói là bình hoa di động kìa, vui v~ :)) )

Còn bên này Dạ Nguyệt đang ảo não vì chuyện mình bịa ra, về nhất định phải thú nhận tội lỗi với anh ta =.=! Hzzz xem ra những ngày tháng sau này sẽ không được yên ổn nữa rồi, Dạ Nguyệt thở dài ngao ngán.

Nói đi cũng phải nói lại, chỉ vì một lần Lăng Chi Hiên “lỡ” bước chân ra ngoài đi nộp đơn xin việc mà giờ cả khu chung cư và khu phố đều biết đến có một nam thần vừa lạnh nhạt vừa có khí chất – mặc dù bên trong chỉ là bình hoa di động – đã dọn về đây sống chung với cô em họ. Cửa hàng thức ăn nhanh nơi anh làm việc cũng bắt đầu đông nghẹt người, đa số họ đến vì muốn “xem mắt” nam thần mà thôi.

/115

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status