Ngốc manh tiểu thanh mai: Yêu nghiệt trúc mã quá phúc hắc

Chương 8. Em muốn gả cho anh (8)

/385

Loading...

Chương 8. Em muốn gả cho anh (8)
Editor: Quỳnh Nguyễn - thichdoctruyen.com

Mẹ Tiểu Thỏ nhìn Trình Chi Ngôn đứng ở trước mặt mình, thập phần hoài nghi vừa rồi mình nghe không rõ ràng thằng bé đang nói cái gì, " Đón Tiểu Thỏ?"

" Uh`m...." Trình Chi Ngôn gật gật đầu, áo sơmi trắng tinh mặc ở trên người anh được ánh trăng nhu hòa chiếu lên, chiếu lên hai má thanh tú.

Ánh mắt Tiểu Thỏ chớp chớp nhìn Trình Chi Ngôn, chỉ cảm thấy bộ dáng anh nước chanh của cô thật là đẹp mắt.

" Chu Linh." Chu Nguyệt từ trong cánh cửa bên cạnh thò ra một cái đầu, cười hì hì nói với mẹ Tiểu Thỏ: " Cậu để Tiểu Thỏ qua đây chơi một lúc, gần đây không phải cậu đang chuẩn bị cuộc thi tư cách hành nghề bác sĩ sao. Cha Tiểu Thỏ không ở nhà một mình cậu trông Tiểu Thỏ nhất định không thể yên tâm đọc sách, hai đứa nhỏ chúng nó cùng nhau chơi, cậu cũng có thể bớt chút thời gian đọc sách!"

" Tiểu gia hỏa này cực kỳ lì, tớ sợ nó qua chỗ cậu gây chuyện a...." Mẹ Tiểu Thỏ ôm Tiểu Thỏ có chút bất đắc dĩ nói với Chu Nguyệt.

" Không có việc gì, tớ giúp cậu trông con bé, còn có Ngôn Ngôn cũng sẽ chơi với nó nữa." Chu Nguyệt khoát tay nói với mẹ Tiểu Thỏ: " Đừng khách khí với tớ."

" Được rồi."

Mẹ Tiểu Thỏ ngồi xổm xuống đặt Tiểu Thỏ trên mặt đất sau đó lại dặn dò cô một chút, lúc này mới để cho cô đi theo Trình Chi Ngôn về nhà.

Chu Nguyệt cười tít mắt đứng ở bên trong cửa nhìn Trình Chi Ngôn dắt Tiểu Thỏ đi về phía mình, hai cái bóng dáng nho nhỏ một cao một thấp đưa lưng về phía ánh trăng giống như là giữa cánh đồng trống rỗng lại yên lặng sinh ra hai cây mạ nhỏ, hai bên cùng ủng hộ nương tựa lẫn nhau, cùng đối mặt với mưa to gió dữ lại cùng nhau đón lễ rửa tội từ ánh mặt trời.

Trong nháy mắt như thế bà bỗng nhiên cảm thấy sau này hai đứa nhỏ này nếu có thể cùng một chỗ, cũng không sai a.

Dù sao con trai của bà bộ dáng đẹp trai như vậy, bộ dáng Tiểu Thỏ lại đáng yêu như vậy, trong lúc đó nhìn kỹ mặt hai người thật sự rất có tướng vợ chồng, thật sự là càng nhìn càng thấy xứng đôi.

Sau khi Tiểu Thỏ và Trình Chi Ngôn đế cửa, Chu Nguyệt đưa tay đóng cửa lại sau đó cúi đầu nhìn thoáng qua một đống đồ vật Tiểu Thỏ ôm trong lòng nghi hoặc nói: " Tiểu Thỏ, con ôm cái gì vậy?"

" Đây là sữa bột và bình sữa của con." Tiểu Thỏ thấy đã thành công đạt được mục đích lập tức nhanh chóng thả sữa bột và bình sữa trong lồng ngực mình trên mặt đất, ngọt ngào ngây thơ nói: " Đây là sữa trước khi ngủ con muốn uống, còn có cái này." Cô chỉ chỉ một con gấu Teddy nho nhỏ lớn cỡ bàn tay trong lồng ngực mình nói: " Đây là bạn tốt Hùng Hùng của con, mỗi ngày con đều ôm nó cùng nhau đi ngủ."

"A.." Chu Nguyệt hiểu rõ liền gật gật đầu, sau đó cười xấu xa hướng về phía Tiểu Thỏ hỏi: " Con không phải nói hôm nay con muốn cùng anh nước chanh cùng nhau đi ngủ sao, vậy bạn tốt Hùng Hùng của con làm sao bây giờ, nó sẽ không thể cùng nhau ngủ với con, nó có thể thương tâm hay không?"

Tiểu Thỏ ngẩng đầu lên, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Chu Nguyệt, giọng nói trong trẻo nói: " Dì Chu, nó chỉ là gấu giả, nó cũng không phải là người, sẽ không thương tâm."

" Ách...."

Được rồi, Chu Nguyệt không nghĩ tới hiện tại trẻ nhỏ đều thông minh như vậy.....

Bà cẩn thận nghĩ lại, lúc con trai mình ba tuổi nói chuyện còn không có rõ ràng như vậy, lúc biểu đạt ý kiến thường xuyên lặp lại một chút từ ngữ, ai, quả nhiên bé gái nhỏ so với bé trai nhỏ thông minh đáng yêu hơn a!

Chu Nguyệt nhịn không được ngồi xổm xuống ôm Tiểu Thỏ vào trong lòng, hung hăng bẹo thịt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, sau đó hài lòng vỗ vỗ đầu của cô nói: " Đi thôi, đi chơi cùng anh nước chanh."

 


/385

BÌNH LUẬN