Nhật Ký Thăng Cấp Của Nữ Phụ Ở Tận Thế

Chương 10 - Chương 7

/107


Đường Yên tỏ vẻ kinh ngạc, trong lòng hừ lạnh một tiếng, cô cũng không mong Lưu Thấm Nhã sẽ xử phạt Giang Ly, tuy nhiên dáng vẻ này của Lưu Thấm Nhã thật sự làm cho người ta buồn nôn, thật sự coi cô là đồ ngốc sao!

Hai chân thon dài thẳng tắp tùy ý gác lên nhau, khuôn mặt càng thêm xinh đẹp sáng rỡ sau khi sử dụng hồ nước của không gian, thân thể được cường hóa nên da thịt cũng thay đổi không ít, khuôn mặt vốn đã trắng nõn của Đường Yên lại càng thêm phát sáng, quyến rũ xinh đẹp, khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười, ba phần xinh đẹp bảy phần quyến rũ, bình thường quả thật hành vi và cử chỉ của Đường Yên không tốt nhưng phong thái lại hơn người, chính Đường Yên cũng cảm thấy mình rất xinh đẹp, không giống Lưu Thấm Nhã, cả người nhã nhặn lịch sự dịu dàng, nhưng về sau lại trở thành yêu tinh hại nước!

Qua vài năm nữa, chỉ sợ là càng thêm gây họa, ở trước tận thế, khuôn mặt này đã đủ phiền toái rồi, sau tận thế thì càng không cần phải nói nữa, đối với việc này Đường Yên cảm thấy rất bất đắc dĩ, chỉ cần khuôn mặt này cũng đã đủ gây thù chuốc oán rồi, hơn nữa giọng nói lại mềm mại uyển chuyển đáng yêu, ngay cả quát lớn cũng giống như quyến rũ người khác, việc này làm cho Đường Yên cực kì đau đầu, mỗi lần mở miệng nói chuyện đều cố gắng sửa giọng.

Đôi mắt câu hồn như cười như không liếc nhìn Lưu Thấm Nhã, vô sự không lên tam bảo điện ( không có chuyện gì thì không cần cầu cạnh), hóa ra hôm nay cô ta đến để chất vấn về chuyện vật tư ở kho hàng, hừ... Quả nhiên Lưu Thấm Nhã này không biết sợ, thật sự cho rằng cô là đồ ngu ngốc sao, sau khi tận thế, tang thi bùng nổ thì Lưu Thấm Nhã liền sắp xếp cô ở lại đây, Đường Yên kiếp trước lại tưởng rằng Lưu Thấm Nhã thật sự muốn tốt cho mình nên mới sắp xếp mình ở tại căn cứ hẻo lánh, tránh cho tang thi tới đánh lén, lại không biết căn cứ không phải là một thùng sắt, nếu thật sự có tang thi lẻn vào thì người chết nhanh nhất chính là cô.

Tự nhận là nhà họ Đường đối xử với Lưu Thấm Nhã không tệ, chẳng biết tại sao cô ta lại luôn nghĩ cách dồn cô vào chỗ chết như vậy!

Lưu Vân oán hận, trừng mắt nhìn Đường Yên, trong mắt bốc lên lửa giận, lạnh lẽo trào phúng nói: “Sĩ quan của căn cứ Thanh Long biết hả, nói đùa gì vậy, nơi này cách căn cứ Thanh Long rất xa, ít nhất cũng phải đi bảy ngày, hơn nữa thành phố, thị trấn ở gần căn cứ Thanh Long rất nhiều, làm sao có thể đến trấn nhỏ này đoạt lại vật tư được? Về phần có nói đám quân nhân chuyển vật tư thì lại càng buồn cười... Sau khi tận thế, tang thi bùng nổ, quân đội cả nước đã sớm bị điều động hết, làm sao có thể xuất hiện ở đây chứ, không phải là cô muốn nuốt hết nhóm vật tư trong kho hàng kia sao?

Lưu Vân nói chuyện không nể nàng chút nào, cũng phân tích mọi chuyện rất rõ ràng.

Ha ha... Đường Yên cười lạnh hai tiếng, ngước khuôn mặt lạnh băng lên, nhàn nhạt quét mắt nhìn khuôn mặt thanh tú đang vặn vẹo của Lưu Vân: “Tôi muốn độc chiếm vật tư trong kho hàng đó sao, Lưu Vân, cô không biết là lời này của mình rất buồn cười sao... Nếu tôi không nói thì làm sao mấy người biết được vị trí của nhóm vật tư kia, bây giờ vật tư đã mất thì lại muốn hắt nước bẩn lên đầu tôi, tôi lại muốn hỏi ....có phải mấy người đã lấy được vật tư nhưng lại đổi trắng thay đen, nói là vật tư đã bị mất không đấy? Dù sao ....người nhìn thấy đám vật tư đó cũng chỉ có mấy người mà thôi.

Đường Yên lạnh lùng, trong lòng sát khí phun trào. Lưu Thấm Nhã đúng là có bản lĩnh, vậy mà lại nghĩ ra cách để cho Lưu Vân thăm dò cô, nếu là Đường Yên kiếp trước, chỉ sợ hai ba câu đã bị lộ ra rồi, đáng tiếc, người bọn họ đang nói chuyện lại là cô cho nên nhất định sẽ là bi kịch, tình báo vật tư bị tiết lộ ra ngoài, tất cả mọi người trong căn cứ đều sẽ biết trong tay Lưu Thấm Nhã nắm giữ một nhóm vật tư, chỉ sợ lúc này tình cảnh của bọn họ rất khó khăn nếu không Lưu Thấm Nhã cũng sẽ không vội vã tìm tới cửa.

Cô...

Bị Đường Yên làm cho cứng họng, Lưu Vân tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.

Yên Nhi, Lưu Vân không ý gì khác, chẳng qua chỉ lo lắng về tung tích của nhóm vật tư kia mà thôi! Lưu Thấm Nhã vội vàng lên tiếng ngăn cản, ý bảo Lưu Vân đừng nói nữa, thời điểm mới trở về căn cứ, chỉ có một ngày mà cô đã phải đối phó với ba nhóm người rồi, đều đến nói bóng nói gió hỏi về vật tư, nếu như không xử kí thỏa đáng, chỉ sợ sẽ có chuyện xấu... Nhận ra Đường Yên luôn trốn tránh, Lưu Thấm Nhã không nhịn được hoài nghi có phải việc ở trấn nhỏ đã làm cho Đường Yên nghi ngờ mình hay không, nếu thật sự là thế thì sợ rằng ngày sau sẽ càng thêm phiền toái, bác sĩ Đường cực kì cưng chiều Đường Yên, tuy rằng đối xử với cô không tệ, nhưng dù sao cũng có khác biệt, hiện tại lại là tận thế, cô không thể không suy nghĩ cho bản thân mình, càng suy nghĩ, giọng điệu càng dịu dàng khiêm tốn.

Nói cho cùng thì Lưu Thấm Nhã cũng đã ở căn cứ mấy tháng, thế lực không nhỏ, Đường Yên không muốn trở mặt với cô ta vào lúc này, chuyện này không có lợi với cô, ở trong căn cứ, cô vẫn cần sự quan tâm của Lưu Thấm Nhã, ai bảo cô chính là “người thường”, cái gì cũng tệ, tùy hứng điêu ngoa, nên cô phải bình tĩnh lại: “Có lẽ là có người bên chị tiết lộ bí mật nên vật tư trong kho hàng mới bị người khác lấy đi.

Đường Yên trào phúng liếc nhìn Giang Ly, nhớ đến tình tiết trong tác phẩm, hình như sau khi Lưu Thấm Nhã gặp gỡ Hình Liệt Phong thì Giang Ly đã bị Lưu Thấm Nhã bỏ qua, sống chết không rõ, nhưng ở tận thế mà sống chết không rõ thì làm sao có kết cục tốt được? Thời điểm đó, Lưu Thấm Nhã đi ở phía trước, ngoài ý muốn rơi vào vòng vây của tang thi, thiếu chút nữa thì chết, cũng chính là lần đó cô ta đã gặp được Hình Liệt Phong, kết hợp hành động gần nhất của Lưu Thấm Nhã thì có vẻ như đang chuẩn bị để rời khỏi căn cứ này.

Đường Yên mím chặt môi, xem ra thời điểm thiểm thực giả vây đánh căn cứ không còn xa




/107

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status