Ông xã thần bí không thấy mặt full

Chương 2: Nhà họ Lãnh

/375


Chương 2. Nhà họ Lãnh

Editor: Puck – Diễn đàn Lê  Quý Đôn

“Thiếu phu nhân, đây là nhà cũ nhà họ Lãnh, một tuần thiếu gia trở về một lần, hôm nay là ngày cậu ấy trở về. Hành lý của cô đâu? Tôi mang vào giúp cô.” Tần Nhiên mở cửa xe cho cô.

Duy Nhất đánh giá căn biệt thự bốn tầng cách xa nội thành này, bên  ngoài màu xám đậm, nóc nhà hình tròn màu xám trắng,  cửa sổ hình vòm màu trắng, nhìn qua giống như một tòa nhà cổ.

Duy Nhất ôm chặt gấu vải trong ngực, lắc đầu, thoáng cảm thấy khó chịu, “Tôi… không có hành lý gì cả.”

Tần Nhiên ngẩn ngơ, nhớ tới khi đi đón cô thì quả thật cái gì cũng không có, trừ con gấu nhỏ rách nát bẩn thỉu trong ngực.

Anh gật gật đầu, “Không có gì, ở đây cái gì cũng có, cô cũng không cần mang. Đi theo tôi!”

“Tòa nhà bên kia là phòng người giúp việc, sau nhà chính có hồ bơi cùng sân quần vợt, nếu không thích bơi lội và quần vợt, bên kia còn có một phòng tập thể hình. Ngôi nhà hai tầng trong cùng đã bỏ hoang từ lâu, là chỗ nguy hiểm, không có việc gì thì ngàn vạn lần không được đến gần. Phải tránh phải tránh xa!” Tần Nhiên chỉ trỏ giới thiệu cho cô.

Duy Nhất nhìn hoa cả mắt, cô không biết nơi này lớn như thế nào, cũng không biết để xây một căn nhà như vậy mất bao nhiêu tiền, tóm lại cô chưa bao giờ nghe những điều về tầng lớp này.

“Lãng phí!” Cô lẩm bẩm một câu, Puck.d/đ;l’q.đ thấy Tần Nhiên nhìn cô đi lại, cho rằng anh ta nghe được, vội vàng thè lưỡi.

Tần Nhiên bị nét mặt của cô chọc cười, đưa cô vào nhà chính, đối diện là một thím lớn tuổi, Tần Nhiên chỉ vào bà ấy nói, “Đây là má Tằng *, phụ trách quản lý tất cả những người giúp việc, chồng má là quản gia ở đây. Má Tằng, đây là thiếu phu nhân, má đưa cô ấy lên tầng trên đi, tôi trở về báo cáo lại cho thiếu gia.”

(*) Từ má ở đây là chỉ người giúp việc lớn tuổi, bà quản gia trong nhà, gọi má để tăng sự thân thiện và gần gũi.

Má Tằng cười lên rất ôn hòa, dẫn Duy Nhất lên tầng trên: “Thiếu phu nhân, phòng của cô ở tầng ba, cũng đã sắp xếp xong, thiếu gia nói tối nay sẽ trở về.”

Duy Nhất đang mở cửa ra, lập tức bị bài trí bên trong làm sợ ngây người, vách tường màu trắng làm chủ, gần cửa sổ có vách tường trang trí màu hồng, rèm cửa sổ cũng màu hồng, điểm xuyết viền tơ cùng màu.

Đồ dùng của nữ là tổ hợp của màu hồng nhạt và màu trắng, giường đôi và tủ đầu giường rất dễ thương, chất đầy búp bê và gấu bông đủ loại lớn nhỏ, trên bệ cửa sổ đủ loại tulip, lá cây xanh um tươi tốt.

Nơi đây, chính là vương quốc của công chúa!

Cô không thể tin vào tất cả mọi thứ trước mắt mình, xoay người ôm lấy má Tằng, “Má Tằng, đây thật sự là phòng của con sao? Má không tính sai chứ?”

Ánh mắt của cô tỏa sáng lấp lánh, dieendaanleequuydonn giống như nhặt được kho báu gì đó.

Má Tằng gật gật đầu, vì sự hồn nhiên rất buồn cười của cô ấy mà vui mừng, có một cô bé không có tâm tư đi tới bên cạnh thiếu gia, có phải thiếu gia sẽ học được cách nở nụ cười không?

Duy Nhất hét to một tiếng, hưng phấn bổ nhào lăn lộn trong một đống lớn búp bê, ôm lấy con này hôn nhẹ, ôm lấy con kia chụt chụt, còn thỉnh thoảng nói chuyện với búp bê, ánh mắt má Tằng hoàn toàn mềm nhũn, nhìn cô như nhìn con gái  nhà bên cạnh.


/375

BÌNH LUẬN