Quân Hôn Kéo Dài: Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ

Chương 3: Tôi càng thích Cố Cảo Đình

/1341


Chương 3: Tôi càng thích Cố Cảo Đình
Cố Cảo Đình tiến lên, Cái bóng mờ mờ cao lớn bao phủ cô, cúi người, bế cô lên.
Đầu Hoắc Vi Vũ càng hôn mê, cảm thấy đi bộ cũng té, thật mất thể diện, giải thích một câu: "Tôi bị vấp phải cái đó nên té."
Cố Cảo Đình muốn trực tiếp đem cô vứt xuống bồn cầu.
Anh mặt lạnh, ôm cô đi ra ngoài.
Cấp dưới cung kính mở cửa.
Cố Cảo Đình đặt cô ngồi ở ghế đằng sau.
Hoắc Vi Vũ ngẹo đầu, mắt nhắm nghiền, tựa vào trên cửa sổ, thân thể vặn vẹo, giống như là một bãi bùn nát.
"Tư lệnh, đi nơi nào?" Cấp dưới hỏi.
Cố Cảo Đình thâm trầm nhìn Hoắc Vi Vũ, một bước lên đến trên xe, trầm giọng nói: "Đi quán rượu Hanh Đức đi."
" Tuân lệnh."
Dưới ánh trăng, ba chiếc xe Rolls Royce màu đen cực kì đắt tiền, xa hoa lái ở lối đi bộ, tạo thành một cảnh tượng khiến người đi đường ngưỡng mộ.
Điện thoại của Hoắc Vi Vũ reo lên.
Cô có chút tri giác, tay sờ loạn ở trong túi xách, mí mắt đều không nhấc lên.
Cố Cảo Đình ngồi thẳng lưng, lúc nào cũng bảo trì quân tư, có khí tràng bao quanh người.
Anh nghe cô còn không nghe điện thoại, liếc hướng cô, ánh mắt lạnh lẽo.
Điện thoại di động của Hoắc Vi Vũ không biết từ lúc nào đã rơi từ trong túi xách ra ngoài, rơi vào ghế bên người cô.
Điện thoại di động ngừng, lại reo.
Cố Cảo Đình cau mày, nhặt điện thoại di động lên, nhìn tên người gọi trên màn hình chính là em gái của anh.
Anh đưa điện thoại vào tay cô.
Hoắc Vi Vũ nghe, thanh âm tỉnh táo nói: "Ai đó ?"
"Hoắc Vi Vũ, tôi mang thai." Người đàn bà ở đầu dây bên kia dương dương tự đắc nói.
Hoắc Vi Vũ mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, đạm bạc nói: "Cũng không phải tôi làm cô mang thai, cô nói với tôi làm gì, tôi cũng chẳng phải người thân của cô."
Cố Kiều Tuyết cười lên, "Mới vừa rồi anh Khang nói chuyện với tôi, cô rất không thú vị, giống như người chết vậy, anh ấy ở cùng một chỗ với cô, một chút hứng thú cũng không có, trong bảy năm anh ấy qua lại với cô, cũng không có đụng vào cô, mới vừa rồi còn không phải anh ấy cầu tôi làm anh ấy thoải mái, anh ấy nói, chỉ có tôi giống như đàn bà, chỉ có tôi ôn nhu, chỉ có tôi có thể khiến cho anh ấy hứng thú dồi dào."
Trong mắt Hoắc Vi Vũ càng rét lạnh, trong trẻo lạnh lùng nói: "Cho nên cô bây giờ đang khoe khoang với tôi, thị uy, hay là mới vừa rồi anh ta không khiến cho cô sung sướng, cô là muốn làm cho tôi thống khổ để cảm thấy thoải mái phải không, xin lỗi a, đũng quần anh ta bất quá nửa lạng thịt, không đáng giá lưu luyến."
"Hoắc Vi Vũ, cô đây là không ăn được bồ đào nói bồ đào chua!" Cố Kiều Tuyết cả giận, "Cô hẳn cũng biết, trong khi anh ấy với cô còn quen nhau, anh ấy đã ngủ với tôi một năm, mỗi lần đều ở trên người tôi không chịu trở về bên cô, tôi vừa đáp ứng lời cầu hôn của anh ấy, anh ấy liền vứt bỏ cô."
Trong lòng Hoắc Vi Vũ nhoi nhói đau, không phải bởi vì Ngụy Ngạn Khang, mà là, chính mình ngu ngốc bị bỏ rơi, bị đùa bỡn, bị lừa dối suốt bảy năm.
Hoắc Vi Vũ ngồi ngay ngắn người lại, tay vuốt tóc rối bời trên trán.
Cố Kiều Tuyết muốn làm cho cô khổ sở, cô liền hết lần này tới lần khác không để cho cô ta như ý.
Hoắc Vi Vũ giương lên khóe miệng mỹ lệ, "Cố Kiều Tuyết, cô cảm thấy anh cô so với Ngụy Ngạn Khang thế nào?"
Cố Kiều Tuyết không bình tĩnh, cả giận nói: "Tôi biết cô thiết kế để anh tôi cưới cô là vì trả thù tôi và anh Khang!"
"Cô còn chẳng có sức ảnh hưởng này đâu." Hoắc Vi Vũ cong cong khóe môi, ánh mắt liễm diễm.
"Vóc người anh ấy tốt hơn Ngụy Ngạn Khang, dáng dấp đẹp trai hơn Ngụy Ngạn Khang, trọng yếu chính là, chỉ cần Cố Cảo Đình giậm chân một cái, Ninh Xuyên rung động ba hồi, anh ấy muốn khiến Ngụy Ngạn Khang canh ba chết, anh ta không thể sống đến canh năm.
Một quân vương, một con kiến hôi.
Cô còn dùng được chứ tôi coi thường anh ta, so sánh giữa anh ta với Cố Cảo Đình tôi càng thích ngủ với Cố Cảo Đình hơn, hợp pháp ngủ."


/1341

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status