Quay Đầu

Chương 89 - Chương 89

/91


Edit: meoluoihamngu

Nghe con trai kêu đói, Ninh Vi Nhàn không muốn suy nghĩ tiếp những chuyện này, bây giờ ý nghĩ trong đầu cô, những thứ cô muốn biết, không thể so với vui vẻ. Cho nên, cô chỉ muốn thuận theo tự nhiên, có lẽ cô sẽ nhớ toàn bộ, có lẽ vĩnh viễn sẽ không nhớ, cô chỉ muốn quý trọng hiện tại, cho dù không có ngày mai.

Ninh Vi Nhàn không biết cảm giác giống như người sắp chết từ đâu mà đến, cô chỉ cảm thấy chính mình giống như đã sống thật lâu. Là người không có trí nhớ, cô cũng không lo lắng, cũng không muốn biết trước, việc này giải thích như thế nào? Việc này chứng tỏ, trí nhớ trước kia, luôn làm cô không vui vẻ.

Có lẽ, ngay cả hạnh phúc ngắn ngủi bây giờ và yên bình đều do cô trộm tới.

Mẹ, mẹ đang nghĩ cái gì vậy? Ống tay áo bị con trai kéo, Ninh Vi Nhàn thu hồi suy nghĩ, cúi đầu nhìn Nhan Ninh đang nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, khóe miệng còn nở nụ cười, Không nghĩ gì cả, mẹ đang nghĩ tối nay ăn gì.

Nhan Ninh hoài nghi nhìn cô, cảm thấy hình như không vừa ý, nhưng cậu còn nhỏ tuổi, cho dù thông minh, cũng chỉ là đứa bé, đâu thể nào hiểu được trong lòng mẹ suy nghĩ cái gì, nhất là Ninh Vi Nhàn, tuy cô mất trí nhớ, nhưng từ nhỏ tiếp nhận giáo dục cảm xúc bất an của cô sẽ không dễ dàng nhận ra, đối với cô mà nói, việc này giống như mang chính mình từ trong tử huyệt ra, nghênh đón chính mình, chỉ có tử vong.

Có lẽ do vợ chồng nhà họ Ninh tới chơi, cả buổi tối Ninh Vi Nhàn đều không yên lòng, cô ngồi ở trên ghế, cầm chiếc đũa trong tay, hồi lâu cũng không động. Nhan Duệ lấy xương cá và bóc vỏ tôm bỏ vào đĩa nhỏ cho cô, sờ sờ mặt cô, hỏi: “Vi Nhàn, sao lại không ăn? Không thích sao?”

Ninh Vi Nhàn lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu, gắp cá bỏ vào miệng nhai nuốt. Nhan Ninh gắp thức ăn vào chén của cô, cô cũng ăn, giống như không thích lắm. Nhan Duệ thấy


/91

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status