Sa vào trêu ghẹo vợ yêu : tổng giám đốc vô cùng cưng chiều

Chương 932: Ôm đánh bài

/1294


Chương 932: Ôm đánh bài
Editor: Quỷ Quỷ
Cố Tương vừa ngẩng đầu, nhìn thấy anh cả đi từ trên lầu xuống, liền bồn chồn hỏi:”Anh, anh vừa mới lên lầu à?”
Anh cả không phải đã đưa bà nội đi ngủ sao?
Sao đã đi từ trên lầu xuống?
Tiếu Nhiễm cũng ngẩng đầu nhìn Cố Mạc.
Cố Mạc quơ quơ áo khoác trong tay, cười nói:”Buổi tối lạnh, anh đi lấy áo khoác cho Tiếu Nhiễm.”
Nghe Cố Mạc nó, Tiếu Nhiễm nở nụ cười ngọt ngào với anh.
Cố mạc đi qua, khoác áo lên vai cô, quan tâm hỏi:”Anh không ở đây, ai thắng rồi?”
“Anh Cố Nhiên và chị Cố Tương đều đã thắng rồi.” TIếu Nhiễm chu cái miệng nhỏ nhắn, thương tâm nói, “Chỉ có em vẫn thua.”
“Đưa bài cho anh.” Cố Mạc vòng tay qua người Tiếu Nhiễm, để cô áp lưng vào ngực mình, lấy bài trong tay cô.
Tiếu Nhiễm rúc vào lồng ngực anh, vẻ mặt sùng bái nhìn Cố Mạc.
Tuy rằng ở trong lòng anh cô không hoàn mỹ, nhưng ít nhất cô còn có tư cách ở bên cạnh anh.
Người đàn ông này sinh ra đã không phải bình thường. Cô cũng không nên yêu cầu xa vời quá.
Sự không vui này cô sẽ không nói cho anh biết.
Có lẽ Cố Mạc nói đúng, cô chính là bình dấm chua nhỏ.
Cố Mạc rũ mắt xuống nhìn thoáng qua Tiếu Nhiễm, bị ánh mắt của cô làm trong hơi động, đôi mày rậm hơi nhíu lại.
“Anh. tới lượt anh!” Cố Nhiên nhếch môi vắt chéo chân, cười nói:”Anh có đánh hay không? Không đánh thì nhận thua đi.”
“Ai là địa chủ?” Cố Mạc ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt hỏi.
Tiếu Nhiễm gãi mũi một chút, thấp giọng nói:”Em!”
“Em?” Cố Mạc khiếp sợ thiếu chút nữa thì cằm rớt ra.
Quả nhiên Tiếu Nhiễm không biết chơ bài!
“Em biết bài này thật xấu, nhưng em có làm nông dân thì thua vẫn hoàn thua.” Tiếu Nhiễm sầm mặt chu miệng.
“Ai nói xấu? Chỉ là muốn thắng thì hơi mất chút công sức.” Cố Mạc hôn lên trán Tiếu Nhiễm, cười an ủi cô.
“Thật chư?” Nghe Cố Mạc nói, Tiếu Nhiễm lập tức vui vẻ.
“Anh, trong tay anh cái gì cũng không có, muốn thắng em và nhóc Tương, không phải anh quá ảo tưởng rồi sao?” Cố Nhiên kiêu ngạo nói.
“Không thử sao mà biết được?” Cố Mạc nói xong, quăng ra ba quân bài.
Cố Nhiên lập tức ngồi thẳng người…
Đến lượt Cố Tương…
Mấy phút sau, vẻ mặt Cố Nhiên trở nên căng thẳng, Cố Tương cũng bắt đầu nhíu mày.
Tiếu Nhiễm nhìn bài trong tay Cố Mạc, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười.
Mặc dù quân bài Đại Vương và Tiểu Vương đều nằm trong tay Cố Nhiễn, nhưng Cố Mạc có biện pháp làm cho Cố Nhiên phải đánh ra cả 2 quân bài. Mà trong tay Cố Mạc lại có 2 quân bài mạnh nhất. Nếu trong tay Cố Nhiên và Cố Tương không có bom, thì Cố Mạc thắng chắc rồi.
Khi Cố Mạc dùng đối nhị đánh lên bài của Cố Tương, không ai đánh thêm được nữa.
Cố Mạc cười ngả bài.
3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, tám quân bài.
“Địa chủ thắng!” Cố Mạc trầm giọng cười.
“Cố Mạc, sao anh dám chắc đối nhị chính là lớn nhất?” Tiếu Nhiễm tò mò hỏi.
“Anh làm cho Cố Nhiên phải đánh ra hai quân bài Vương, chỉ cần không có bom, anh là lão đại rồi.” Cố Mạc nhàn nhạt nói, “Mà anh đã sớm tính ra trong tay bọn họ có những quân nào. Cho nên chúng ta tất thắng!”
“Cố Mạc, anh quả thật quá lợi hại!” Tiếu Nhiễm vẻ mặt sùng bái nhìn Cố Mạc giơ ngón cái lên.
“Tiếp tục!” Cố Nhiên không phục, bắt đầu tráo bài.
“Chú có tin là chú vẫn sẽ thua không?” Cố Mạc bình tĩnh cười cười.


/1294

BÌNH LUẬN