Sa vào trêu ghẹo vợ yêu : tổng giám đốc vô cùng cưng chiều

Chương 935: Vô đề

/1129

Loading...

Chương 935: Vô đề
Editor: Nhã Y Đình

"Cực kỳ" yêu?

Cái này là đủ rồi!

Tiếu Nhiễm quyết định không để ý tình yêu anh dành cho Tưởng Y Nhiên sâu đậm nhường nào nữa.

Nếu không biết thì xem nhẹ đi.

Nếu tiếp tục nhớ sẽ cảm thấy bản thân quá tồi tệ sẽ khiến cho hai người họ không vui.

"Nhóc con, em xem! Mặt trăng kìa!" Cố Mạc đột nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ, hưng phấn nói với Tiếu Nhiễm.

"Thật sáng!" Tiếu Nhiễm cười nói.

Tuy trăng đêm nay không tròn nhưng lại sáng trong làm sáng cả bầu trời đêm.

"Vào đêm rằm sẽ tròn hơn!" Cố Mạc cười nói.

Bất tri bất giác, tết âm lịch sắp qua nửa tháng rồi.

"Hôm 15, chúng ta lại hẹn Cố Nhiên và Giai Tuệ ra bờ sông bắn pháo hoa đi!" Tiếu Nhiễm đột nhiên nhớ hình ảnh bắn pháo hoa đêm ba mươi thì cười đề nghị.

"Vì sao?" Tiếu Nhiễm bồn chồn nhìn Cố Mạc.

"Trăng đêm 15 rất sáng và tròn!" Cố Mạc sờ sờ mũi, không thừa nhận bản thân ghen tị.

Cô nên dành thơi gian cho anh nha!

"Chú à, đây là anh đang ghen sao?" Tiếu Nhiễm nghịch ngợm hỏi.

"Chẳng lẽ em không biết Cố Nhiên và Vương Giai Tuệ là bóng đèn siêu cấp sao?" Cố Mạc không vui, hừ một tiếng.

"Nhiều người sẽ càng vui chứ sao!" Tiếu Nhiễm nhìn Cố Mạc.

"Ngày rằm đó, anh bao thời gian của em! Anh còn chưa được ngắm pháo hoa riêng với em thôi đó!" Cố Mạc ghen tị nói.

"Được rồi, em đồng ý mà!" Tiếu Nhiễm lập tức gật đầu.

Cùng anh ngồi bên bờ sông, ngắm pháo hoa. . . . .là việc rất lãng mạn mà.

Nếu có thêm Cố Nhiên và Vương Giai Tuệ thì sẽ không lãng mạn nữa.

Tiếu Nhiễm cũng không biết rốt cuộc ngủ gật lúc nào. Lúc tỉnh dậy, cô phát hiện mình dựa vào ngực Cố Mạc. Vậy mà anh và cô ngủ cả một đêm ở ghế.

"Cố Mạc, bình minh rồi!" Tiếu Nhiễm vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú của Cố Mạc.

"Sao lại ngủ mất nhỉ?" Cố Mạc xoa mi tâm.

"Mau dậy đánh răng rửa mặt thôi!" Tiếu Nhiễm nhảy khỏi lòng Cố Mạc, túm tay anh nói.

Anh nói tối nay muốn chuyển về nhà ở, cho nên ăn xong điểm tâm phải thu dọn hành lý.

Nửa tháng nay, anh không ngừng mua thêm đồ, chắc phải bốn va li mới có thể chứa đủ.

Ăn điểm tâm xong, Cố Mạc để Tiếu Nhiễm nói chuyện với bà nội còn anh tự lên lầu thu thập hành lý.

"Cố Mạc, đây là chỗ thuốc Đông y mẹ kê cho Tiểu Nhiễm. Con mang về để chị Lưu sắc cho con bé!" Không biết từ lúc nào Chu Cầm đã xuất hiện đằng sau lưng Cố Mạc, đưa cho anh một bao lớn thuốc Đông y.
"Cảm ơn mẹ!" Cố Mạc nói lời cảm ơn rồi cất chỗ thuốc Đông Y vào một va li. "Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

"Sao lại khách sáo với mẹ như vậy?" Chu Cầm cười trêu chọc một chút.

Từ khi có con dâu, con trai đã thay đổi không ít.

Không còn là Cố Mạc lạnh lùng như trước mà trở nên ấm áp, bình tĩnh lại còn có khiếu hài hước, biết nói đùa nữa.

"Mẹ, hai ngày nữa con phải đi làm, Tiểu Nhiễm cũng vào học. Chúng con sẽ không thường xuyên về nhà, mẹ phải tự chăm sóc bản thân còn chăm sóc cả ba và bà nội nữa!" Cố Mạc giữ hai vai Chu Cầm, nói.

"Ừm!" Chu Cầm cảm động, lau nước mắt.

Cố Mạc thu dọn xong hành lý thì từ biệt người nha, mang theo một đống lớn hành lý trở về nhà mình.

Đã lâu không về, lúc đứng ở trước cửa biệt thự, thậm chí Tiếu Nhiễm có cảm giác đã trôi qua mấy đời rồi.

Trong khoảng thời gian này, quả thật đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Mới hai tháng ngắn ngủi, cuộc sống của cô vì có đủ loại khó khăn mà cũng đặc sắc hơn.

"Vào đi thôi! Đây mới là nhà của chúng ta!" Cố Mạc cất hành lý xong xuôi, ôm cả người Tiếu Nhiễm đi vào biệt thự.


/1129

BÌNH LUẬN