Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước

Chương 2: Em gái chết, cưới chị gái

/1184


 Chương 2: Em gái chết, cưới chị gái

"À..." Cô gái hóa trang xong chỉ cười một tiếng : " Đàn ông mà, em gái chết, còn có chị gái, chỉ là, động cơ của anh ta, khả năng cũng không phải là quá thuần mà thôi."

"Cô nói có phải anh ta phát hiện mình yêu Hạ Nhược Tâm rồi hay không?" Cô gái kia lại hỏi một câu.

"Cô cho loại đàn ông lãnh huyết như Sở Luật, sẽ yêu người phụ nữ thứ hai sao?" Lần trả lời này cũng đã để cô gái khác ngậm miệng không nói.

Sở Luật, xuất thân lão đại đầu rồng của cảng buôn bán, ba năm trước tiếp nhận Sở thị, thủ đoạn mạnh mẽ, tàn nhẫn vô tình, anh có bối cảnh ưu việt, dáng người hoàn mỹ, khuôn mặt anh tuấn, tất cả mọi người đều chọn là người đàn ông kim cương tốt, chẳng qua, ai cũng biết, anh có một vị hôn thê rất yêu, người kia chính là hòn ngọc quý trên tay Hạ gia, Hạ Dĩ Hiên.

Chẳng qua rất đáng tiếc, số mệnh Hạ Dĩ Hiên không tốt, còn không có gả tới Sở gia, cũng bởi vì một lần tai nạn xe cộ bỏ mình, tất cả phụ nữ cho là mình có thời cơ, đáng tiếc, sau cùng anh lại cưới con gái Hạ gia.

Sau khi cửa phòng rửa tay đóng, lại không có ai biết, từ trong đi ra một cô gái sắc mặt tái nhợt, trên người của cô mặc áo cưới cô dâu màu trắng, bao vây lấy bả vai hơi lộ ra gầy yếu, và xương quai xanh, chỉ là, ngoại trừ gương mặt kia, rõ ràng hôm nay nên cười, bời vì cuối cùng hôm nay cô cũng được kết hôn với người mình yêu, thế nhưng, cô... Hết lần này tới lần khác lại khóc.

Cô đứng trước gương nhẹ nhàng lau nước mắt của mình, mà hoa trang trên mặt cũng bị lau đi rất nhiều.

Xách váy của mình lên, cô đi ra ngoài, mà lời của hai cô gái vừa nãy vẫn không ngừng vang vọng ở bên tai cô, cứ thế mà xé rách lòng của cô.

Cô cho rằng loại đàn ông lãnh huyết như Sở Luật, sẽ yêu người phụ nữ thứ hai sao?

Sẽ yêu sao?

Sẽ sao?

Trong phòng cô dâu, Hạ Nhược Tâm chỉ mặc cho người đắp trên mặt của cô một tầng lại một tầng phấn, che chắn sắc mặt tái nhợt của cô, sau cùng, đánh lên son đỏ, một cô dâu hoàn mỹ xuất hiện trước mặt mọi người, chỉ là, trong đôi mắt ưu thương, cũng đã khiến người ta cảm thấy, đây không phải một cô dâu vui vẻ.

"Nhược Tâm, cậu thật sự muốn gả, cậu hiểu, anh ta..." Một cô gái bên cạnh quấn quấn tóc ngắn của mình, thật không hiểu người bạn này nghĩ như thế nào, cô không sợ tiến vào Sở gia, chờ đi ra lúc, cũng chỉ có xương cốt sao?

"Thật xin lỗi, Giang Dao, để cậu lo lắng : " Hạ Nhược Tâm lộ ra nụ cười nhàn nhạt, chỉ là cô cười lại càng làm người cảm thấy chua xót và đau lòng.

Giang Dao, mình biết, anh ấy hận mình, nhưng, mình lại... Yêu anh ấy, mười lăm năm rồi.

Có thể gả cho anh ấy là hạnh phúc lớn nhất cả đời Hạ Nhược Tâm, dù là, niềm hạnh phúc như vậy chỉ mượn nhờ cái hận.

Anh hận cô, bời vì cô hại chết em gái mình, anh hận cô, bời vì, anh yêu em gái như thế.

Cửa phòng cô dâu bị đẩy ra, một quý phu nhân đi đến, Giang Dao còn muốn nói điều gì, chẳng qua khi nhìn đến quý phu nhân kia, chỉ có thể ngậm miệng không nói.

"Giang Dao, cậu đi ra ngoài trước, mình muốn nói chuyện riêng với mẹ: " Hạ Nhược Tâm lắc đầu với Giang Dao, ra hiệu chính mình không có việc gì, Giang Dao muốn nói lại thôi, nửa ngày mới đi ra ngoài, chỉ là khi cửa đóng, lòng của cô vẫn lo lắng.

Nhược Tâm, cô ấy thật sự không có chuyện sao?

Thẩm Ý Quân đi đến, thân phận phu nhân Hạ gia, đã để bà có một loại tần lớp thượng lưu sang trọng, bà nhìn Hạ Nhược Tâm mặc áo cưới trong gương, khóe môi lạnh lùng nhếch lên.


/1184

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status