Tổng giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 816

/848


816

Khi còn ở Hàng Châu, anh đã từng nói, Tương Tư, từ nay về sau anh sẽ không bao giờ lừa gạt em nữa, em nói điều gì anh đều đồng ý.

Sở dĩ anh nói muốn để cô đi, là để anh được rảnh tay.
.

Nhưng mà hiện tại, những chuyện này có thể coi là chuyện gì đây?

Lúc trước anh buông tay, để mong chiếm được ấn tượng tốt về anh cùng sự tin tưởng của cô, sau đó sẽ lại lừa gạt cô tới California làm gì nhỉ? Dùng chứng bệnh tuyệt vọng kia để nói cho cô mềm lòng, đồng ý lưu lại với anh không bao giờ nữa rời đi...
.

Anh tính toán cô, làm sao anh lại có thể khôn khéo như vậy chứ?

Tương Tư chỉ cảm thấy hơi sức toàn thân cũng giống bị rút hết đi vậy, cô co rúc thân thể, níu thật chặt vạy áo trước ngực.

Tại sao anh vẫn cứ lừa gạt tôi như vậy, Hà Dĩ Kiệt, anh có thể không tuân thủ cam kết lần thứ nhất, lần thứ hai, liệu anh có thể có lần thứ ba nữa hay không?
.

Tương Tư dậy rất sớm, nhưng Nặc Nặc còn dậy sớm hơn.

Khi cô đến phòng bệnh, liền nhìn thấy Nặc Nặc cùng Hà Dĩ Kiệt đang nằm ở trong chăn, hai cha con đang thân thiết thì thầm nói chuyện gì đô với nhau rất bí mật.

Cô đứng ở cửa ra vào một lát, Hà Dĩ Kiệt mới phát hiện ra cô.
.

Tương Tư cố ý nhìn vào ánh mắt của anh một chút, anh phát hiện ra cô thì ánh mắt xoay chuyển vụt sáng lên, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười thật lớn, không có mảy may một chút nào khác thường nào.

Anh giả bộ thật giỏi.

Trong lòng Tương Tư âm thầm tự nhủ.
.

Hà Dĩ Kiệt lớn tiếng gọi cô tới đó, Tương Tư ngẩng đầu lên, cất tiếng nhàn nhạt: "Em đi chuẩn bị bữa ăn sáng."

Dứt lời, cũng không nhìn anh, cô liền xoay người đi ra ngoài.
.

Hà Dĩ Kiệt sững sờ, ngược lạ, anh lại nghĩ rằng có lẽ là cô xấu hổ, nên cũng không để ở trong lòng, tiếp tục nghe Nặc Nặc than phiền chuyện của mình.

Tương Tư cũng không đi chuẩn bị bữa ăn sáng, cô xoay người trở về phòng, lúc tới đây hành lý đều do Thẩm Bắc Thành giúp cô ký gửi thuê vận chuyển đến, cũng không biết ở chỗ nào.
.

Nhưng cũng còn may, Cận Trường Sinh vẫn còn ở đây, nếu như cô đi, anh cũng sẽ giúp cô mang hành lý trở về.

Tương Tư ngồi ở trên giường, sau khi ngồi đó ngây ngô một lát, tiếp đó, cô liền nhặt nhạnh tất cả những vật phẩm tùy thân của chính mình, thu dọn lại một chút cất vào trong túi xách, lặng lẽ ra khỏi gian phòng.
.

Gian phòng của cô cách thang máy rất gần, trong khoảng thời gian ngắn ngủn, cũng may mắn không bị gặp phải người khác.

Tương Tư vào thang máy, rất nhanh ấn nút đi ra lầu dưới, cửa thang máy mở ra, Tương Tư bước nhanh đi ra ngoài. Khi đi ra khỏi toàn nhà lớn, chỉ cảm thấy ánh mặt trời sáng ngời chói mắt đập vào mặt, Tương Tư không khỏi khẽ giơ tay lên che kín mắt.
.

Cô im lặng đứng ở nơi đó ngần ngừ một lát, nhìn người đến người đi trong bệnh viện, sau đó, từng bước từng bước đi xuống bậc thang, từ từ đi ra khỏi cửa chính bệnh viện.

Cô ngoắc tay chận lại một chiếc taxi, dùng tiếng Anh nói với tài xế đi san bay, sau đó liền quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
.

Trên cửa sổ xe dán lớp giấy dán kính chống nắng màu trà, ánh mặt trời cũng trở nên nhạt đi và ấm áp, Tương Tư cảm thấy trong trái tim mình có chút trống trải, nhưng lại cũng không cảm nhận ra bởi nguyên nhân gì.

Đến sân bay, Tương Tư vẫn cứ ngồi yên ở chỗ đó như không muốn xuống xe, tài xế mấy lần nghiêng đầu nhìn cô, lúc này cô mới mở miệng, mấp máy mãi mới nói ra được một câu:"Phiền ngài cho quay trở về đường cũ...”

Tài xế có chút giật mình, nhưng cũng không nói gì, chỉ vòng xe lại, chạy về phương hướng cũ.
.

Qua thời gian thật lâu, xe dừng lại.

Lần này, cô trả tiền xuống xe rất nhanh, sau đó đi vào bệnh viện, gặp hộ lý đang bưng bữa ăn sáng đang định đi vàophòng bệnh, Tương Tư đưa tay tiếp nhận, sau đó đẩy cửa vào.

.
Nặc Nặc cùng Hà Dĩ Kiệt, vẫn đang giữ bộ dáng y nguyên như lúc nãy.

Giống như là, hoàn toàn không xảy ra chuyện cô vừa mới trải qua một khoảng thời gian tinh thần bị hỗn loạn, đã bỏ trốn đi vậy...

.
Hai cha con Dĩ Kiệt nghe thấy động tĩnh, cùng ngẩng đầu lên, cùng cười híp mắt nhìn cô.

Vẻ mặt giống nhau, động tác giống nhau, nụ cười giống nhau, làm cho trong lòng người khác cũng thấy ấm áp .

Cô cũng không khỏi cười khe khẽ.

.
Nếu như anh lừa gạt cô, là vì muốn cô vĩnh viễn trở lại bên cạnh anh, là vì muốn cả đời cùng cô một chỗ, như vậy, cô tha thứ cho anh, cũng không phải là một chuyện gì khó khăn.

"Mẹ, mẹ đi thật lâu, Nặc Nặc sắp chết đói rồi!"

Nặc Nặc từ trong chăn bò dậy, kêu lên với cô kiểu làm nũng.

Hà Dĩ Kiệt đưa tay vuốt mái tóc của con gái, dịu dàng nói: "Con không được nói bậy."
.

Nặc Nặc dựa vào trong ngực Hà Dĩ Kiệt làm nũng, Hà Dĩ Kiệt liền cười cười, ôm con gái vào lòng dỗ dỗ dành dành.


/848

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status