Tổng giám Đốc Hàng Tỷ: Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 819

/848


819

Tương Tư liền giật mình: "Tại sao? Chẳng lẽ... Anh chưa bao giờ cho rằng những việc lúc trước anh đã làm là sai sao?"
.

Anh cúi đầu hôn hôn cô: " Anh vần làm như vậy, là vì người lúc trước đã có chút ân tình với anh, anh nhất định phải báo đấp, mà vì người đó, chút tình cảm của riêng anh, anh cũng không thể không dứt bỏ."

"Em không hiểu, em không hiểu, nếu quả như thật sự một người yêu một người khác, làm sao có thể làm ra những chuyện tàn nhẫn như vậy đối với người mình yêu được. Tại sao có thể nhìn thấy cô ấy ở trước mắt mình gần như sắp chết, mà vẫn có thể chịu được? Hà Dĩ Kiệt? Nếu đổi lại là em, em không sao làm được, em không làm được. . . . . ."
.

"Tư Tư, chuyện anh kết hôn với Đỗ Phương Phương, từ trước đến nay anh chưa bao giờ giải thích qua đối với em đúng không?"

Tương Tư gật đầu, trên mặt cũng là có chút biểu cảm khổ sở không nói ra được.

Hà Dĩ Kiệt kéo cô ngồi xuống, ". . . . . . Em có biết không, những gì chúng ta đã từng trải qua. . . . . . Rất tương tự với nhau! Mà khi đó, anh mới có mười mấy tuổi, một thiếu niên mười mấy tuổi, đã từng sống trong cẩm y ngọc thực, nhưng sau lại, trải qua một đoạn đau khổ, cha chết thảm, mẹ anh vì bảo vệ con trai, đã chịu phải để cho những gã đàn ông hạ lưu dày vò thân thể của mình . . . . . . Sau lại bị gục chết sớm ở đầu đường, anh trời cao không đường chạy, Tư Tư, anh không bị điên đã là kỳ tích rồi ."
.

Tương Tư lần đầu tiên nghe anh kể đến những thứ này, không nhịn được lòng chua xót một hồi, cô trở tay ôm anh: "Sau đó thì sao, thời điểm đó anh còn nhỏ như vậy, làm thế nào tiếp tục sống đây?"
.

"Sau đó là một người bạn cũ của ba anh khi còn sống, nhưng cũng đã vài chục năm cũng mất tin tức, chính là Bí thư Tiếu đã cứu anh, ông ấy bất chấp tất cả để che chở cho anh, đưa anh ra nước ngoài du học, ông sống ở thành phố A, chờ sau khi anh từ nước ngoài trở lại, vừa ông đã tự mình bồi dưỡng cho anh, tự tay rèn dạy anh, ở trên con đường làm quan của anh, đầy chìm nổi trôi giạt, mỗi một bước thăng tiến của anh, cũng thấm bao mồ hôi và tâm huyết của ông ấy."
.

"Em biết về Bí thư Tiếu, thường nghe anh kể lại, em cũng đã từng gặp qua. . . . . . ông ấy thật là một người tốt."

Hà Dĩ Kiệt khẽ vỗ tóc của cô, ôm cô vào trong ngực: "Người tốt, người tốt đặc biệt có nhiều bất đắc dĩ cùng nỗi khổ tâm, Bí thư Tiếu chỉ có một con trai, coi như bảo bối trong lòng bàn tay, sau i ở nước ngoài gặp chuyện không may, Bí thư Tiếu bất đắc dĩ nhận một số tiền lớn dự định chuộc con về, nhưng còn chưa kịp gửi tiền, liền bị người ta tố cáo. Tư Tư, anh không thể nhìn ông ấy gặp chuyện không may, cũng không thể nhìn con trai duy nhất của ông ấy chết yểu ở nước ngoài, Tư Tư, anh không có lựa chọn thứ hai."
.

Giờ phút này Tương Tư mới hiểu được, tại sao anh chợt thay đổi quyết tuyệt như vậy, tại sao đột nhiên anh muốn kết hônvới Đỗ Phương Phương.

"Cho nên, anh nhờ vào quan hệ, là vì cứu Bí thư Tiếu cùng con trai của ông ấy?"
.

Anh gật đầu, vừa cười khổ sở: "Em nghe hết rồi đấy, nghe xong tất cả chuyện này thật giống như có thể tha thứ cho chuyện đoạn tình được, nhưng là, vứt bỏ người yêu, làm sao có thể tha thứ được đây?"

Tương Tư nhẹ nhàng mở miệng: "Không, nếu như nếu đổi lại là em, em cũng sẽ lựa chọn như vậy."
.

Hà Dĩ Kiệt lắc đầu: "Em chưa từng trải qua, cho nên em không thể hiểu được đâu Tư Tư, loại thống khổ này, không cách nào hình dung được, cuộc đời này anh không muốn nếm thử lần thứ hai nữa."

Anh cúi đầu, chống đỡ trán vào trán cô, ở chung một chỗ: "Cho nên, bây giờ đây anh muốn dùng cả đời này để chuộc tội với em."
.

"Sau đó, đời sau, sẽ phạt anh phải khổ sở theo đuổi em, phạt anh phải khổ sở mới yêu được em, phạt anh phải sống chết cũng chỉ vì em...."

Tương Tư muốn cười, nhưng nước mắt lại rớt xuống, cô siết chặt ngón tay của anh, rưng rưng gật đầu;"Được, đây là lời anh tự nói, em đều nhớ, nếu như anh dám gạt em, em liền phạt anh vĩnh viễn không tìm được em, không, em liền phạt anh phải trơ mắt nhìn em yêu người khác, cùng người khác kết hôn. . . . . ."

"Cái này không thể nào xảy ra."

Anh bá đạo nhìn lại cô, ánh mắt thâm trầm và không kềm chế được: "Chỉ cần anh phát hiện ra, em cũng không thể có người khác, vĩnh viễn, cũng không thể có người khác, bởi vì, em là của anh!"
.

Cô chợt giảo hoạt nhìn lại anh, đưa tay lên kéotai của anh: "Này, ông bác già! Đến lúc đó, anh cũng già rồi, mà em, phong nhã hào hoa, giữ mãi được vẻ xinh đẹp, làm sao anh quản được em đây?"

Ánh mắt anh sáng ngời, xoay người đè côxuống dưới thân thể mình, ánh mắt anh nhìn cô quấn quít ở chung một chỗ, dần dần bên môi hiện lên nụ cười mê người. Anh hôn cô, giọng nói thì thầm: "Xem ra. . . . . . anh chỉ có thể sử dụng chiêu sát thủ quen thuộc này, để cho em từ nay về sau... Không ngừng sinh cho anh thật nhiều cục cưng nữa mới được, không thể để cho người bên ngoài dính vào Văn Tương Tư của anh?"

.
"Này này, em đây không cần sinh..., sinh con, á đau quá...." Đôi mắt cô ửng đỏ, không tự chủ được, liền làm nũng đối với anh.

Ánh mắt của anh dừng lại, đáy mắt hiện lên vẻ thương yêu, anh càng hôn càng giọng nói càng trở nên êm ái: "Được, được, chúng ta sẽ không sinh thêm nữa...”

Khóe mắt Tương Tư khẽ cong lên, sau đó nhẹ nhàng nhắm lại, đáp lại nụ hôn của anh ... .

Cửa phòng chợt bị đẩy ra, một cái đầu tròn tròn , nho nhỏ đáng yêu thò vào, cặp mắt to linh hoạt xoay chuyển một vòng, sau đó nhìn thấy hai người kia đang chồng chất lên nhau, lập tức gương mặt mập mạp cười toét ra thành bông hoa nhỏ, lật đật liền chạy tới: "Ba, mẹ, hai người đang chơi trò làm xiếc chồng người lên nhau sao? Con cũng vậy, cũng muốn chơi, cũng muốn chơi!"
.

Nặc Nặc cởi bỏ đôi giày nhỏ hật nhanh, bò lên giường trèo lên luôn lưng của Hà Dĩ Kiệt như cưỡi bò. . . . . .

Tương Tư kinh hãi, trong nháy mắt gương trở nên đỏ bừng một mảnh.
.

Hà Dĩ Kiệt đầu tiên là sửng sốt, ngược lại, tiếp đó nở nụ cười ha ha . . . .

Nặc Nặc vẫn giữ bộ mặt phớt tỉnh nghiêm túc, nỗ lực hì hà hì hục bò ở trên lưng của ba, trò chơi thú vị như vậy, làm sao có thể thiếu được một tiểu mỹ nữ vô cùng xinh đẹp và đáng yêu như cô bé chứ...!

.
Trong nhà, tiếng cười nói liên miên. . . . . .

Mà ngoài cửa sổ, ánh mặt trời vừa lên...
.

Anh nhớ, cực kỳ lâu trước kia anh cũng đã từng nói, nếu như xác định đã yêu một người, như vậy, bất kể như thế nào cũng không được buông tay cô ra.
.

Anh đã từng buông tay ra, bỏ qua cô, nhưng thật may là, vẫn còn có cả cuộc đời kế tiếp, anh sẽ bù đắp lại những lỗi lầm của mình ngày xưa...

TOÀN VĂN HOÀN.


/848

BÌNH LUẬN