Tổng Tài Ở Trên Tôi Ở Dưới

Chương 634: Bí mật ẩn sâu nhất của Cung gia

/696


Editor: shinoki 

Cung Úc cười rộ lên, ôn hòa bất đắc dĩ, "Em a, ngày mai anh sẽ thông báo cho em, đừng mang theo kẻ nào, chỉ hai anh em chúng ta hảo hảo đánh một trận. " 

"Nữ nhân của tôi cũng không thể mang?" 

Cung Âu không vui nghễ hướng hắn. 

"Anh sợ em phân tâm. " 

"Phân tâm cũng tùy tiện ngược anh!" Cung Âu khinh thường nhìn về phía hắn, khiêu khích nói, "Bây giờ anh còn biết cách cầm súng sao?" 

"Em cũng quá coi thường anh của em rồi. " Cung Úc đấm hắn một cái, "Em có tin không, giống như khi còn bé, anh có thể thắng nhiều hơn em nửa con mồi!" 

Dưới bóng đêm, Cung Âu thấp mắt nhìn về phía tay hắn, lạnh lùng thốt, "Đó chẳng qua là kết quả lần đầu tiên tôi học súng thôi, anh lại nhớ đến bây giờ, xem ra anh chỉ có một lần kia thắng tôi. " 

Cung Úc bị chặn nói không ra lời, không thể làm gì khác hơn là đứng lên, hoạt động thân thể, xem ra ngày mai không phải là không thể thắng một lần. 

Nếu không... cậu em trai này sẽ xem nhẹ hắn. 

Cung Âu không để ý hắn, chỉ nhìn Thời Tiểu Niệm cách đó không xa. 

Thời Tiểu Niệm cũng không đến quấy rối bọn họ, đứng một mình bên hồ đi tới đi lui, bó lá cây từng mảnh một ném vào trong hồ, lại bắt đầu xé lá cây. 

"Cô ấy muốn biết chuyện của em trai cô ấy. " 

Cung Âu nhìn về phía Cung Úc, giọng nói cơ hồ là kiểu ra lệnh. 

Cung Úc đang đứng ở nơi đó hoạt động thân thể, nghe vậy, động tác của hắn chậm lại, nhìn về phía Thời Tiểu Niệm bên hồ, vóc người của cô tinh tế mềm mại, mặc một chiếc áo lông màu trắng ở bên hồ đi tới đi lui, thành một phong cảnh đặc biệt dưới màn đêm. 

Chuyện của em trai cô. 

Cung Úc thở dài một tiếng, nhìn thân ảnh Thời Tiểu Niệm nói, "Ở bệnh viện anh thiếu chút nữa nói cho cô ấy biết, nhưng lại nói không nên lời. " 

"Vì sao nói không nên lời?" Cung Âu hỏi. 

Có cái gì người không nhận ra. 

"Nói ra, chắc vợ em cả đời này sẽ không còn muốn để ý đến anh. " Cung Úc tự giễu nói, nụ cười có chút chưa xót. 

"Anh không nói cô ấy cũng sẽ không để ý đến anh. " 

"..." 

"Bởi vì tôi sẽ không cho cô ấy để ý nam nhân khác. " Cung Âu lạnh lùng thốt, khoanh hai tay, đôi mắt chuyển động lại chuyển tới trên người Thời Tiểu Niệm. 

"..." Cung Úc cười khổ, "Em người này, Tiểu Niệm kiên trì tốt biết bao mới có thể chịu đựng em. " 

"Không cho phép thân thiết như thế, cô ấy với anh rất quen thuộc sao?" Cung Âu nhảy xuống đầu xe, đứng ở trước mặt Cung Úc, âm trầm theo dõi hắn, "Tôi nhớ ra rồi, anh còn tặng cô ấy rất nhiều quà, quà rất nữ tính, anh có ý gì?" 

Cung Âu càng nói giọng càng chua xót. 

Cung Úc không có cách nào nhìn thẳng vào mắt của hắn, ngửa đầu nhìn bầu trời, hắng giọng một cái nói, "Trời tối từ lúc nào vậy, muộn rồi, anh bị thương cũng không thoải mái, anh đi về nghỉ trước. " 

"Lúc anh tới trời đã tối rồi. " 

Cung Âu bắt lại Cung Úc muốn rời đi, con ngươi đen âm ngoan mà nhìn hắn chằm chằm, "Nói rõ ràng! Biết rõ cô ấy là nữ nhân của tôi, anh tặng những món quà kia là có ý gì?" 

Cung Úc bị bắt không thể rời đi, không thể làm gì khác hơn nói, "Được rồi, lúc đó là để chứng minh một chút chuyện. " 

"Chuyện gì?" 

"Cô ấy có quan hệ với em trai. " Cung Úc nhìn về phía Thời Tiểu Niệm, Thời Tiểu Niệm đang nhàm chán đứng ở nơi đó, ánh mắt của hắn trầm xuống, "E rằng, anh nên nói chuyện của em trai cô ấy cho em biết trước, nhưng chỉ sợ cô ấy đã biết còn tình nguyện không biết. " 

"Rốt cuộc anh và em trai cô ấy đã xảy ra chuyện gì? Có phải anh là..." 

Cung Âu túm chặt cổ áo hắn, nhìn hắn chằm chằm hỏi. 

"Là cái gì, là gay sao?" Cung Úc cười nhẹ một tiếng, nhìn hai tròng mắt đen nhánh của Cung Âu nói, "Nếu như anh nói, anh không biết, em tin không?" 

Một người, ngay cả chính mình cũng không biết giới tính của mình, bi ai nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. 

"..." con ngươi đen của Cung Âu thâm thúy nhìn hắn, nhìn thật lâu, dùng sức đẩy hắn ra, "Anh có phải hay không đều không liên quan gì đến tôi, anh nhớ giải thích rõ với Thời Tiểu Niệm là được. " 

Cung Úc gật đầu, "Được, nghe lời em. " 

"Đi đi. " 

Cung Âu xoay người hướng phía Thời Tiểu Niệm đi tới, nếu không đi vào một lát nữa đám người Charles sẽ tìm ra, Cung Úc sẽ bị lộ. 

Thời Tiểu Niệm đứng ở bên hồ, chuyển mắt nhìn về phía Cung Âu đi tới, mỉm cười, "Nói xong rồi à?" 

"Nói xong rồi, đi về. " 

"Ừ. " 

Thời Tiểu Niệm đứng ở nơi đó cười với Cung Úc ở xa xa, phất phất tay theo Cung Âu rời đi, Cung Âu ôm chặt thân thể của cô, đôi con ngươi đen cưng chiều ngưng mắt nhìn cô, "Có lạnh không?" 

"Bình thường. " 

Thời Tiểu Niệm nói. 

Cung Âu cởi áo khoác trên người bao chặt lấy người cô, trầm thấp nói, "Ngày mai anh và anh trai đi săn thú, em ở nhà một mình làm sao bây giờ?" 

Rốt cục gọi Cung Úc là anh trai? 

Chuyện tốt. 

"Đi săn thú rất tốt a, em ở nhà thì có thể làm gì, bồi tiểu Quỳ và Holy thôi, thay anh đi xem mẹ thế nào." Thời Tiểu Niệm cũng không dám đi quấy rầy La Kỳ nhiều. 

Cô biết La Kỳ đối với cô cũng không có quá nhiều chán ghét, nhưng cô thành mồi dẫn lửa giữa La Kỳ và Cung Âu là sự thật không thể chối cãi, cho nên cô cũng chỉ có thể tận lực làm khá hơn một chút. 

"Thời Tiểu Niệm, em có ý gì?" Cung Âu không vui trừng mắt về phía cô, "Ngày mai trọn một ngày anh không ở nhà, em còn sắp xếp lịch rất tốt!" 

"..." 

Thời Tiểu Niệm vô tội chớp mắt một cái, lịch này tốt chỗ nào, không phải là bồi người nhà sao? <Đọc nhanh nhất tại T.R.U.Y.E.N.F.U.L.L.V.N>  Cũng không phải đi ra ngoài chơi, hắn có cần phải tức giận như vậy không? 

"Ngày mai anh mười mấy tiếng không ở nhà, em không thấy anh, chuyện nghiêm trọng như vậy, ngữ khí của em lại nhẹ nhàng bâng quơ?"Có phải cô quá không tim không phổi rồi không? 

"Chỉ là một ngày không ở nhà thôi mà. " Thời Tiểu Niệm thấp giọng nói, cô rất muốn nhổ nước bọt cô chờ hắn bốn năm rồi, một ngày này tính là gì. 

"Thôi mà?" 

Mắt Cung Âu nhất thời kích khởi một đoàn lửa giận, kéo tay áo, vừa lúc chuyện của Mona giải quyết rồi, chuyện hoang tưởng cũng qua, chuyện Cung Úc cũng qua rồi, hắn có thể dành ra thời gian dạy dỗ lại cô. 

"Rất nghiêm trọng rất nghiêm trọng. " 

Thấy trong mắt Cung Âu bùng lửa, Thời Tiểu Niệm vội vã thức thời nói, vươn tay ôm lấy hắn, nhào vào trong ngực hắn, khoa trương nói, "Mười mấy tiếng, ngẫm lại chính là từng giây như năm, ngày mai em làm sao sống, em nhất định sẽ tương tư mà chết. " 

"..." 

Cung Âu thấp mắt nhìn cô chằm chằm, "Thực sự khó qua như vậy?" 

"Đúng vậy. " Thời Tiểu Niệm ra sức gật đầu, nghiêm túc nói, "Anh không ở bên cạnh em, một giây em cũng không muốn qua, hay như này, ngày mai em xem video chúng ta đính hôn, chỉ có như vậy em mới có thể thoải mái một chút. " 

Lời này đủ tương tư đi, rất nghiêm trọng đi? 

Chỉ là xa nhau một ngày thôi mà, làm như giống sinh ly tử biệt vậy. 

Nghe vậy, môi mỏng Cung Âu câu dẫn ra một độ cong, hai tròng mắt tà khí mà nhìn về phía cô, "Xem nhiều cái video kia là có ý gì, tối nay anh sẽ quay mới để mai em xem. " 

"Quay mới cái gì?" 

Thời Tiểu Niệm vẻ mặt mờ mịt. 

"Đương nhiên là nội dung 25+!" Nói xong, Cung Âu một tay ôm ngang cô lên, đi vào, vừa đi vừa cúi đầu hôn lên môi cô. 

25+? 

Cung Âu người này thực sự là... Không biết xấu hổ. 

... 

Ngày thứ hai, trời trong, là thời tiết tốt để săn thú. 

Cung Âu đúng hẹn mà đi ra ngoài, trước khi đi lại ôm Thời Tiểu Niệm lưu luyến không rời mà hôn một trận, Thời Tiểu Niệm lại một lần nữa cảm khái lực khắc chế của Cung Âu, trước là thế nào nhịn xuống. 

Có phải là lúc chịu đựng không động vào cô đều một mình lặng lẽ cào tường chơi? 

Thời Tiểu Niệm tiễn Cung Âu, sờ sờ môi mình bị hôn sưng, xoay người chuẩn bị đi tìm cặp sinh đôi, còn chưa đi, một nữ hầu đi tới trước mặt cô, "Thiếu phu nhân, phu nhân tìm cô. " 

"Ah, được. " 

Thời Tiểu Niệm gật đầu, đi theo nữ hầu. 

Thời Tiểu Niệm đã quên đây là lần thứ mấy nhìn thấy bộ dáng tiều tụy của La Kỳ, một người phụ nữ coi trọng hình tượng của mình lại ngày ngày ngồi trên giường, trên người luôn mặc đồ ngủ, khuôn mặt tái nhợt, nếp nhăn khóe mắt càng ngày càng nhiều. 

"Mẹ. " 

Thời Tiểu Niệm hướng bà cúi thấp đầu, đi tới bên giường của bà. 

La Kỳ ngồi trên giường, đôi mắt nhìn về phía cô, thần sắc có chút phức tạp, "Nào, ngồi xuống đi. " 

Thời Tiểu Niệm thuận theo ngồi xuống ghế dựa, hai tròng mắt bình tĩnh nhìn về phía bà. 

"Con đi qua thư phòng chồng ta?" 

La Kỳ vừa hỏi vừa đánh giá cô. 

"Đúng vậy. " 

Thời Tiểu Niệm gật đầu, trên mặt của La Kỳ xẹt qua vẻ ảm đạm, "Vậy con có lời gì cứ nói a!. " 

Có lời gì cứ nói? 

Cô nên có lời gì muốn nói sao? 

Thời Tiểu Niệm không hiểu nhìn về phía bà, là chuyện Cung Tước đá mình một cước, quý tộc bọn họ cao cao tại thượng, đá vãn bối cũng có thể nói thành giáo dục a!, có cái gì tốt cố ý nói. 

"Con không có lời gì muốn nói. " Thời Tiểu Niệm ngồi ở chỗ kia nói. 

"Không có gì muốn nói?" La Kỳ giật mình hỏi ngược lại, đôi mắt ngoài ý muốn nhìn về phía cô, ho nhẹ hai tiếng. 

Phòng lớn như thế nhưng cực kỳ yên tĩnh, ánh mặt trời ấm áp. 

Thời Tiểu Niệm ngồi ghế trên, nhẹ giọng nói, "Nếu như mẹ chỉ chuyện cho đá con một cước kia, con thừa nhận trong lòng con khó chịu, nhưng con không để chuyện này ở trong lòng. " 

"..." 

La Kỳ kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt rất thâm, giống như là muốn từ trên mặt của cô nhìn ra chút gì đó, một lát sau, ánh mắt La Kỳ hơi đổi, bình thản nói, "Tính khí ông ấy chính là như vậy, Cung Âu còn bị ông ấy xé rách tai, về sau con ít đến thư phòng của ông ấy thôi. " 

Đúng rồi, bà nhớ, Thời Tiểu Niệm chưa từng chính thức gặp chồng bà. 

"Con biết rồi, mẹ. " 

Thời Tiểu Niệm nói. 

"Vậy con đi xuống đi. " La Kỳ nhẹ nhàng giơ tay lên một cái, ý bảo cô ra ngoài. 

"Được, con đi xuống, mẹ nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì gọi. " Thời Tiểu Niệm nói, từ trên ghế đứng lên rời đi. 

Cô đi ra ngoài, đi trên thang lầu, trong mắt có điểm khả nghi. 

Thái độ hôm nay của La Kỳ không đúng lắm, nhất là ánh mắt hoảng hốt, dường như bà có chỗ không đúng. 

Thời Tiểu Niệm ngẩng đầu, nhìn cổ bảo khổng lồ, ánh mắt xẹt qua thư phòng phía trên, hai bảo tiêu giống như thần bảo vệ canh giữ ở nơi đó. 

Thư phòng của Cung Tước. 

Thời Tiểu Niệm giơ tay lên, lại nhớ đến xúc cảm hôm qua chạm vào đồng hồ hỏng trên cổ tay Cung Tước, lạnh buốt, thực sự quá lạnh, giống như mới vừa lấy ra từ trong tủ lạnh. 

Một người bình thường làm sao sẽ đeo đồng hồ như vậy. 

Còn có mùi hoa cỏ, mùi đó cũng quá nồng, nồng đến khiến người ta khó chịu, chỉ muốn chạy trốn, cha Cung Âu thật đúng là không giống người thường, lại thích mùi thơm như vậy.


/696

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status