Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 2: Cố ý cho tôi nhìn sao?

/499


Chương 2: Cố ý cho tôi nhìn sao?

"Tôi nói này bạn học, cô lại ngủ hai tiết lên lớp của giáo sư Thẩm, thái độ còn không tốt một chút, cẩn thận thầy Thẩm ghi tội cho cô." Giang Nam Phong đe dọa.

"Ghi tội?" Thủy Miểu Miểu cười một tiếng, nheo mắt lại, gật đầu một cái, nói với Giang Nam Phong: "Vậy thì ngại quá, tôi là học sinh bị giáo sư đánh rớt, vì ngủ ba khóa, giáo sư Thẩm này, thật đúng là không thể ghi tội tôi, bái bai."

"Cô cứ như vậy mà đi ra ngoài sao?" Thẩm Mặc Thần hỏi, ánh mắt nhìn về phía áo cô.

"Cái gì?" Thủy Miểu Miểu theo ánh mắt của anh, nhìn về phía ngực mình.

Cúc áo không biết bị cở ba nút lúc nào, lộ ra một nửa trắng nõn như tuyết, giống như muốn nhảy từ trong áo ra.

Thủy Miểu Miểu vội vàng muốn cài lại.

Thẩm Mặc Thần duỗi tay tới, ngón tay nhanh chóng cài cúc áo cho cô.

Thủy Miểu Miểu chỉ cảm thấy nhiệt độ ngón tay anh hơi lạnh, mang theo dòng điện, truyền từ lồng ngực cô, lọt vào máu cô.

Não bị chập đến nổ tung.

Không hề nghĩ ngợi, một bàn tay đánh vào mặt Thẩm Mặc Thần.

Ba một tiếng.

Giang Nam Phong chấn kinh, kinh ngạc há hốc miệng ra.

Thẩm Mặc Thần là ai, ông chủ phía sau tập đoàn Hoàn Thần, người phổ biến truyền thông, cháu ruột của ông cụ Thẩm thị, phú hào đứng hàng đầu trên bảng, thái tử gia có xếp hạng toàn cầu, chỉ cần dậm chân một cái, Ninh Xuyên cũng sẽ không thái bình!

Người khác ở trước mặt anhnói chuyện đều phải cẩn thận, rất sợ nói sai một câu, liền lâm vào vạn kiếp bất phục.

Ai dám đánh anh, không muốn sống nữa sao?

Nếu không phải là bạn thân cùng nhau lớn lên, anh ta khó có khả năng mời Thẩm Mặc Thần tới lớp giảng.

"Mặc Thần." Giang Nam Phong lo lắng hô một tiếng, giọng có chút run rẩy.

Vượt quá dự kiến của Giang Nam Phong chính là, tính tình Thẩm Mặc Thần rất tốt, khẽ động khóe miệng, trong mắt lóe lên tà ác, ngón tay lưu loát cởi cúc áo mới vừa cài vào giúp cô.

Thủy Miểu Miểu phát dục vô cùng tốt, không có cúc áo trói buộc, nửa tròn trịa lại bại lộ từ trong áo sơ mi.

Cảm tính, vũ mị, đoạt mắt của người.

Thẩm Mặc Thần liếc rãnh sâu của cô một chút, nhướn mày, tà mị nói: "Ngại quá, tôi không biết là cô cố ý lộ ra ngoài."

Thủy Miểu Miểu: ". . ."

Cô không thể tưởng tượng nổi nhìn người đàn ông trước mắt.

Cô cảm thấy, anh nhìn giống thanh tuyển ưu nhã, quý tộc cao quý ôn nhuận, bời vì bề ngoài tuấn mỹ, nụ cười lạnh nhạt, sẽ cho người ta cảm thấy hòa hợp.

Nhưng mà, thực chất bên trong, người đàn ông này lại vô cùng kiệt ngạo, xấu bụng.

Giống như người đàn ông trong phòng kia cho cô cảm giác vậy.

Cô bị dược tính, nhảy cửa sổ vào, không để ý tới gì mà leo lên trên giường anh.

Anh lại so với cô, còn nhiệt tình, còn kích động hơn.

Nhưng mà, chờ cô tỉnh lại, anh đã không còn, để cho toàn thân cô mang theo dấu ấn lửa nóng đồng thời cảm giác được vô cùng lạnh buốt.

Thủy Miểu Miểu bất đắc dĩ giật giật khóe miệng.

Không thể trêu vào, còn trốn không thoát sao?

"Không cần quan tâm!" Thủy Miểu Miểu nói ra.

Trong mắt Thẩm Mặc Thần lóe lên một ánh hàn quang, tụ hợp trong đôi mắt đen u sâu, khẽ cười một tiếng, ngữ khí trầm ổn nói ra: "Sao có thể không quan tâm? Cô muốn tôi trả lại cô, cô đánh tôi một tát kia, vậy chuẩn bị trả tôi sao đây?"

Thủy Miểu Miểu nhìn nụ cười bình yên của anh, nhưng ở trong mắt anh phát hiện có sự lạnh lùng hùng hổ dọa người.

Cô nói không lại anh, cũng trả không nổi, dứt khoát chơi xấu, cười đùa tí tửng nói: "Không cần trả lại, bản cung thưởng anh."

Nói xong, Thủy Miểu Miểu chạy ra cửa.

Chạy nhanh như làn khói.


/499

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status