Vợ Cả Nhàn Nhã

Chương 25 - Vũ Nhạc [Nhị]

/26


Trước khi rời đi Vương Hành Chi để lại khúc phổ đã sớm chuẩn bị, Đỗ Oánh Nhiên dặn dò Tam công chúa ở thời điểm còn không có vũ nhạc cũng phải làm động tác cơ bản, lạp cân khai bối, Tam công chúa tự nhiên không ngừng gật đầu: “Được rồi, thời điểm ba ngày sau ta lại đến, không muốn bắt đầu khiêu vũ.”

Đỗ Oánh Nhiên mỉm cười: “Nhị tỷ tỷ tốt của ta, ngươi cứ yên tâm đi.”

“Đỗ tiểu muội tử tuy rằng nhỏ, làm việc ta rất yên tâm.” Tam công chúa lão khí hoành thu nói, vẫn chưa nói hết, liền cười khanh khách, thời niên thiếu tươi cười luôn tới mạc danh kỳ diệu, cười đến không hề lo lắng. Liền ngay cả Vương Hành Chi cũng bị Tam công chúa tươi cười cuốn hút, môi hơi hơi nhếch lên.

Sau khi Tam công chúa rời đi, Đỗ Oánh Nhiên đem khúc phổ bỏ vào tay áo, liền đi hiệu thuốc bắc. Từ vào tháng mười, thời tiết một ngày lạnh hơn một ngày, nhìn hướng tây u ám nặng nề, gió lại mạnh lên, không chừng là trời muốn mưa.

Một bước vào hiệu thuốc bắc, chỉ thấy là Trầm Tử Hào lúc trước đã từng chẩn trị cùng Đỗ Phỉ nói chuyện với nhau thật vui. Đỗ Oánh Nhiên nao nao, liền thấy Trầm Tử Hào ôn hòa cười cười với Đỗ Oánh Nhiên, Đỗ Oánh Nhiên cũng hơi hơi gật đầu với hắn, cước bộ nhẹ nhàng vòng qua hai người, cũng không tiến lên quấy rầy, mà là đi trong hậu viện ôn tập. Thời điểm khiêu vũ nàng sẽ làm được tốt nhất, y thuật cũng là không thể buông.

Trong khoảng thời gian này Tiểu Võ cùng Đỗ Oánh Nhiên ở chung, cũng biết tính tình Đỗ Oánh Nhiên ôn hòa, mở miệng nói: “Tiểu thư ngươi nguyên bản đi học thật tốt, còn cố gắng như vậy, thật thật là không lưu đường sống cho ta.”

Đỗ Oánh Nhiên cuộn quyển sách trên tay, gõ trong lòng bàn tay, nói: “Nếu là ta lười biếng, người thứ nhất không thuận theo chính là phụ thân của ta. Ta nghĩ muốn kế thừa y bát của hắn.”

“Nói thật.” Tiểu võ xề gần nói: “Sư tỷ, ngươi mỗi ngày cột bao cát luyện vũ, lại là vội vàng chuyện khiêu vũ, lại là vội vàng xem chẩn, chẳng lẽ không mệt. Nếu không phải thời gian này nghỉ một chút cũng tốt.” Vừa mới bắt đầu Tiểu Võ là kêu Đỗ Oánh Nhiên tiểu thư, nhưng là lúc đầu Đỗ Phỉ thu lưu Tiểu Võ liền chưa bao giờ nghĩ tới làm cho hắn làm hạ nhân, hơn nữa Đỗ Oánh Nhiên chu toàn tả hữu, làm cho Tiểu Võ chính thức bái Đỗ Phỉ làm sư phụ, còn Đỗ Oánh Nhiên lại là làm sư tỷ của Tiểu Võ.

“Ta có thể như vậy, đây là bởi vì vui ở trong đó.” Đỗ Oánh Nhiên thiêu thiêu mi với Tiểu Võ: “Nếu không thích, ngày ngày còn phải đi làm, đó là dày vò, ta thích khiêu vũ, học y ta cũng thích, trong khoảng thời gian này tuy rằng mệt mỏi chút, ngày quá phong phú, trong lòng ta cũng vui mừng. Hơn nữa, này học y cũng giống khoa cử vậy, không tiến tắc lui. Mỗi ngày xem vài cái phương thuốc, lúc xem chẩn cho người khác liền có thể đi đường vòng ít chút.”

Tiểu Võ còn trêu ghẹo nói, Đỗ Oánh Nhiên nghĩ tới Trầm Tử Hào ở bên ngoài, liền hỏi: “Ta vừa mới thấy Trầm công tử cùng phụ thân ta nói chuyện với nhau thật vui.”

“Trầm công tử cùng một vị Mạnh công tử khác cũng không biết từ nơi nào nghe được học vấn của lão gia rất tốt, lại đây tham thảo cùng lão gia đâu.” Tiểu Võ nói.

Mạnh công tử, Đỗ Oánh Nhiên trong lòng nhảy dựng, ngón tay không tự giác xiết chặt quyển sách, rất nhanh lại thả lỏng, nói: “Ta vừa mới chỉ thấy Trầm công tử. Nếu là còn có Mạnh công tử, lại ở nơi nào?”

“Mạnh công tử trên người bất lợi.” Tiểu Võ nói, lúc này tán thưởng nói: “Lúc trước còn nghe người ta nghị luận nói Mạnh công tử là trong kinh nổi danh ngọc thụ lâm phong, hôm nay thấy quả nhiên là tuấn kiệt. Nhưng là bộ dạng liền cảm thấy gặp là không thể quên.”

Đỗ Oánh Nhiên nhấp mím môi: “Ngươi thấy?”

“Ân.” Tiểu Võ gật gật thật mạnh đầu: “Ta đúng là không biết sư phụ còn có học vấn như vậy, Mạnh công tử cùng Trầm công tử nghe sư phụ nói văn vẻ, cũng là liên tục gật đầu, vừa rồi sư phụ còn cho ta đi trở về một chuyến, tìm không ít quyển sách đâu.”

Lông mi Đỗ Oánh Nhiên vỗ nhẹ nhàng, nghĩ vị này Mạnh công tử, trong miệng cảm thấy có chút khô. Thấy Tiểu Võ mang theo tử sa hồ nấu nước, hiển nhiên là muốn châm nước cho khách nhân ngoài phòng, liền nói: “Để cho ta đi.”

“Sư tỷ......”

Đỗ Oánh Nhiên đưa tay điểm điểm đầu Tiểu Võ, thản nhiên cười: “Ngươi vừa rồi còn nói ta đọc sách nhiều lắm, sợ ta đi trước ngươi quá xa, hiện tại ta đi ra ngoài tiếp đón khách nhân, chẳng phải là đang cho ngươi cơ hội cho ngươi khổ đọc.”

Đỗ Oánh Nhiên mang theo tử sa hồ trong tay, Tiểu Võ vén rèm cửa màu lam, Đỗ Oánh Nhiên mới từ nội gian đi ra ngoài, liền thấy Mạnh Thư Chí. Quần áo trường bào màu lam, bên hông chuế ngọc bội ngư dược long môn đánh túi lưới màu đỏ, chỉ cần chấp tay mà đứng ở nơi đó đó là một đạo phong cảnh, quả thật là giống như thanh tùng cao ngất, gặp là không thể quên.

Mạnh Thư Chí thấy Đỗ Oánh Nhiên trong tay mang theo tử sa hồ một thân hạnh màu vàng thêu hồng mai, vải bồi đế giầy, cùng nguyệt váy bách điệp như ý, trên đầu cắm sai hoàn ngọc bích, thùy tai thượng mang khuyên tay cùng màu, trên mặt mang theo mỉm cười ngọt ngài, hai cái đồng tiền nho nhỏ rất là đáng yêu. Mạnh Thư Chí hơi hơi nhăn mày, hắn thật sự quan sát như vậy là vì cảm thấy Đỗ Oánh Nhiên trước mắt có chút quen mặt.

“Mạnh công tử.” Đỗ Oánh Nhiên mỉm cười.

“Ngươi nhận thức ta?” Mạnh Thư Chí nói.

Đỗ Oánh Nhiên nhìn Mạnh Thư Chí hơi hơi thượng thiêu phượng mâu trong suốt sáng ngời, cười cười nói: “Từng gặp mặt một lần. Từng ở thư cục, gặp qua Mạnh công tử cùng Liễu cô nương. Ta thập phần khắc sâu ấn tượng đâu.”

Vừa nói như vậy Mạnh Thư Chí cũng nhớ ra, nữ tử trước mắt nghe lén Liễu Liên An cùng mình nói chuyện, Mạnh Thư Chí nhăn mày lại.Là người không giấu được cảm xúc, cơ hồ cảm xúc gì đều có thể từ trong mắt hắn nhìn đến, Đỗ Oánh Nhiên thấy bộ dáng Mạnh Thư Chí liền biết sau khi mình đi rồi, Liễu Liên An nói mình cái gì, dù sao Liễu Liên An kia giỏi về tâm kế, mỉm cười, mở miệng nói: “Lần trước ở thư cục xem sách thuốc nhập thần, đại khái là đứng ở nơi đó lâu, làm cho Liễu cô nương cùng Mạnh công tử ngươi hiểu lầm.”

Mạnh Thư Chí đối với sách mẫn cảm nhất, nghe được lời Đỗ Oánh Nhiên nói lập tức đã nghĩ đến lần trước trong tay Đỗ Oánh Nhiên quả thật là cầm sách thuốc, nhà nàng vốn là mở hiệu thuốc bắc, như thế xem ra nói không chừng lần trước là hiểu lầm, nghĩ vậy, Mạnh Thư Chí thư giãn mày, hòa nhã nói: “Có lẽ là như vậy. Đỗ cô nương, ta thay ngươi lấy hồ.”

Đưa tay cầm hồ, trong lúc vô tình đụng mu bàn tay Đỗ Oánh Nhiên: “Ngươi là khách nhân, như vậy không thích hợp.” Cước bộ nhẹ nhàng Đỗ Oánh Nhiên đi phía trước Mạnh Thư Chí, vốn cũng không thấy tai Mạnh Thư Chí hồng lên.

Mạnh Thư Chí đi theo phía sau Đỗ Oánh Nhiên, chú ý tới bộ pháp của Đỗ Oánh Nhiên giống như đạp tiết tấu của vũ nhạc, mà khuyên tai phát ra tiếng vang thanh thúy, là nhạc khúc của nàng.

“Mạnh công tử mời ngồi.” Đỗ Oánh Nhiên nghiêng thân mình, sau khi để cho Mạnh Thư Chí nhập tòa, châm nước trà cho mọi người.

Đỗ Phỉ nhìn liếc mắt Đỗ Oánh Nhiên một cái, hôm nay thời điểm Mạnh Thư Chí cùng Trầm Tử Hào cùng đi hướng hắn tham thảo học vấn, hắn vốn là tính cự tuyệt, dù sao nhiều năm qua hắn nhuộm dần y thuật chi đạo, khoa cử đã buông xuống. Nhưng là sau khi biết lai lịch Mạnh Thư Chí lại đánh mất chủ ý, Đỗ Phỉ vừa rồi luôn luôn quan sát Mạnh Thư Chí, ánh mắt sáng sủa làm người cũng là nghiêm cẩn tự hạn chế, bên cạnh hỏi thăm hắn cuộc sống, giống như Tề gia nói vậy, không một chỗ không ổn.

“Thân thể Trầm công tử tốt, vậy một lượng bạc có xài đáng giá?” Đỗ Oánh Nhiên xảo tiếu thản nhiên, châm một ly trà cho mình, ngồi ở bên người Đỗ Phỉ.

“Đỗ tiểu thư y thuật quả thực cao minh.” Trầm Tử Hào cười yếu ớt nói: “Tật xấu này của ta từ nhỏ đã đi theo ta, nghe Đỗ lời tiểu thư, mỗi khi khó chịu ấn huyệt đàn trung, liền tốt hơn nhiều, chỉ chờ đến ngày tam cửu, Đỗ tiểu thư giúp trị tận gốc.”

“Vậy liền tốt.” Đỗ Oánh Nhiên hơi hơi gật đầu.

Mạnh Thư Chí mở miệng nói: “Đỗ cô nương đã có y thuật như thế, vì sao không nhập Y Thuật viện. Chứng ho của Tử Hào là bệnh cũ, hiện tại đã muốn tốt hơn phân nửa, bởi vậy có thể thấy được cô nương y thuật cao minh.”

“Lúc trước ta ở trong nhà cậu mợ, có một biểu tỷ làm bạn, khi đó một lòng một dạ chuyển ở trong vũ nhạc.” Đỗ Oánh Nhiên nói: “Cho nên khi đó không có nhập Y Thuật viện.”

“Nguyên lai là như vậy.” Mạnh Thư Chí hơi hơi gật đầu.

Đỗ Phỉ cố ý tiếp tục cùng Mạnh Thư Chí trường đàm, liền nói: “Oánh Nhiên, nếu Trầm công tử đến đây, ngươi liền nói với hắn trong ngày thường nhuận trị được phế địa phương thuốc. Mạnh công tử không ngại đi theo ta một chút, vừa rồi Tiểu Võ còn sót vài quyển sách.”

Nhãn tình Mạnh Thư Chí sáng lên, liền đứng lên bái Đỗ Phỉ: “Hôm nay đã được tiên sinh chỉ điểm, vô cùng cảm kích.”

Đỗ Phỉ cười nói: “Nguyên bản ta cùng khoa cử chi đạo đã bỏ qua, ai ngờ vẫn còn tại trong lòng. Hậu sinh khả uý, hai vị công tử tài cao, Đỗ mỗ cũng lĩnh giáo. Dưới gối ta chỉ có tiểu nữ, mấy thứ này vốn chỉ là để trong nhà, vô được sử dụng.”

Trầm Tử Hào mở miệng nói: “Ta cùng Thư Chí, sau khi sao chép xong, sẽ trả cho tiên sinh, tiên sinh lưu trữ làm niệm tưởng cũng là tốt.”

Nguyên bản Đỗ Phỉ tặng người đó là bởi vì thưởng thức Mạnh Thư Chí, ở trong lòng hắn nghĩ Đỗ Oánh Nhiên nếu phải gả cho Mạnh Thư Chí, như vậy những quyển sách đó đơn giản là cho hắn trước thời gian thôi, bất quá lúc này Trầm Tử Hào nói như vậy, hắn cũng liền đáp ứng.

“Tử Hào huynh, đợi lát nữa ta lại đến tìm ngươi.” Đợi cho Trầm Tử Hào gật đầu, Mạnh Thư Chí liền đi theo Đỗ Phỉ ly khai dược đường.

Sau khi Đỗ Oánh Nhiên thấy hai người rời khỏi, nói với Trầm Tử Hào hai phương thuốc thực liệu, tinh tế nói dùng hạng mục công việc cần chú ý, nói tiếp: “Đợi lát nữa ta viết xuống, ngươi mang về là được.”

“Như thế làm phiền cô nương.” Trầm Tử Hào cười nói: “Phương thuốc này có cần trả một lượng bạc khác.”

Đỗ Oánh Nhiên cũng cười nói: “Phương thuốc này là đưa tặng, nếu là người khác đến cầu, nhưng là vạn kim khó cầu đâu.”

Hai người nhìn nhau cười, vốn là cảm giác xa lạ ngăn cách cũng tiêu tán không ít, Đỗ Oánh Nhiên: “Ta hiếu kì, Trầm công tử làm sao biết chuyện gia phụ từng khoa cử.”

“Đây là bởi vì hảo hữu Mạnh Thư Chí của ta.” Trầm Tử Hào cười yếu ớt nói: “Lần trước hắn thấy ta, nói đến chứng ho của ta tốt rất nhiều, hắn liền hỏi ta đại phu nào xem cho ta, ta nói tục danh của Đỗ đại phu, hắn đúng là biết được, nhà đế sư, thường có chút đồ bình thường không thấy được, tỷ như bài thi khoa cử nhiều năm trước, Mạnh phủ đều thu nhận sử dụng, cho nên mới có chuyện ta cùng hắn tới chơi.”

/26

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status