Vợ Yêu Ở Trên: Mặc Thiếu Nhẹ Nhàng Hôn

Chương 6: Tôi muốn hỏi, hắn có bạn gái sao?

/2276


Chương 6: Tôi muốn hỏi, hắn có bạn gái sao?
Bàn về tướng mạo, bàn về thân hình, thậm chí là khí tràng quanh thân phảng phất kèm theo ung dung lãnh đạm.

Hắn cùng công tử quần là áo lụa đối diện giằng co, hoàn toàn không giống thân là bảo vệ thấp kém, càng giống như người có địa vị cao nhàn nhạt nhìn người bằng nửa con mắt, huống chi trong lúc vui vẻ, rõ ràng ẩn tàng giọng nói trầm mặc mỉa mai.

Trì Hoan một mực quen thuộc nhìn hắn, giờ phút này lại đột nhiên cảm thấy lòng hơi rung động với nam nhân xa lạ.

Đám người kia trong đó bị chọc giận liền trực tiếp muốn đi lên, nhưng lập tức bị những người bên cạnh kéo lại.

Mặc dù thấp giọng, nhưng Trì Hoan vẫn là nghe rõ ràng.

“Hứa thiếu đừng xung động, động thủ với hắn chúng ta không có chỗ tốt.”

“Nam nhân này lăn lộn qua quân đội còn lăn lộn qua hắc đạo, nghe nói một người có thể đánh ngã mấy chục người.”

“Đi thôi, tội gì cùng thứ người như vậy động thủ, điệu giới.”

“…”

Cuối cùng, cái gã công tử bị Mặc Thì Khiêm véo bể xương hung tợn nhổ ngụm nước hét” Trì Hoan, ngươi tốt nhất không nên có ngày rơi vào tay lão tử”

Trì Hoan môi đỏ mọng kéo ra nụ cười đẹp lạnh lùng nói” cho dù có ngày hôm đó, ngươi cũng vẫn là cái thứ hèn nhát chỉ có thể khi dễ đàn bà a.”

Cố kỵ Mặc Thì Khiêm, bọn họ rốt cuộc vẫn là đi nha.

Sau khi chờ bọ họ đi, Trì Hoan mới cúi đầu xuống, nhìn ngón tay mình bị cổ tay Trì Khiêm nắm lấy.

Đang chuẩn bị nói, Mặc Thì Khiêm đã lỏng ra, cũng thu hồi tay của mình.

Giọng nói nhàn nhạt thật thấp ở đỉnh đầu cô vang lên ” mạo phạm, đại tiểu thư.”

Trì Hoan lui về phía sau hai bước, với hắn kéo ra khoảng cách.

Áo khoác ngoài cho Sở Tích, trên người cô cũng chỉ còn sót lại một cái áo lông mong mỏng vàng nhạt cổ áo hình chữ V.

Nam nhân cao lớn cao ngất nổi bật cúi xuống.

Cô ngẩng đầu, hồ nghi nhìn hắn ” ngươi tại sao lại ở chỗ này? Chẳng lẽ ngươi theo dõi ta?”

Cô nói để cho hắn trễ giờ tới đón nàng, chẳng lẽ sớm như vậy hắn đã tới rồi?

Trì Hoan nhìn gương mặt đẹp trai trước mắt, lại không đúng lúc nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua, lập tức không được tự nhiên, suy nghĩ cũng không bị khống chế nhẹ nhàng bay xa.

Nam nhân này là thực sự làm việc hết sức trách nhiệm, lo lắng cô xảy ra chuyện, cho nên lại tới rất sớm, vẫn là…

Mỹ nhân có chút không được tự nhiên, lại có chút kiêu ngạo nghĩ, hắn sẽ không phải là… Yêu thích cô chứ ?

Suy nghĩ kỹ một chút, hắn tới Trì gia mười năm, chỉ là ở bên người cô liền đợi hai ba năm, cô cho tới bây giờ chưa thấy qua bên cạnh hắn từng có nữ nhân nào, cũng không thấy hắn cùng nữ nhân khác thân mật qua.

Cơ bản… Đều tại bên cạnh cô.

 

Ừ, giống như cô có cấp bậc đại mỹ nhân, hắn cả ngày theo cô yêu thích cô cũng không kỳ quái nha…(beta: moẹ má này ảo tưởng ko kém =)))

Nhưng hắn yêu thích cô phải làm gì đây…

Mặc dù cô không ngại xuất thân của hắn, nhưng cô đã có Tây Cố, cho nên là giả bộ làm không biết, vẫn là từ chối thật tốt để hắn hết hi vọng?

Mặc Thì Khiêm hơi hơi cúi đầu, một chút cũng không nhận ra được trong mấy giây ngắn ngủi, nội tâm của cô biến đổi như thế nào, chẳng qua là trước sau như một ung dung lãnh đạm trả lời ” ta qua xử lý một ít chuyện, vừa vặn thấy ngài.”

Trì Hoan nhìn hắn, thật dài ồ một tiếng.

Nam nhân tư thái kính cẩn, lại lạnh nhạt xa cách ” ta xử lý chuyện của ta, ngài đi tìm hẹn bạn thân, lúc tan cuộc thì điện thoại cho ta, ta tới đón ngài.”

Cô đang chuẩn bị gật đầu một cái, đột nhiên cảm giác được có chút lạnh.

Cô đem y phục của mình cho Sở Tích, dĩ nhiên là sẽ lạnh.

Trì Hoan cau mày một cái, ôm một cái bả vai ” Mặc Thì Khiêm, ta có chút hơi lạnh.”

Mặc Thì Khiêm liếc nhìn trên người cô chỉ đơn bạc chiếc áo lông, yên tĩnh chốc lát, nói ” ta để cho ông chủ đem lò sưởi vặn mức độ cao hơn một chút.”

Trì Hoan “…”

Bây giờ còn chưa bắt đầu mùa đông, vẫn là mùa thu, lờ sưởi mở cái gì mà mở.

Cô mất hứng nói ” vậy người khác sẽ nóng.”

Mặc Thì Khiêm nhíu mày kiếm.

Một lát sau, hắn đạo ” tôi gọi điện thoại phái người đưa bộ quần áo tới.”

“Nhưng hiện tại ta lạnh.”

Mặc Thì Khiêm rốt cuộc chú ý tới, nữa tầm mắt của cô, là rơi vào trên người của hắn.

Hắn liếc nhìn nơi khác, vẫn là giơ tay lên, đem áo khoác mỏng màu đen trên người cởi ra, lại thay cô mặc bên ngoài.

Trì Hoan mặc cho hắn khoác áo cho mình, thời điểm ngẩng mặt lên trong lúc vô tình thấy độ cong kiên nghị của cằm hắn, ánh mắt lộ ra rất lãnh đạm, lại lộ ra chuyên chú.

Chỉ là như vậy lộ ra mập mờ nhưng lại tự nhiên, có thể là quá gần, cô hô hấp hơi có chút khó khăn, lại rất nhanh thu hồi tầm mắt.

“Ta mặc y phục của ngươi, ngươi sẽ lạnh không?”

Giọng nói đàn ông trước sau như một trầm thấp cùng lãnh đạm ” ta không quan tâm.”

” Ừ, nếu ngươi lạnh liền đi phụ cận tùy tiện mua một cái đi.”

Cô thật ra thì cũng chính là ý tứ hỏi một chút.

Mặc Thì Khiêm không lên tiếng trả lời , thay cô mặc tốt áo khoác ngoài liền thu tay về, nhàn nhạt nói ” ta đi làm việc trước.”

Dứt lời, lui về sau một bước, nhưng sau đó xoay người rời đi.

Bóng lưng cao ngất mà lạnh lẽo cùng cô đơn.

Trì Hoan nhìn thân ảnh của hắn bĩu môi một cái, đi theo cô cũng có hai ba năm, thật là một chút cảm giác thân cận cũng không có.

Cô cúi đầu, ngửi một cái quần áo trên người, là một cổ hơi thở nam nhân rất mát lạnh.
Cùng một dạng trong trí nhớ cô… nhớ kỹ mùi vị của đàn ông này.
… …

Đưa tay đẩy ra cửa của phòng bao, Trì Hoan một tay vuốt vuốt kính râm, thân thể dựa trên khung cửa, bày ra lối đứng diêm dúa lòe loẹt, môi đỏ mọng phác hoạ ra độ cong lười biếng, giọng nói cũng là lười nhẹ ” đại tiểu thư đến.”

Trong phòng bao đại khái bảy tám người.

“Chậc chậc, Trì đại tiểu thư từ sau khi yêu, thật là trăm kêu ngàn gọi mới thỉnh thoảng giá lâm một lần.”

“A, hôm nay cậu đây là hình dáng y phục này sẽ không quá lớn một chút? Vẫn là hôm nay giới thời trang đã thay đổi từng ngày đến ngay cả tớ đều không tới?”

“Cái này là y phục của nam nhân a, Trì Hoan, cậu sẽ không phát điên đến đem y phục Mạc Tây Cố mặc tới đẹp đẽ để ngược chó chứ ?”

Trì Hoan nhấc chân đi vào, thuận tay khép cửa lại.

“Loại chuyện này người khác không làm được, hồ đại mỹ nhân cũng không có gì không làm được, bất quá Hoan Hoan, tình yêu đẹp đẽ rất dễ tan vỡ, cậu coi chừng một chút.”

Trì Hoan liếc người nói chuyện một cái, tìm một chỗ trống tự động ngồi xuống, đưa tay bưng ly rượu, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch, sau đó mới đem ly thủy tinh trống rỗng đặt trở về trên bàn trà.

Cuối cùng, cô mới hời hợt mở miệng ” mới vừa ở phía dưới thấy mấy cái cặn bã khi dễ nữ nhân, tạt người ta một thân rượu, mình thương hương tiếc ngọc, liền đem quần áo nhường cho cô ấy mặc,mình tạm mặc quần áo của hộ vệ. ”

Cô mới vừa nói, một cái giọng nữ rụt rè mềm mại liền vang lên ” Trì tiểu thư.”

Trì Hoan ngẩng đầu nhìn qua ” Ừ ?”

Nói chuyện là một cô gái cùng nàng tuổi tác không sai biệt lắm, cùng nàng không thân thiết lắm, là bằng hữu của bằng hữu cô, nhìn là biết một thiên kim nhà giàu, nếu như nàng nhớ không lầm, gọi là Quý Vũ.

Quý Vũ ngượng ngùng nhìn cô, gò má có đỏ ửng ” ngươi nói bảo vệ… Gọi là Mặc Thì Khiêm sao?”

Trì Hoan nhíu nhíu mày ” là Mặc Thì Khiêm, cậu biết?”

“Có chào qua mấy lần… Mình muốn hỏi, hắn có bạn gái sao?”


/2276

BÌNH LUẬN