Chương 6: Tôi gọi cô là cha (2)- Truyện Ẩn Hôn Ngọt Sủng: Vợ Yêu Của Tài Phiệt

Ẩn Hôn Ngọt Sủng: Vợ Yêu Của Tài Phiệt

Chương 6: Tôi gọi cô là cha (2)

/792


Chương 6: Tôi gọi cô là cha (2)

 

Cố Vy Vy kéo vali ra khỏi cửa, cùng Phó Thời Khâm xuống tầng, thấy một ông cụ gần bảy mươi tuổi đang nói chuyện với nhóm người Phó Hàn Tranh.

 

“Ông Minh, tôi tin là trên đường tới đây trợ lý Từ đã nói với ông mục đích mời ông tới đây rồi, xin nhờ ông xem giúp bức tranh này có thật là của họa sĩ Julien không.”

 

“Tranh của Julien?” Minh Tông Viễn kinh ngạc không thôi, vừa lấy kính lão ra đeo vừa nói, “Hiện tại ở bên ngoài có rất ít tranh của ông ấy. Các người tìm thấy ở đâu vậy?”

 

“Mua được từ một buổi đấu giá ngầm.” Phó Hàn Tranh chỉ bức tranh ở trên bàn, nói, “Ông là chuyên gia nghiên cứu về hoạ sĩ Julien, cho nên mời ông đến xem xem thế nào.”

 

Minh Tông Viễn nghe thấy là tranh của Julien liền kích động đứng dậy đi đến trước bàn, nhìn thoáng qua xong thì lập tức xị mặt.

 

“Thế nào ạ? Là thật đúng không ạ?” Phó Thời Khâm không thể đợi được đi tới hỏi.

 

Minh Tông Viễn tháo kính ra, không vui mà nhìn mọi người, “Mấy người trẻ tuổi các cậu gọi tôi tới đây để đùa à?”

 

Cặp mắt sắc bén của Phó Hàn Tranh híp lại, “Ý của ông là bức tranh này… là giả?”

 

Phó Thời Khâm không tin, dí sát mặt vào bức tranh rồi nhìn chằm chằm, giữ chặt lấy Minh Tông Viễn, “Ông Minh à, ông cẩn thận xem lại đi ạ, hay là tôi lấy kính lúp cho ông? Bức tranh này chúng tôi mất mấy chục triệu mới đấu giá được, sao có thể là giả chứ?”

 

“Mấy chục triệu?” Minh Tông Viễn nhìn cũng lười nhìn lại dù chỉ là một cái liếc,  giống như bức tranh này sẽ làm bẩn mắt ông ta vậy.

 

“Đầu óc ai có vấn đề mà tốn mấy chục triệu mua bức tranh giả này thế?”

 

Mạnh Như Nhã nhìn Phó Hàn Tranh, có chút hoảng hốt, “Ông Minh, ông lại cẩn thận xem lại xem thế nào, chứ ông mới chỉ nhìn thoáng qua một lần đã nói đây là đồ giả thì quá qua loa ạ.”

 

Bức tranh này là cô ta đấu giá được, nếu như là giả thì cô ta sẽ phải chịu trách nhiệm. Như vậy không chỉ không khiến Mộ Vy Vy gặp xui xẻo mà còn khiến cô lập công nữa chứ!

 

Minh Tông Viễn không kiên nhẫn mà thở dài, xua tay nói, “Tôi không cần nhìn kĩ. Tranh của Julien tôi thấy nhiều rồi, thật hay giả chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra. Hơn nữa, bản thật của bức tranh này ở trong tay một người bạn yêu tranh của tôi, tôi từng tận mắt nhìn thấy bức tranh này trong nhà họ. Người ta cũng chẳng phải là người thiếu tiền nên không có khả năng bán nó đâu.”

 

Ông ta rất yêu các tác phẩm của Julien, nhìn thấy loại hàng giả này tự nhiên không có sắc mặt tốt.

 

Phó Thời Khâm vốn đang nghẹn một bụng lời nói, đang định chờ Minh Tông Viễn giám định xong bức tranh này là thật sẽ xổ một tràng vào mặt Mộ Vy Vy, nhưng giờ bức tranh này là giả, anh ta chỉ có thể nuốt ngược vào trong.

 

Về phần Mạnh Như Nhã, người tốn mấy chục triệu mua một bức tranh giả thì giờ chẳng dám hó hé dù chỉ một câu.

 

Phó Hàn Tranh ngước mắt nhìn Cố Vy Vy đang từ trên tầng đi xuống, trong mắt có chút âm u khó dò.

 

“Vy Vy, sao cháu nhận ra được bức tranh là giả?” Bà cụ Phó tò mò hỏi.

 

Bà biết Mộ Vy Vy chưa từng học về hội họa, hơn nữa bức tranh này còn được đưa ra bán đấu giá, tức là đã lừa không biết bao nhiêu người, sao cô chỉ nhìn một cái liền nhận ra là đồ giả được?

 

“Mẹ cháu rất thích tranh sơn dầu, thường đưa cháu đi xem các triển lãm tranh ở nước ngoài. Cháu từng thấy mấy bức tranh khác của họa sĩ Julien nên vừa thấy điểm không giống thì cảm thấy nó là giả thôi ạ.” Cố Vy Vy giải thích một cách đơn giản.

 

Sự thật là, bức tranh “Hoa Hồng” này đã được nhà họ Cố bí mật mua về từ tám năm trước, vẫn luôn được treo trong phòng khách nhà họ Cố.

 

Mẹ của Cố Tư Đình cực kỳ yêu thích họa sĩ Julien, những bức tranh được cất giữ trong nhà phần lớn là tranh của họa sĩ này. Minh Tông Viễn đã từng được một người bạn mời đến nhà họ Cố, tận mắt nhìn thấy bức tranh thật.


 


/792

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status