Ảnh Hậu Tai Tiếng: Vợ Trước, Đừng Tái Hôn

Chương 1.1: Thoả thuận ly hôn

/1636


Chương 1.1: Thoả thuận ly hôn

Đêm khuya tĩnh lặng

Vưu Thiển đợi Tống Tri Thành rất lâu, cho đến khi cô ngủ quên mất trên bàn ăn. Khuôn mặt khi ngủ của cô yên bình, trên gương mặt trắng nõn là hàng mi dày cong vút, đôi môi đỏ mọng.

Ngay cả khi đang ngủ, trông cô cũng đặc biệt quyến rũ …

Tống Tri Thành mở cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, liền kéo mạnh cà vạt của mình ném sang một bên, sau đó tiến lên một bước, thân hình cao lớn đứng trước mặt Vưu Thiển.

Ánh mắt anh nhìn cô thật đáng sợ, Vưu Thiển vẫn không biết gì, dường như đang mơ gì đó rất đẹp, cô bất giác nở nụ cười ngọt ngào.

Cổ họng Tống Tri Thành thắt lại, cảm thấy quần áo vướng víu, anh xé toang chiếc áo vest đắt tiền ném xuống đất, đưa tay ra ôm lấy Vưu Thiển, thậm chí không thèm nhìn những món ăn trên bàn mà cô đã dày công chuẩn bị. Đồ ăn vốn đã nguội, anh đưa cô qua phòng khách đi thẳng vào phòng ngủ, trên đường đi, Vưu Thiển chỉ xoay người một chút, liền tìm được vị trí thoải mái trong vòng tay Tống Tri Thành, sau đó lại tiếp tục ngủ ngon lành.

Tống Tri Thành nhướng mày, cúi đầu, mạnh mẽ cắn vào nơi đó.

Hành động này khiến Vưu Thiển ăn đau, cô kêu lên, mở mắt nhìn, thấy là Tống Tri 

Thành thì mơ màng nói: "Chồng à, anh về rồi sao?"

“Ừ.” Giọng nói trầm ổn của Tống Tri Thành vang lên.

Vưu Thiển nửa mơ nửa tỉnh cho rằng mình đang mơ nên vươn tay ôm lấy cổ anh, gục đầu vào lồng ngực rộng lớn của anh, lúc này cô cảm thấy cả thể xác  và tinh thần đều rất bình yên nên ngủ càng sâu giấc hơn.

Thân thể mềm mại trong vòng tay anh, từng động chạm đều hết sức nhẹ nhàng, mùi

hương thoang thoảng, tựa hồ như đang dụ người chiếm lấy bất cứ lúc nào, đôi mắt đẹp của Tống Tri Thành hơi nheo lại, hơi thở trở nên nặng nề, anh ôm chặt lấy toàn thân Vưu Thiển.

Đêm đã khuya, trong phòng không có lấy một ánh đèn.

Đưa Vưu Thiển lên giường, Tống Tri Thành bắt đầu cởi quần áo của cô ra, từng cái một, cuối cùng chỉ còn lại bộ đồ ngủ bên trong. Chỉ với một cái kéo nhẹ dải ruy băng trơn, bộ đồ ngủ nhanh chóng tuột ra, để lộ thân hình quyến rũ.

Trên giường, Vưu Thiển trở mình chui vào chiếc chăn bông mềm mại, chỉ để lại cho anh tấm lưng trần ...

Đôi mắt đen của Tống Tri Thành trầm xuống, người phụ nữ này vì biết tối nay anh về nhà cho nên đã cố tình như vậy chăng, không lẽ cô cố ý bày ra chiêu này để dụ anh đổi ý? Trước khi vào cửa, anh không có ý niệm gì về những hình ảnh kiều diễm, còn bây giờ thì sao?

Ha ha ……

Không khí tràn ngập hương thơm kích thích ... Sắc mặt Tống Tri Thành trở nên lạnh lùng, đôi tay rắn chắc bắt đầu cởi cúc áo sơ mi trắng, từng cái từng cái một…

…………


/1636