Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi

Chương 260 - Chương 152.2

/259


Một đêm yên tĩnh cứ trôi qua như vậy, Nhạc Sở Nhân vẫn cứ nằm trên đùi Phong Duyên Thương ngủ.

Trời dần sáng, tầng tầng lớp lớp mây bàng bạc hình vẩy cá càng ngày càng rõ ràng, hai lão nhân trong căn phòng tồi tàn một nằm một ngồi yên lặng dựa vào nhau mà ngủ.

Bỗng nhiên Nhạc Sở Nhân đang nằm hướng mặt vào trong bụng hắn run lên, động tác không quá lớn nhưng cũng đủ để Phong Duyên Thương tỉnh giấc.

Hắn mở mắt ra cúi đầu nhìn nàng, nàng vẫn nằm trên đùi hắn như vậy thế nhưng một bàn tay nắm chặt vạt áo hắn đến trắng bệch.

Phong Duyên Thương khẽ nhíu mi, quay người gõ tay vào vách tường, thanh âm tuy không lớn nhưng vẫn đủ đánh thức mọi người.

Mọi người không nói gì, tất cử đều lục tục đứng lên đi đến bên cạnh phủ Thái tử, nhìn thoáng qua trong họ không khác gì các lưu dân khác nhưng đôi con ngươi dưới mái tóc bù xù lại minh mẫn tinh nhuệ.

Vẫn không thấy nàng có hành động gì khác, Phong Duyên Thương cùi đầu nhìn nàng chăm chú, sau lớp ngụy trang kia, gương mặt hắn rõ ràng đang hiện lên sự lo lắng.

Ước chừng qua một khắc, Nhạc Sở Nhân mạnh mẽ mở mắt, nhưng chóng bật dậy: “Hai người họ đang chạy đến.”

Phong Duyên Thương đứng lên: “Chúng ta lập tức đi tiếp ứng.”

“Chờ một chút.” Nhạc Sở Nhân đưa tay ngăn cản, nàng chăm chú nhìn về phía phủ Thái tử vẫn lặng im không tiếng động ở phía xa xa kia: “Họ bị đoàn Vong Linh truy đuổi.”

Phong Duyên Thương đi đến phía sau nàng, trên đường không ngừng có người hội tụ lại đây. Chỉ trong nháy mắt, con phố không tính là lớn này đều chật ních người.

Không nháy mắt nhìn chằm chằm phủ đệ yên tĩnh đến mức quỷ dị kia, trên mặt hắn không rõ biểu tình thế nhưng thông qua ánh mắt cũng biết hắn đang rất tập trung.

“Ba.” Phong Duyên Thương đột nhiên mở miệng, tay lập tức đánh ra hai thủ thế. Hơn mười đội cùng các đệ tử Cái Bang nhanh chóng tập trung ở gần mật vệ, tập kết đến đầu ngõ.

“Hai, một.” Một chữ vừa hạ xuống, không trung tòa nhà bên kia phát lên pháp tín hiệu, sau đó là tiếng tựa như tiếng dã thú bị đánh thức.

Phong Duyên Thương vừa đếm xong liền xông ra ngoài, tốc độ cực nhanh, cơ hồ chỉ trong nháy mắt liền giao thủ cùng thủ vệ cách đó trăm mét.

“Cùng ta đi xem, ta vừa nhìn thấy một vài thứ.” Nhạc Sở Nhân ôm chặt thắt lưng Phong Duyên Thương, động tác cũng nhanh không kém.

“Thấy cái gì?” Ôm lấy nàng, hai người tức thì rời đi.

“Chỉ là thoáng nhìn qua, không thấy rõ ràng lắm thế nhưng lúc ấy trông hắn rất kích động.” Nhạc Sở Nhân ôm chặt hắn trả lời, chỉ một thoáng đã đến trước cửa phủ, Phong Duyên Thương mang nàng xuyên qua đoàn người đang hỗn chiến, đại môn khép kín bị hắn một cước đá mở.

“Khí lức tốt!” Nhạc Sở Nhân hung hăng tán thưởng một tiếng, đổi lại một tiếng cười khẽ của Phong Duyên Thương.

Trong phủ cũng vì


/259

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status