Boss Trở Thành Ông Xã

Chương 6

/937


  "Gọi cho ai vậy ?"

  Liên quan gì đến anh!

  Cô xém tí buột miệng nói ra câu đó, nhưng khi thấy ánh mắt nguy hiểm của Tiêu Lăng, cô nhịn xuống, nuốt lại câu nói đó vào bụng. , cung cấp

  Cô đưa điện thoại cho Tiêu Lăng và nghĩ đại một câu nói dối anh: "Tôi cả đêm không về nhà, người nhà lo lắng. Bây giờ tôi cần phải về nhà."

 Lần này Tiêu Lăng không ngăn cản cô, anh nhìn cô, "Tôi đã gọi đồ ăn sáng rồi, ăn xong rồi hẳn về."

 Nhờ anh nhắc, Tô Tố mới để ý được bụng cô sớm đã đói đến kêu "ùng ục ùng ục". Bóp tiền trên người cô cũng mất rồi, túi cô cũng không mang theo. Cô lại không muốn gặp mặt tên Triệu tổng kia, nên căn bản cô không muốn quay về lấy. Dù sao thì trong túi cũng chỉ có một hai trăm đồng tiền mặt. Điện thoại thì mua vào 3,4 năm trước rồi, sớm nên đổi rồi.

 Nếu như vậy mà đi, đoán chừng chỉ có thể đi từ khách sạn về nhà. Đi xe từ khách sạn Tân Hải đến nơi cô ở cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ. Nếu cô tự đi bộ, phải mất hai tiếng cô mới về tới nhà được. Đi bộ 2 tiếng về, sẽ đói chết mất.

 Cô suy nghĩ một hồi, đành ngồi xuống ghế sofa đợi đồ ăn sáng.

 Một cái ghế sofa, Tiêu Lăng ngồi ở giữa, Tô Tố ngồi ở phía ngoài cùng, cách xa anh ta ra. Đến bây giờ cô vẫn chưa biết anh ta tên gì, Cô cũng không tính hỏi.

 Dù sao thì sau hôm nay, họ cũng không còn gặp lại nữa.

 Ghế sofa rất mềm, ngồi rất thoải mái.

 Tô Tố có chút buồn ngủ.

 Nếu không phải do ánh mắt sáng rực của Tiêu Lăng cứ nhìn chằm chằm vào cô, cô có thể sẽ ngủ mất.

 Đợi một hồi bữa sáng vẫn chưa tới.

 Hai người không ai nói gì, không khí có chút ngượng ngùng.

 Tô Tố tìm được cái điều khiển tivi, bấm mở tivi, ồn ào lên, không khí bớt ngượng hơn.

 Cô tiện tay chuyển đài, khi thấy tin tức giải trí cô liền ngây người, sắc mặt cô nhợt nhạt.

 "Năm... 1 nữ ngôi sao hạng 2 mới 23 tuổi đột ngột chết tại nhà riêng của mình. Sáng nay mới được người quản lí của cô phát hiện ra. Hơn nửa năm nay Tô Tố đã rất ít khi xuất hiện trước công chúng. Có người biết tin tiết lộ rằng, Tô Tố đã đi theo 1 ông chủ lớn, và còn có con với người đó. Lúc Tô Tố bị người quản lí phát hiện ra thì kế bên cô có 1 đứa trẻ sinh non, vì thế mọi người đều bàn tán xôn xao, có lẽ là cô không cẩn thận sinh non ở nhà, trong lúc sinh qua đời. "

 Tiếp theo trên màn hình xuất hiện mấy đoạn phim của các bộ phim mà cô từng tham gia.

 Tiếp đó, nữ phát thanh viên đưa tin với một giọng nói nhẹ nhàng," năm 16 tuổi Tô Tố vào làng giải trí là 1 cô nhi, đám tang đều do 1 tay người quản lí lo, đám tang làm rất đơn giản, chỉ có vài người bạn thân trong giới giải trí và một số fan hâm mộ đến dự . "

 Tô Tố cúi thấp đầu và môi cô nở nụ cười châm biếm.

 Cô nên sớm nhận ra.

 Mạc Tầm là ai, ông tổng của bệnh viện Phục Hoa, chi nhánh bệnh viện mở khắp cả nước. Với bản lĩnh của ông, sự thật về cái chết của cô chắc chắn đã bị ông giấu đi.

 Cô cũng chỉ là 1 ngôi sao hạng 2, làm sao có thể đấu lại Mạc Tầm.

 Tô Tố siết chặt tay thành nắm đấm.

 Cô bây giờ còn chưa đủ năng lực cùng Mạc Tầm đối đầu, nhưng một ngày nào đó, cô nhất định phải làm cho Mạc Tầm sống không bằng chết!

  Tiêu Lăng nhạy bén phát giác được cảm xúc biến đổi của Tô Tố. Nhìn lên tin tức trên tivi rồi nhìn qua Tô Tố :" Tên của hai người giống nhau. "

 Tô Tố sững sờ: "Anh quen Tô Tố kia ? "

 "Không quen!"

 Ngôi sao hạng 1 thì quen biết nhiều,nhưng mà trên tivi cũng gặp qua Tô Tố này, anh im lặng một lát, mới nhẹ nhàng nói," diễn xuất của cô ta cũng không tệ."

  Tô Tố cắn môi, cô rơm rớm nước mắt.

  Cái nhận xét này đối với cô mà nói, xem như không tệ .

  Sau khi chuyện cô theo Mạc Tầm bị lộ tẩy, chỉ sợ tất cả mọi người đều đã đặt cho cô cái hiệu là "dựa hơi người giàu", hiếm khi Tiêu Lăng không bôi nhọ gì cô.

  Nữ phát thanh viên còn đang nói chuyện thao thao bất tuyệt, Cô nháy mắt mấy cái, nháy đi sự ướt át trong mắt, lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía màn hình.

  Trên màn hình là một tang lễ đơn giản, ống kính đảo qua, tình cờ nhìn thấy mấy người quen.

  Cô không có người thân, cho nên người cầm di ảnh của cô là người quản lí Trương Việt. Anh ta cúng đầu chào từng người khách,vẻ mặt vô cùng trang trọng.

  Hốc mắt Tô Tố hơi đỏ , e là Trương Việt là người duy nhất trên thế giới này thực sự quan tâm đến cô.

  Lúc trước anh ta nhìn Mạc Tầm đối xử tốt với cô, còn chúc cho cô tìm được người có thể chăm lo cho cô cả đời.

  Buồn cười a.

  Cô cùng Trương Việt lại nhìn nhầm, ai có thể nghĩ tới Mạc Tầm gần gũi cô, chỉ là vì máu cuống rốn của con cô!

  Trong lúc ngẩn người, điều khiển từ xa trong tay bị lấy đi.

  “ Anh làm gì?”

  Tiêu Lăng nhíu mày nhìn cô một cái, người ta chết có liên quan gì tới cô, cần gì phải đau khổ đến vậy? Anh ta tiện tay đổi đài.

  Trong lòng của anh có chút khó chịu, nhìn thấy dáng vẻ rưng rưng nước mắt của Tô Tố, trong lòng lại có chút không vui.

  “ Anh là ai của tôi, tôi buồn hay không có liên quan gì tới anh.”

  Ánh mắt Tiêu Lăng lạnh lẽo, không khí đột nhiên trở lạnh.

  Hung hăng nắm lấy cổ tay của cô, Tiêu Lăng nghiêng người một cái liền đè cô xuống ghế sofa, lạnh lùng nói, “nữ nhân, cần tôi nhắc cô quan hệ của hai chúng ta không?”

  Đồ khốn!

  Tô Tố cắn răng, “không cần!”

  Tiêu Lăng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt rơi vào cái gáy thon dài trắng nõn của cô, ánh mắt từ từ nóng lên.Trên gáy của cô còn lưu lạị dấu hôn rõ rệt, so với làn da trắng nõn của cô, khiến cho người ta xúc động muốn xâm phạm.

  Làn da của cô rất mịn, có chút giống tơ lụa, anh phát hiện lòng bàn tay lại có chút không nỡ rời xa cánh tay của cô.

  Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

  Tiêu Lăng dừng một chút, không hề muốn buông tay.

  Tiếng chuông cửa vẫn không ngừng vang lên.

  Giữa hai đầu lông mày của Tiêu Lăng hiện lên không kiên nhẫn, cuối cùng anh từ từ buông cô ra, đứng dậy rời khỏi phòng ngủ, “tính tính của phụ nữ vẫn là dịu dàng một chút tốt hơn, bướng bỉnh giống cô, sau này cô rất thiệt thòi.”

  May mắn!

  Da đầu cô từng đợt run lên, vừa buông lỏng, cả người đều xụi lơ ở trên ghế sofa.

  Cô dám khẳng định, vừa rồi nếu không phải tiếng chuông cửa, cô chắc chắn lại bị chiếm tiện nghi. Ánh mắt của người đàn ông này quá trần trụi.

  Bữa sáng đưa tới.

  Tô Tố làm bị Tiêu Lăng gọi ra ăn sáng, bữa sáng rất phong phú, kiểu Trung Quốc cùng kiểu Tây đều có, cô thích ăn bữa sáng kiểu Trung Quốc hơn, ăn xong bánh bao gạch cua, lại uống thêm một tô cháo là no rồi.

  Cô ăn rất nhanh, muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

  Trái ngược với cô, người đàn ông đối diện ăn rất nhã nhặn, từng cử chỉ đều thể hiện đặc biệt nhã nhẵn.

  Tô Tố gục đầu xuống.

  Thật biết đóng kịch!

  Cô lấy khăn ăn lau ngón tay, nhìn Tiêu Lăng, “tôi đi đây!”

  Tiêu Lăng gật gật đầu, từ trong bóp da rút ra mấy tờ tiền đỏ chót đưa cho Tô Tố.

  Mặt Tô Tố biến sắc.

  Đây là dùng tiền đuổi cô đi, xem cô như gái sao?

  Tiêu Lăng tựa hồ đoán được cô đang suy nghĩ gì, chậm rãi lau miệng, ánh mắt rơi vào dấu hôn trên cổ của Tô Tố, nếu cô muốn để người nhà cô đều biết cô đi tình một đêm, cũng có thể không lấy tiền của tôi.

  Tô Tố cắn răng.

  Đánh rắn đánh bảy tấc.

  Người đàn ông này này thật đúng là biết điểm yếu của cô!

  Tô Đại Khuê bọn họ thấy được cũng không quan trọng, nhưng dấu vết trên người cô thật không thể để cho con cô nhìn thấy.

  Trên người cô một đồng tiền cũng không có, nếu cứ như vậy trở về, hai đứa con nhất định nhìn thấy.

  Cô cắn môi, xấu hổ cầm lấy tiền của anh.

  Cô nhất định phải mua cái khăn lụa mới được!

  Cô nghiêm túc nhìn Tiêu Lăng, “ tiền tôi sẽ trả lại cho anh!”

  “Tạm biệt! ”

  Tốt nhất là không gặp nữa, Tô Tố nắm lấy tiền, cũng không quay đầu lại mà rời khỏi khách sạn.

/937

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status