Chàng Rể Chiến Thần

Chương 1310: Mở loa ngoài đi

/830


Không chỉ Lý Đồng Hạ mà những tinh anh trong nhà họ Lục cũng cực kỳ kinh ngạc, họ biết thực lực nhà họ Lục và nhà họ Lý cách xa nhau nhiều đến thế nào.

Thế mà bây giờ Lục Xuyên lại muốn khiêu chiến Lý Đồng Hạ.

Lục Xuyên là người thừa kế nhà họ Lục, còn Lý Đồng Hạ lại là người thừa kế của nhà họ Lý, so ra thì chênh lệch lớn vô cùng.

"Lục Xuyên, anh muốn khai chiến có phải không?"

Mặt Lý Đồng Hạ âm trầm, cắn răng hỏi.

"Hừ!"

Lục Xuyên cười khẩy: "Anh đã dẫn người đến nhà họ Lục kiếm chuyện rồi mà còn hỏi tôi có phải muốn khai chiến không à? Phải là nhà họ Lý các anh muốn khai chiến chứ?"

"Anh..."

Lý Đồng Hạ không biết làm sao để phản bác lại câu trào phúng này, tức giận đến mức run rẩy cả người.

"Lý Đồng Hạ, đừng nói nữa, thằng con anh đột ngột chặn đường con gái tôi làm con bé bị sợ hãi, liệu mà nghĩ ra một lời giải thích thỏa đáng để xử lý chuyện này đi!"

Lục Xuyên lạnh giọng nói.

Cho đến lúc này, Lý Đồng Hạ mới nhận ra nhà họ Lục thật sự muốn trở mặt với nhà họ Lý.

Nếu không thì thái độ của Lục Xuyên không thể nào đanh thép như vậy được.

Trước đây,mỗi lần gặp nhau ông ta đều khúm na khúm núm, có khi nào dám xấc xược như hôm nay đâu?

Lẽ nào là vì có cao thủ trẻ đó?

Lý Đồng Hạ thầm suy đoán.

Trong lúc nhất thời, ông ta có hơi lưỡng lự.

Tuy nhà họ Lý mạnh hơn nhà họ Lục nhưng cũng chỉ hơn được một chút, nếu như hai nhà thật sự xảy ra tranh chấp thì phe thua cuộc vẫn là nhà họ Lục, nhưng nhà họ Lý cũng phải trả giá rất lớn.

Xưa nay nhà họ Lý và nhà họ Trương luôn tranh đấu ngoài sáng trong tối để giành vị trí bá chủ Ninh Châu, giờ nhà họ Lục và nhà họ Lý mà trở mặt thành thù thì nhà họ Trương sẽ làm ngư ông đắc lợi, thuận đà giành lấy vị trí đó.

Nghĩ đến đây, Lý Đồng Hạ uất nghẹn thanh minh: "Lục Xuyên, hôm nay tôi tới đây không có ác ý gì cả, chỉ muốn đòi lại công bằng cho con trai của tôi thôi. Lý Tấn thằng bé bị người của nhà họ Lục các ông đánh cho tàn phế cơ mà".

"Hơn nữa, hai gia tộc chúng ta đang chuẩn bị liên hôn, nếu vì chút chuyện nhỏ này mà phá vỡ quan hệ thì chẳng phải không đáng lắm sao?"

Nghe Lý Đồng Hạ nói vậy, ai cũng ngạc nhiên.

Nhà họ Lý đang cúi đầu trước nhà họ Lục sao?

Bản thân Lục Xuyên cũng giật mình, sở dĩ ông ta tỏ ra cương quyết như thế là vì muốn ép Lý Đồng Hạ ra tay trước, sau đó nhà họ Lục sẽ đáp trả, như thế mới có lý do chính đáng để khơi mào cuộc chiến.

Không ngờ Lý Đồng Hạ lại xuống nước trước.

Lục Xuyên cũng chần chừ, chưa biết nên làm thế nào.

"Hừ!"

Ngay lúc này, một giọng nói hờ hững vang lên: "Nhà họ Lý dẫn người đến, ngồi trên đầu chúng tôi rồi mà còn muốn liên hôn à?"

"Bố!"

"Chủ gia tộc!"

Sự xuất hiện của Lục Nguyên Thông làm cho tất cả mọi người đều giật mình.

Lý Đồng Hạ nghe thấy câu nói của lão thì mặt mày tái mét.

Lục Xuyên đứng ra công khai đối đầu với nhà họ Lý đã đành, bây giờ lại thêm cả chủ nhân của nhà họ Lục nữa là sao?

"Chú Lục, chú hiểu lầm rồi ạ!"

Lý Đồng Hạ vội giải thích: "Con trai cháu dám đe dọa Tinh Tuyết đúng là quá đáng thật".

"Cháu là bố nó, giận quá nên mới dẫn người đến nhà họ Lục đòi lại công bằng, thật sự là cháu đã quá xốc nổi".

"Mong chú Lục hãy tha thứ cho sự vô lễ của cháu, đừng nói chuyện này cho bố cháu biết, ông ấy mà biết sẽ không tha cho cháu mất".

Lý Đồng Hạ chật vật van nài.

Tuy nhà họ Lục không sánh bằng nhà họ Lý nhưng Lục Nguyên Thông là người cùng thời với Lý Sơn, Lý Đồng Hạ chẳng có gì xấu hổ khi cúi đầu trước lão cả.

Lúc này, Lý Đồng Hạ phải ôm hết mọi trách nhiệm về mình.

Không phải vì sợ nhà họ Lục mà là ông ta hiểu hai nhà Lý, Lục không thể nổ ra tranh chấp trong tình hình hiện nay được, vì một khi điều đó xảy ra, nhà họ Trương sẽ thừa cơ thống trị cả Ninh Châu.

"Hừ!"

Lục Nguyên Thông cười khẩy: "Chỉ dựa vào cậu mà dám xông vào nhà họ Lục của tôi? Hay là Lý Sơn kêu cậu tới đây ra oai thế?"

Vừa nghe vậy thì sắc mặt Lý Đồng Hạ thay đổi, lo sợ phủ nhận: "Chú Lục hiểu lầm rồi, thật sự là do cháu bốc đồng quá mới gây ra chuyện hôm nay, không liên quan gì đến bố cháu đâu ạ, nếu chú không tin thì có thể gọi cho bố cháu..."

Ông ta chưa kịp nói xong thì chuông điện thoại chợt reo lên.

"Là Lý Sơn đúng không? Cậu nói không liên quan đến ông ta, vậy cậu có dám mở loa ngoài không?"

Lục Nguyên Thông hùng hổ yêu cầu.

Ai nấy đều ngửi được mùi thuốc súng quanh đây.

Từ nãy đến giờ Lý Đồng Hạ luôn hạ thấp bản thân, nhưng lão luôn ép ông ta bùng nổ.

Nói thế nào thì nhà họ Lý cũng là một trong hai gia tộc đứng đầu Ninh Châu, Lý Đồng Hạ lại là người thừa kế của nhà họ Lý, Lục Nguyên Thông làm vậy không khác nào khiêu khích cả.

Mặt Lý Đồng Hạ tái nhợt đi, biết nếu bây giờ không mở loa ngoài như Lục Nguyên Thông yêu cầu thì đừng hòng rời khỏi nhà họ Lục.

Người ông ta lạnh ngắt.


/830