Chào Buổi Sáng: Ông Xã Cool Ngầu - ngôn tình 2017

Chương 5

/482


Chương 5 HOẶC LÀ KHÔNG ĐẸP TRAI BẰNG ANH ẤY, HOẶC LÀ KHÔNG CÓ KHÍ CHẤT BẰNG ANH ẤY
“Sáng sớm hôm nay tớ gặp một người đàn ông đẹp trai hơn anh ta nhiều, là loại đặc biệt đặc biệt đẹp trai. Không khoa trương đâu, tớ cảm thấy anh ấy rất thành thục, chững chạc. Nam minh tinh nổi tiếng bây giờ, cũng chưa được như anh ấy, hoặc là không đẹp trai bằng anh ấy, hoặc là không có khí chất như anh ấy. Chính là kiểu lúc nào cũng rất nghiêm túc, không nói gì cả, cho dù mở miệng cũng không nói được mấy chữ. Nói như thế nào nhỉ, chính là nhìn đặc biệt cấm dục.” Cố Niệm ngồi vào chỗ của mình, tay chống cằm, vừa nói, trong đầu mặt mũi của Sở Chiêu Dương lại càng rõ ràng.
“Không đơn giản a! Cố Niệm cậu lại có thể có đánh giá một người đàn ông cao như vậy, ấn tượng sâu sắc thế.” Hà Nghi San đặt tạp chí xuống, nghiêng người qua bàn làm việc lại gần, nháy nháy mắt hỏi, “Động xuân tình rồi à?”
“Cậu nói cái gì thế, không phải.” Cố Niệm đứng dậy đến tủ quần áo, lấy đồng phục bên trong ra mặc vào: “Đây không phải là do cậu hỏi tớ Lâm Du Viễn có đẹp trai hay không sao? Tớ chỉ là gặp người đẹp trai hơn anh ta mà thôi.”
“Có điều cậu gặp được ở đâu, vận khí tốt như vậy. Soái ca như thế chỉ cần có thể để tớ nhìn một cái cũng thỏa mãn rồi. Làm sao hết lần này tới lần khác tớ đều không có vận may gặp soái ca như vậy chứ.” Hà Nghi San than thở nói.
“Cho nên nói, đây là 'Vô tình cắm liễu, liễu lại xanh'. Cậu càng muốn nhìn, ông trời càng không cho cậu nhìn. Cố Niệm bình thường không quan tâm nhiều đến soái ca, vậy mà hết lần này tới lần khác lại có thể gặp được.” Đồng nghiệp Lưu Chí Viễn lấy một cốc trà thiết quan âm giữ nhiệt, vừa đi về chỗ vừa nói.
“Tôi biết em ấy gặp ở đâu rồi.” Sở trưởng Quản đi ra, cười nói, “Sáng nay trên đường đi làm, Tiểu Cố giúp bắt một tên trộm. Soái ca mà Tiểu Cố nói kia, chính là người cùng bắt trộm với em ấy.”
Thấy Cố Niệm kinh ngạc, Sở trưởng Quản giải thích: “Vừa rồi nhận được điện thoại của Sở trưởng đồn công an khu bên cạnh, sợ em vì chuyện này mà đi làm muộn, bị anh phê bình, đặc biệt gọi điện thoại tới nói cho anh biết đấy.”
Cố Niệm thụ sủng nhược kinh* đứng lên. Sở trưởng Quản cười vỗ vỗ vai cô: “Làm tốt lắm.”
*Được quan tâm mà sợ hãi.
“Báo cáo Sở trưởng, đây đều là việc em nên làm.” Cố Niệm đứng ngay ngắn, tràn đầy sức sống nói.
Sở trưởng ha ha cười to: “Tốt lắm, người trẻ tuổi, tiếp tục cố gắng.”
Chờ Sở trưởng rời khỏi, Hà Nghi San nói: “Này, sáng nay cậu bắt trộm ở chỗ nào thế? Ngày mai tớ cũng đi nằm vùng.”

Cố Niệm lắc đầu cười: “Tớ đây không phải là trùng hợp sao? Chuyện này sao có thể dựa vào nằm vùng được.”
“Mà phải nói lại, cậu với soái ca kia hợp lực bắt trộm, không để lại phương thức liên lạc cho nhau sao? Sau này thường xuyên liên lạc nha! Còn nữa, anh ấy có phải vẫn còn độc thân không?” Hà Nghi San túm lấy cô hỏi.
“Không có mà, không có phương thức liên lạc. Hơn nữa, anh ấy chẳng nói gì cả, cho nên đâu có nói chuyện nhiều với anh ấy. Có điều, người ưu tú như vậy, nhất định là có bạn gái rồi.” Cố Niệm mở máy vi tính ra, không quan tâm câu hỏi của Hà Nghi San.
Lưu Chí Viễn thổi thổi lá trà trên mặt, uống một hớp mới nói: “Cậu cho là Cố Niệm người ta giống cậu sao, gặp soái ca là hóng hớt.”
Hà Nghi San: “Này!”
Cố Niệm cười, ánh mắt rơi vào cuốn tạp chí trên bàn của Hà Nghi San liền dừng lại.
Hỏi Hà Nghi San xong, Cố Niệm cầm tạp chí qua. Người đàn ông trên bìa đứng ở trước cửa sổ sát đất, lộ ra hai phần ba cơ thể và mặt mũi, trước mặt còn ngăn cách một cái bàn làm việc lớn.
Trên bàn làm việc, máy tính, sổ ghi chép, cùng với các loại văn kiện đặt ngăn nắp, nhưng vẫn không che được đôi chân dài của người đàn ông.
Thân hình anh ta rất cao, một tay để trong túi quần, một tay buông lỏng đặt trước bụng. Âu phục cắt may vừa người lại phẳng phiu, càng làm nổi bật dáng người cao lớn của anh ta.
“Sở Chiêu Dương.” Cố Niệm thấp giọng khẽ đọc.



/482

BÌNH LUẬN