Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp

Chương 179 - Chương 34

/179


Nghe vậy, Mộ Dung Thư bất động thanh sắc nhìn lướt qua Hoa Phi, thấy Hoa Phi cúi đầu giấu đi hận ý trong mắt, mắt liếc về phía cung nữ đang hoảng hốt thất thố, cung nữ kia cũng lập tức cúi đầu dấu đi thần sắc hoảng sợ. Mộ Dung Thư lúc này mới từ từ thong dong nhìn về phía Vũ Văn tập. Đối mặt với chất vấn của hắn, Mộ Dung Thư chỉ là nhàn nhạt trả lời: Tam hoàng tử thật ra cùng Hoa Phi quan hệ thập phần chặt chẽ, thế nhưng ở thời điểm bận rộn nhất rút ra thời gian tới thăm Hoa Phi, Tam hoàng tử quả nhiên là hiếu thuận , trong phòng giam đồ ăn thật là khó có thể nuốt xuống, Tam hoàng tử thật là có tâm, cho người mang theo đồ ăn tới thăm Hoa Phi.

Quả thực, Mộ Dung Thư nói cũng đúng, Hoa Phi lập tức ngẩng đầu hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Vũ Văn tập.

Nhưng mọi sự chú ý của Vũ Văn tập lúc này đều dừng trên người Mộ Dung Thư, cũng không có nhìn thấy thần sắc Hoa Phi. Hắn nghi hoặc sắc bén nhìn Mộ Dung Thư, sau đó lại nhìn thoáng qua Triệu Sơ phía sau Mộ Dung Thư. Cuối cùng lại cau mày xem Hoa Phi, thấy Hoa Phi hai mắt chăm chú nhìn hắn, vẫn chưa có bộ dáng khác, Vũ Văn tập lập tức yên tâm. Tiếp theo lại nhìn về phía Mộ Dung Thư nói: Xem ra Mộ Dung cô nương quả nhiên có thiện tâm, Hoa Phi rơi vào hoàn cảnh như thế, Mộ Dung cô nương ốc còn không mang nổi mình ốc mà còn có thể đối Hoa Phi chiếu cố như thế, quả thật là làm bổn cung lau mắt mà nhìn. Nếu là Mộ Dung cô nương ngày sau có gì khó khăn, đừng ngại đến cầu kiến bổn cung.

Vũ Văn tập cũng không có trả lời thẳng thắn với Mộ Dung Thư, mà là thực xảo diệu vòng vòng.

Mộ Dung Thư cũng không dây dưa, đối với Vũ Văn tập nàng thật sự là không có gì tâm tư phản ứng, huống hồ tiếp tục lưu lại cũng sẽ khiến cho Vũ Văn tập lòng nghi ngờ. Nhưng Vũ Văn tập đa nghi, nàng tất nhiên sẽ không thể như vậy liền rời đi, rốt cuộc nàng đối hắn như Mộ Dung cô nương nói có chút chán ghét, nàng âm thanh lạnh lùng nói: Tam hoàng tử hay không là gần đây làm lụng vất vả quá độ? Ta sớm đã gả chồng, cũng không phải là khuê trung nữ tử. Hơn nữa, ta thật là có vài phần hoài nghi, Tam hoàng tử hôm nay mang theo hộp đồ ăn đến, hay không là muốn hủy thi diệt tích? Hoặc là nhổ cỏ tận gốc?

Tiếp theo, nàng lại xoay người đối Hoa Phi cười nói: Hoa Phi cần phải để tâm nga. Nếu là hôm nay Hoa Phi xảy ra sự tình gì, ta tuyệt đối sẽ không để Hoa Phi bị oan khuất.

Ngươi có ý tứ gì! Vũ Văn tập gầm lên một tiếng. Đã nhiều ngày hắn bị rất nhiều chuyện tra tấn có chút mệt mỏi, có một số việc tự nhiên là không thể chú ý đến. Mà Mộ Dung Thư nói đã vạch trần mục đích hắn hôm nay đến đây, thật làm hắn có chút trở tay không kịp.

Ngươi đang nói cái gì?! Nếu là không có việc gì liền thỉnh rời đi. Hoa Phi vừa rồi bên trong còn kinh ngạc phẫn nộ, bất quá sống lâu trong hoàng cung nàng nhiều ít đều sẽ ngụy trang, vừa rồi nhìn một hồi Vũ Văn tập sắc mặt biến hóa, trong lòng liền biết mục đích Vũ Văn tập hôm nay đến. Vũ Văn tập nếu muốn hại nàng, như vậy nàng liền tuyệt đối sẽ không để Vũ Văn tập yên! Nàng lập tức đối Mộ Dung Thư thanh âm tàn nhẫn nói. Mượn cơ hội này để Mộ Dung Thư mau rời khỏi. Nàng biết Vũ Văn tập, hắn quá mức đa nghi. Mộ Dung Thư tiếp tục lưu lại, sẽ chỉ làm Vũ Văn tập khả nghi.

Mộ Dung Thư nhướng mày, nhún vai, liền đạm cười rời đi.

Vũ Văn tập nhìn bóng dáng nàng rời đi, không biết vì cái gì, liền cảm giác được như có cái gì sắp tới. Hắn quay đầu nhìn về phía Hoa Phi, ánh mắt sắc bén phảng phất có thể nhìn thấu nội tâm Hoa Phi. Nhìn hồi lâu hắn mới thu hồi tầm mắt. Mộ Dung Thư tới tìm ngươi làm cái gì?

Hoa Phi tức giận trả lời: Ta cùng với nàng quan hệ vốn là có xích mích. Bất quá có chút buồn cười chính là, nàng lần này đến tìm ta, thế nhưng là muốn ly gián quan hệ của ta với ngươi, muốn ta bán đứng ngươi. Nàng trầm giọng trả lời.

Nghe vậy, Vũ Văn tập buông xuống cảnh giác, vừa định cho người phía sau đem hộp đồ ăn đưa vào trong nhà lao, nhưng lại bỗng nhiên nghĩ tới lời nói của Mộ Dung Thư mới rồi, giờ phút này lại thấy Hoa Phi tỏ thái độ. Hắn nhưng thật ra không nóng nảy nhổ cỏ tận gốc. Liền cho người mang theo hộp đồ ăn lui xuống. Chỉ là Vũ Văn tập như thế nào cũng sẽ không nghĩ đến, hắn hôm qua đưa vào đồ ăn tuy rằng không độc, nhưng ở trong mắt Hoa Phi, hắn cùng kẻ thù giống nhau.

Thời điểm Hoa Phi thấy Vũ Văn tập nghiêng đầu ra lệnh cho người hầu, trong mắt hiện lên vô vàn hận ý. Mệt nàng như thế vì hắn suy nghĩ, không nghĩ tới giờ có chuyện, hắn thế nhưng sẽ đối xử với nàng như vậy! Hắn muốn mệnh của nàng, như vậy, nàng cũng muốn tính mạng của hắn!

Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ lúc đi ra khỏi nhà tù, liền dừng chân quay đầu lại nhìn về phía cửa nhà giam vừa mới đóng lại. Triệu Sơ khoanh tay mà đứng, thần sắc lạnh lùng, nói: Vũ Văn tập đa nghi, sợ là đang thẩm vấn Hoa Phi.

Ta nghĩ rằng Vũ Văn tập sẽ không. Hoa Phi nếu là quen thuộc Vũ Văn tập, tất nhiên sẽ làm chút gì đó đánh mất nghi hoặc của Vũ Văn tập. Huống hồ, Hoa Phi đã nhận định Vũ Văn tập tuyệt tình, tự nhiên liền sẽ không mềm lòng. Có đôi khi nữ nhân nếu là tuyệt tình, so với nam nhân vô tình vô nghĩa càng đáng sợ! Mộ Dung Thư chậm rãi thu hồi ánh mắt, thần sắc nhàn nhạt nói. Cho nên, nàng mới ở sau lưng động tay động chân, kỳ thật trong đồ ăn của Vũ Văn tập kia căn bản là không có độc, Vũ Văn tập đa nghi, hơn nữa cũng cẩn thận, đương nhiên sẽ không trong lúc Hoa Phi mới vừa vào ngục liền hạ độc mưu hại Hoa Phi. Cho nên, nàng đúng là lợi dụng điểm này, ở trên ngân châm động tay chân.

Là. Triệu Sơ nhoẻn miệng cười tuyệt mĩ.

Đích xác, nữ nhân nếu là đã tuyệt tình, nam nhân không thể so sánh được.

Cho nên, làm gì cũng vô dụng, biện pháp hữu dụng nhất đó là làm cho bọn họ đấu tranh nội bộ! Chờ ngày mai xem kịch vui đi. Mộ Dung Thư mặt mày hớn hở, ánh mắt gian tà chứa đầy sự tự tin. Ngày mai chính là ngày xoay chuyển càn khôn.

Triệu Sơ gật gật đầu, Đi thôi.

Ân. Hai người lập tức lên xe ngựa hồi tướng quân phủ.

Trở lại tướng quân phủ trời đã tối, lại có người báo cho tướng quân phủ muốn gặp Triệu Sơ.

Trần thị cho người ở đại sảnh chờ, Mộ Dung Thư liền trở về phòng thay đổi quần áo, còn Triệu Sơ đi ra đại sảnh gặp người.

Mới vào đại sảnh, Triệu Sơ liền nhìn thấy người ngồi ở trong phòng là đại ca Triệu Thần.

Triệu Thần đã ở chỗ này đợi cả một buổi trưa, trà đều đã uống hai lần. Nhưng là hắn trời sinh rất có kiên nhẫn, nếu không cũng sẽ không sau khi chân bị thương, như cũ có thể bảo trì sự lạc quan, còn xử lý chuyện sinh ý của Triệu phủ.

Khi Triệu Sơ nhìn thấy Triệu Thần, có chút kinh ngạc. Đại ca như thế nào sẽ đến?

Đại ca là tới kinh thành nói chuyện sinh ý? Triệu Sơ vào đại sảnh, đi vài bước tới trước mặt Triệu Thần, cũng ngồi ở bên cạnh Triệu Thần, theo sau mở miệng hỏi. Hắn đã mơ hồ bên thể đoán được mục đích đại ca tới gặp hắn, nhưng, hiện giờ hắn là trăm triệu lần không thể ở hời khắc mấu chốt này rời đi.

Triệu Thần cẩn thận nhìn biến hoá của Triệu Sơ, Triệu Sơ từ khi ra đời tới nay, liền đã bị mọi người chú ý, không chỉ bộ dạng hoa lệ, ngay cả trí tuệ cũng không người nào ở Triệu gia có thể sánh bằng. Nguyên bản Triệu Sơ sinh hoạt đơn giản, quan hệ cùng đám người Vũ Văn mặc cũng bất quá là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Nhưng, gần đây hắn đã khác, thậm chí là ngây ngốc trong kinh thành, thế nhưng còn tham gia chính biến! Nếu Vũ Văn mặc một khi bị ban chết, như vậy, hắn liền sẽ bị liên lụy! Mà hắn làm hết thảy mọi chuyện đều là vì Mộ Dung Thư. Nhưng Mộ Dung Thư là nữ nhân của Vũ Văn mặc, vĩnh viễn sẽ không cùng hắn không có bất luận liên can gì. Triệu Thần nhíu chặt mi, nói: Ngũ đệ hẳn là biết mục đích đại ca đến gặp ngươi, chúng ta là thân huynh đệ, ta cũng không quanh co lòng vòng. Mẫu thân cùng phụ thân đều muốn ngươi mau chóng hồi Bình Thành, chớ có lưu lại kinh thành.

Nghe vậy, Triệu Sơ cơ hồ không có do dự, thực kiên định trả lời: Qua chút thời gian đi.

Ngươi điên rồi?! Hiện giờ kinh thành mỗi người đều cảm thấy bất an. Vây cánh Thái Tử hiện giờ nơi chốn bị hạn chế. Ngay cả Nam Dương vương cùng trấn nam hầu đều đã bị giam giữ, Thái Tử điện hạ bị cấm túc. Tuy rằng ta hôm nay mới đến kinh thành, nhưng ở phố lớn ngõ nhỏ đều nói chuyện trong triều, Hoàng Thượng đã cố ý huỷ bỏ Thái Tử vị. Đến lúc đó, ngươi sẽ đã chịu liên lụy! Triệu gia mấy trăm năm căn cơ, sao có thể nghĩ là có thể đứng ngoài cuộc. Nhưng Ngũ đệ, ngươi làm sao phải khổ như vậy?! Triệu Thần nhíu mày tận tình khuyên nhủ. Hắn lúc trước đối Mộ Dung Thư cũng là động tâm, nhưng nếu là bảo hắn vì Mộ Dung Thư lấy tánh mạng làm tiền đặt cược, hắn tự nhiên là sẽ không. Nhưng Triệu Sơ kiên trì, quả thực làm hắn cảm thấy không thể tưởng tượng.

Đại ca hẳn là biết, ta sẽ không làm chuyện không nắm chắc sự tình. Càng sẽ không bởi vì những việc này mà liên lụy Triệu gia. Đại ca cũng không phải là người nông cạn, phố hẻm nghị luận tuy rằng không phải tin đồn vô căn cứ, nhưng lại không thể tin. Ở thời điểm mấu chốt cuối cùng, ta tuyệt đối sẽ không rời đi. Thỉnh đại ca thứ lỗi. Triệu Sơ ngữ khí kiên quyết, không có nửa phần dao động. Chỉ cần là sự tình hắn quyết định, tuyệt đối sẽ không có bất luận khả năng sửa đổi.

Triệu Thần nhíu chặt mi, tự biết là vô pháp khuyên Triệu Sơ, liền thở dài hỏi: Đáng giá sao? Hắn ý tứ là vì một nữ nhân đem chính mình đặt trong nguy hiểm, hay không đáng giá. Lại là nhìn nữ nhân mình thích âu yếm hạnh phúc cùng người khác, làm như vậy, hay không đáng giá?

Trừ bỏ chuyện này, chuyện khác đánh giá cùng không đáng cân nhắc. Triệu Sơ rũ xuống đôi mắt, ngữ khí thanh lãnh mà lại hiện vẻ thê lương. Đây cũng là chuyện duy nhất hắn có thể vì nàng làm.

Triệu Thần đôi mắt lóe lóe, có chút do dự mở miệng nói: Mẫu thân đã ở trong nhà vì ngươi định việc hôn nhân. Em dâu hiền lương thục đức, tài mạo tương toàn, là tiểu thư khuê các. Hắn biết Triệu Sơ không muốn tùy ý cùng nữ tử thành thân, càng không muốn bị trói buộc. Nhưng gia tộc tuyệt đối sẽ không cho phép Triệu Sơ làm theo ý mình. Cho nên......

Nếu Triệu Sơ không hề băn khoăn lưu lại, như vậy, nhất định phải chấp nhận cùng gia tộc tuyển nữ tử thành thân. Đây là ý nguyện của phụ thân cùng mẫu thân.

Nghe vậy, Triệu Sơ mắt liền bao phủ một tầng mây đen, đại sảnh dần dần bị từng đợt khí lạnh bao phủ.

Đại sảnh tĩnh lặng, có thể nghe thấy thanh âm không khí lưu động. Rõ ràng hơn chính là thanh âm lò than đang cháy.

Triệu Thần thở dài nói: Ta cho người chuẩn bị xe ngựa cho Ngũ đệ. Nữ nhân cũng không quan trọng, cho nên, hắn đã định liệu Triệu Sơ sẽ không đáp ứng.

Thỉnh đại ca hồi Bình Thành sau chuyển cáo phụ thân, mẫu thân. Vô luận đính hôn với người xuất thân ra sao, diện mạo thế nào đều có thể. Giây lát, Triệu Sơ rốt cuộc cũng mở miệng.

Triệu Thần không thể tưởng tượng nhìn về phía Triệu Sơ, Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không?!

Triệu Sơ mỉm cười, phảng phất cảnh xuân, ấm áp nở rộ, Nếu ta hiện tại trở về, nhất định sẽ hối hận. Mộ Dung Thư hiện giờ một mình đối mặt với nhiều khó khăn như vậy, nàng tất nhiên kiên cường, nhưng bên người nàng cần phải có người hiệp trợ. Hắn nếu là hiện tại rời đi, tuy rằng sẽ không phải chịu bất luận liên lụy gì, nhưng nhất định sẽ hối hận cả đời.

Triệu Thần không thể tin tưởng lắc đầu, hắn xem ra Triệu Sơ lựa chọn quá mức không thể tưởng tượng, thậm chí là có chút điên cuồng. Nhưng Triệu Thần lại biết, hắn vô lực cũng tuyệt đối không có khả năng thay đổi quyết định của Triệu Sơ, Cùng người đính hôn, Ngũ đệ lại không thể hối hận. Hiện giờ phụ thân mẫu thân chỉ chờ một câu của ngươi, liền hạ sính lễ. Hắn vẫn là muốn cho Triệu Sơ một cơ hội lựa chọn, làm Triệu Sơ chân chân chính chính suy nghĩ cẩn thận. Nếu không khó bảo toàn có một ngày sẽ hối hận.

/179

BÌNH LUẬN