Cô Dâu Của Trung Tá

Chương 262 - Đêm Nay Anh Không Về

/263


Tố Tố thay đổi quần áo đi ra ngoài, ôm Tiểu Bao Tử đang nỉ non rất thương tâm đi xuống lầu. Đương nhiên là Sở Lăng Xuyên đi theo ở phía sau cùng ra ngoài. Bất quá anh thức thời không trêu chọc đến hai mẹ con, chỉ là đứng ở xa xa để quan sát, nhìn ngó.

Lúc mới đầu Tiểu Bao Tử còn khóc lóc rất tủi thân, thế nhưng khi đến quảng trường trong tiểu khu, chơi thang trượt, chơi đu dây gì đó, thì chỉ chốc lát sâu lại vui vẻ ra mặt rồi. Nhóc chơi đùa cùng các bạn nhỏ đến quên hết tất cả.

Tố Tố ở một bên nhìn con trai, trong lòng vừa nghĩ, thế nào mà cô lại phát hỏa lớn như vậy chứ! Cô thực sự cũng không rõ mình như thế nào nữa. Cô cũng không phải là một người nóng tính mà… Tố Tố lắc lắc đầu, đến cuối cùng cô cho ra một cái kết luận, thì ra là vì cô thấy rất đau lòng vì con trai. Đúng như vậy rồi, nhất định là như vậy.

Sở Lăng Xuyên tiến đến bên người Tố Tố, đưa tay cầm lấy tay cô. Trong lúc tức giận, mẹ của Tiểu Bao Tử thật không chút khách khí liền vứt bỏ tay ba ba của Tiểu Bao Tử sang bên, chỉ còn thiếu nói với anh hai chữ: Biến đi.

Bỏ tay Sở Lăng Xuyên ra, Tố Tố ôm lấy Tiểu Bao Tử đỡ cho đi lên thang trượt. Cậu nhóc nói thế nào vẫn còn có chút vụng về, dù thật cố hết sức nhưng tự mình vẫn không lên được. Được sự giúp đỡ của mẹ, nhóc liền đi lên rất dễ dàng.

Cậu nhóc chơi đùa khiến cho mồ hôi đầy đầu, rốt cục cũng đã mệt mỏi. Tố Tố nhìn thời gian không sai biệt lắm, cũng mang theo Tiểu Bao Tử đã chơi thoải mái đi về nhà. Tiểu Bao Tử nằm sấp ở trên vai mẹ lặng yên nhìn về ba ba ở phía sau, đôi mắt to chớp chớp.

Sở Lăng Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai này, nhăn mặt với Tiểu Bao Tử đang ghé vào trên bờ vai của Tố Tố. Thế nhưng mà cậu nhóc vẫn còn nhớ thù trước, liền chôn khuôn mặt nhỏ nhắn ở trên bờ vai Tố Tố không thèm nhìn anh.

Về đến nhà, Tố Tố trước cho Tiểu Bao Tử uống nước, rồi sau dẫn cu cậu đi rửa ráy một chút. Từ phòng vệ sinh đi ra, cậu nhóc ngồi ở trên tấm thảm nhỏ tự mình chơi đồ chơi. Tố Tố lườm Sở Lăng Xuyên một cái trắng mắt, đi vào phòng bếp, chuẩn bị làm cơm chiều.

Sở Lăng Xuyên nhìn theo bóng lưng Tố Tố, rồi lại nhìn con trai đang ngồi chơi đồ chơi của mình ở dưới đất. Anh không biết nên dỗ người nào trước. Nghiên cứu một chút, anh nghĩ vẫn nên trước dỗ con trai đã. Dù sao bà xã tức giận với anh, cũng là bởi vì xót con trai chứ sao.

Tiểu Bao Tử đang ngồi chơi xếp gỗ. Cu cậu chơi thật rất chuyên chú. Sở Lăng Xuyên ngồi xuống ở bên người Tiểu Bao Tử, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của Tiểu Bao Tử. Nhưng cậu nhóc cũng không ngẩng đầu lên, chỉ di chuyển cẳng chân cùng cái mông, xoạt một cái, xoay người đi, để lại cho anh một cái lưng, tiếp tục chơi đồ chơi của mình.

Một động tác xoay người nho nhỏ kia của con trai, làm cho Sở Lăng Xuyên cảm thấy vừa đáng yêu, lại cũng vừa buồn cười. Anh cũng xoay người, giống như con sư tử bò tới phía đối

src=

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com


/263

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status