Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1194

/1242


Chương 1194:

 

Anh vươn ngón tay thon dài nắm cằm cô: “Nhưng rất đáng tiếc, hiện tại tôi nói rõ cho cô biết, tôi sẽ không mắc câu, nên cô đừng ở trước mặt tôi giỏ trò nữa, tôi chỉ sẽ cảm thấy cô giống như một tên hề.”

 

Uất ức và lửa giận vẫn nén trong lòng Hạ Tịch Quán lập tức đốt cháy, cô dùng sức đẩy Lục Hàn Đình ra, còn giơ.

 

tay nhỏ lên, dùng sức tát lên khuôn mặt tuần tú của anh.

 

Bốp.

 

Tiếng vả tai thanh thúy vang vọng, Lục Hàn Đình bị đánh đến lệch mặt.

 

Hạ Tịch Quán cảm giác lòng bàn tay mình cũng đau theo, thế nhưng cô không hồi hận, cô chính là muốn cho anh tỉnh táo lại một chút!

 

Lục Hàn Đình chậm rãi đem quay nửa mặt về, đôi mắt hẹp sâu thẳm sắp phun ra lửa, cô lại dám đánh anh!

 

Một nha hoàn nho nhỏ lại dám tát anh!

 

Cô cho là mình là ai?

 

Lục Hàn Đình giơ bàn tay to lên, muốn dạy dỗ cô.

 

Bàn tay anh mang theo lực đạo bén nhọn hướng về phía cô, Hạ Tịch Quán không tránh, mà là nâng khuôn mặt nhỏ của mình lên đón bàn tay anh.

 

Nếu như anh dám động thủ, cô liền cho anh đánh.

 

Lục Hàn Đình đột nhiên ngừng lại, nhìn đôi mặt sáng rực mà quật cường của cô, bàn tay của anh liền rơi xuống.

 

Lục Hàn Đình rất tức giận, cô quá lớn mật, nhưng càng tức chính mình.

 

“Lần sau liệu hồn với tôi!” Lục Hàn Đình bỏ lại một câu ngoan ác, trực tiếp rời đi.

 

Thân thể Hạ Tịch Quán mềm nhữn, dán trên vách tường hít một hơi thật sâu, vừa rồi không cảm thấy sợ, hiện tại lại sợ, Lục Hàn Đình chính là Diêm Vương âm tình bát định.

 

Thượng Quan Mật Nhi vẫn trồn trong góc phòng u ám rình coi động tĩnh của Lục Hàn Đình và Hạ Tịch Quán, thầy hai người tan rã trong không vui, Thượng Quan Mật Nhi rốt cục thoải mái thở ra một hơi, xem ra Lục Hàn Đình cũng không thích Hạ Tịch Quán, ngược lại rất chán ghét!

 

Vậy thì dễ rồi.

 

Thượng Quan Mật Nhi cũng không muốn bó buộc mà đợi ngã xuống, ả phải phản kích.

 

Hạ Tịch Quán thay đồ đi ra, lúc này Thượng Quan Mật Nhi gọi cô lại: “Tiểu nha hoàn, qua đây ngồi.”

 

Hạ Tịch Quán ngẳắng đầu, Thượng Quan Mật Nhi đang ngồi chung một chỗ với vài giám đốc, Lục Hàn Đình đã ở đó.

 

Lục Hàn Đình ngồi trên ghế sa lon màu đỏ sậm, nơi đó là chủ vị, giữa hai ngón tay thon dài kẹp điều xì gà, khói mù lượn lờ mơ hồ gương mặt anh, thấy không rõ anh suy nghĩ cái gì.

 

Hạ Tịch Quán nhắc chân đi tới.

 

Mấy tên giám đốc thấy được Hạ Tịch Quán ánh mắt liền trở nên dâm dục, nhao nhao nghị luận: “Đây không phải là tiểu mỹ nhân vừa rồi ở cùng Diệp mỹ nhân ở cùng sao? Mặt tuy là không đẹp lắm, nhưng vóc người này, chậc chậc.”

 

“Lan Lâu công chúa, đây là tiểu nha hoàn bên người cô?”

 

“Chúng tôi rất thích tiểu nha hoàn này, không biết Lan Lâu công chúa có thể giới thiệu cho chúng tôi không?”

 

Thượng Quan Mật Nhi che miệng cười : Đương nhiên có thể, vừa lúc nha hoàn tôi cũng đến rồi độ tuổi kết hôn rồi.”

 

“Nhưng…” Thượng Quan Mật Nhi lại bỏ thêm một câu: “Tiểu nha hoàn này của tôi ánh mắt rất cao, cũng không phải là người đàn ông tùy tiện nào cũng lất, cái này phải xem thực lực của các anh rồi, các anh người nào thực lực hùng hậu, người đó liền có thể ôm mỹ nhân về.”

 

Thượng Quan Mật Nhi vừa dút lời, thố lộ ý tứ chính là các anh không có tiền, tôi không phải là người tùy tiện, thế nhưng các anh có tiền, tôi hoàn toàn là người tùy tùy tiện tiện.

 

Đám giám đốc liền to gan, bọn họ kéo lại cánh tay Hạ Tịch Quán, túm cô ngồi bên người bọn họ.

 

“Tiểu mỹ nhân, em theo anh đi! Cũng không cần làm gì nữa nha hoàn, cứ hầu hạ anh thật tốt, ăn sung mặc sướng để anh lo.”


/1242