CƯNG VỢ ĐẾN TẬN CÙNG FULL

Chương 1: Tôi chỉ chờ mong anh khó chịu

/1460


"Tao và chồng mày đang làm chuyện chúng tao đều thích ở trong phòng số 1108 khách sạn Shangri-La. Bạch Nguyệt, sao mày không ly dị đi nhỉ? Mày hèn hạ đến vậy à! Mày không giữ được cơ thể mà cũng chẳng giữ được trái tim anh ấy đâu!"

Bạch Nguyệt đứng ở trước cửa phòng 1108, hờ hững nhìn tin nhắn trên điện thoại. Hàng lông mi dài che đi đôi mắt sâu thẳm của cô, trên mặt cô không có một biểu cảm dư thừa nào.

Tiếng mở cửa vang lên, sau đó Tô Khánh Nam ôm nữ trợ lý xinh đẹp quyến rũ đi ra.

Thấy Bạch Nguyệt, hắn hơi dừng bước chân, nhếch miệng cười đểu: "Lại đến bắt gian à? Sao không vào cho đỡ nóng, cô đứng vậy không mỏi chân hả?"

Bạch Nguyệt lạnh nhạt nhìn hắn: "Sợ quấy rầy nhã hứng của các người thì tội lỗi quá. Mà anh khỏi bệnh rồi à?"

Tô Khánh Nam nghe thấy câu nguyền rủa của cô thì ánh mắt thoáng vẻ giận dữ: "Bạch Nguyệt, ban đầu người không trong sạch chính là cô, cần gì phải giở giọng quái gở thế."

Bạch Nguyệt mỉm cười, song nước mắt đã sắp chảy ra.

Ba năm trước, bạn gái cũ của hắn bắt cóc cô. Trên đường chạy trốn, cô bị một người đàn ông xa lạ che mặt cướp đi sự trong trắng.

Cô nhìn thấy xe hắn đỗ cách đó không xa. Hắn và một người phụ nữ mây mưa trên xe. Mà người phụ nữ kia lại chính là kẻ đã bắt cóc cô.

Nhìn chiếc xe rung lắc, lòng cô đau như dao cắt, đến mức cơn đau khi bị kẻ phía sau tiến vào cũng trở nên mờ nhạt.

Cô không biết mình đã làm thế nào để sống sót qua ngày hôm đó, chỉ là mỗi lần nghĩ lại, trái tim vẫn còn nhói đau.

"Nếu làm anh khó chịu thì thật ngại quá, tôi quái gở quen rồi." Bạch Nguyệt hất mặt lên.

Tô Khánh Nam sa sầm mặt: "Rốt cuộc cô đến làm gì? Đừng nói là cố ý làm tôi khó chịu."

"Bị anh đoán trúng rồi, dự cảm của anh luôn rất chính xác." Bạch Nguyệt cười nhạt.

"Cô cút ngay cho tôi!" Tô Khánh Nam không thèm khách sáo nữa.

Bạch Nguyệt lấy tài liệu trong túi ra đưa cho Tô Khánh Nam. Hắn không nhận mà cẩn thận hỏi: "Đây là cái gì?"

"Cô." Bạch Nguyệt liếc trợ lý của Tô Khánh Nam.

"Tôi làm sao?" Trợ lý ôm cánh tay Tô Khánh Nam. Cô ta nghe nói tuy Bạch Nguyệt là vợ sếp nhưng không được yêu thương chút nào. Hôm nay xem ra quả thực Bạch Nguyệt đã bị chán ghét vô cùng nên cô ta không hề sợ hãi.

Bạch Nguyệt vung tập tài liệu trong tay: "Cô là thứ dơ bẩn nổi tiếng ở Tây Ninh, tám phần mười doanh nhân ở đất này đều đã ngủ với cô, trong đó có một người tháng trước đã làm xét nghiệm bị mắc bệnh AIDS."

Cô trợ lý kia sợ tái mặt.

Bạch Nguyệt nhìn sang Tô Khánh Nam: "Các người có dùng bao cao su không thế? Nếu không thì tôi có thể giới thiệu cho anh một bác sĩ tôi quen."

Tô Khánh Nam cầm lấy tài liệu trong tay Bạch Nguyệt, hắn nheo mắt liếc xéo cô rồi vứt tập tài liệu lên mặt Bạch Nguyệt: "Đúng là cô luôn có cách khiến người ta mất vui."

Bạch Nguyệt vẫn đứng thẳng. Giấy tờ đập vào mặt đau hơn cô tưởng.

Cô cười giễu: "Anh biết đấy, giờ tôi chỉ chờ mong anh khó chịu mà sống qua ngày thôi."

"Thế thì tôi phải làm chút chuyện cô không thích mới có thể khiến cô vui sướng rồi. Hôm nay không về, đừng chờ." Tô Khánh Nam giận dữ nói.

Hắn quay người đi thẳng về phía thang máy. Bạch Nguyệt vẫn thản nhiên đứng đó, mặt không đổi sắc. Cô biết câu nói đừng chờ kia là có ý gì.

Đêm nay hắn sẽ qua đêm ở chỗ người phụ nữ khác, lây dính mùi vị của cô ta.

Sau khi cô mất đi sự trong trắng, hắn vẫn chưa từng chạm vào cô. Trong mắt hắn, cô không bằng một con điếm dơ bẩn.

Nước mắt từ từ dâng trào trong đôi mắt lạnh lùng của cô. Không phải cô không nói không khóc thì nghĩa là cô không đau khổ.

Trợ lý của Tô Khánh Nam tát lên mặt cô một cái. Bạch Nguyệt không đề phòng, lùi về sau mấy bước mới dựa được vào tường.

"Mày thật hèn hạ. Mày tưởng mày hủy hoại tao là có thể chiếm được trái tim của anh ấy à?" Ả trợ lý nắm chặt tay, tức giận mắng.

"Trái tim của một thằng đàn ông cặn bã, tôi không thèm." Bạch Nguyệt trở tay tát trả cô ta một cái: "Tôi không phải người mà các người có thể bắt nạt được."

"Vậy sao mày không ly hôn đi?" Trợ lý gào lên.

"Cô không có tư cách biết, ngày mai tài liệu này sẽ được đăng tải trên mạng, cô tự giải quyết đi." Bạch Nguyệt lạnh lùng nói rồi ra khỏi khách sạn.

Đêm đã khuya, cô kéo áo lại, đi trên con đường lớn không một bóng người. Ánh trăng kéo dài bóng hình cô trông có chút cô đơn và tịch mịch.

Lúc này mà về nhà sẽ chỉ khiến lòng cô khó chịu hơn, vì vậy cô đi đến phòng trực ban của bệnh viện để ngủ tạm.

Vừa vào phòng mở đèn lên, một sĩ quan mặc trang phục quân đội màu xanh lá đã chạy đến sốt ruột hỏi, vẻ mặt cậu ta rất nghiêm trọng: "Cô là bác sĩ trực của khoa phụ sản phải không?"

Bạch Nguyệt cũng giật mình trước vẻ căng thẳng của cậu ta: "Làm sao vậy? Anh có chuyện gì không?"

"Ở gần đây có một bà bầu bị bắt, giờ đã vỡ ối, tình hình rất nguy cấp, cần cấp cứu ngay. Xin cô hãy đi với tôi một chuyến." Tay sĩ quan vội vàng nói.

Vỡ ối vô cùng nguy hiểm đối với thai phụ và thai nhi. Bạch Nguyệt không kịp nghĩ ngợi gì nữa: "Tôi đi lấy hộp cấp cứu, cho tôi năm phút."

Chỉ chốc lát sau Bạch Nguyệt đã theo tay sĩ quan kia đến một tiểu khu ở gần bệnh viện. Trên hành lang có mười mấy quân nhân vẻ mặt căng thẳng đang đứng. Bọn họ đứng im bất động, chờ đợi chỉ thị của cấp trên.

Bạch Nguyệt được đưa vào căn phòng 802, đối diện nơi xảy ra vụ án. Cô vừa nhìn đã thấy một người đàn ông đang chỉ huy. Anh ta sở hữu khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sắc bén, đường nét góc cạnh, tư thế hiên ngang khiến người ta sợ hãi, như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ trong tay nhà điêu khắc.

Điều khiến cô tò mò chính là những người đang chăm chú lắng nghe anh ta nói đều có quân hàm thượng tá. Vậy chẳng phải thân phận của anh ta là cấp tướng sao?

Người đàn ông đó mặt mày hầm hầm liếc cô. Bạch Nguyệt giật mình, sợ hãi cúi đầu.

Anh ta đi về phía cô, cơ thể cao lớn tạo thành một bóng đen bao phủ cô, tư thế này thật là áp lực.

Cô bỗng nhớ đến người đàn ông xa lạ tối hôm đó, gã cũng có vóc dáng cường tráng như vậy. Thế nên sự giãy dụa của cô chẳng có chút tác dụng nào.

"Ngẩng đầu lên." Cố Lăng Kiệt lạnh lùng ra lệnh.

Anh mắt sắc bén như chim ưng của anh ta lướt qua khuôn mặt thanh tú của cô, khóe miệng hơi nhếch, đầy vẻ uy nghiêm.

Bạch Nguyệt khuất phục trước áp lực của anh ta, bèn ngẩng đầu lên.

Vẻ mặt anh ta lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, khiến người ta khiếp đảm.

Lần đầu tiên cô gặp một người đàn ông như thế này, cho dù anh ta không nói gì cũng vẫn khiến người khác cảm thấy kính nể.

"Tôi là bác sĩ, không phải tội phạm." Bạch Nguyệt nói.

Ánh mắt uy nghiêm của Cố Lăng Kiệt chợt lóe sáng, anh ta lạnh lùng ra lệnh: "Đưa cô ta đi, đổi người khác."

Bạch Nguyệt chẳng hiểu ra sao: "Vì sao?"

"Bên trong có ba tên trùm buôn lậu ma túy, bọn chúng giết người không chớp mắt, cô dám không?" Cố Lăng Kiệt nghiêm giọng hỏi.

"Sao không dám?" Bạch Nguyệt vặn lại.

Cố Lăng Kiệt lạnh lùng nhìn, anh ta nắm cằm cô, tới gần: "Nghĩ kĩ đi rồi hẵng trả lời, đi vào đó là thập tử nhất sinh, không phải trò chơi cũng không phải diễn tập." Hơi thở của anh ta phả xuống môi cô.

Bạch Nguyệt lại rất ngang bướng. Người khác càng coi thường cô thì cô càng muốn làm.

"Nếu sợ chết thì tôi đã không đến đây." Cô nhìn thẳng vào Cố Lăng Kiệt và trả lời, không hề sợ hãi trước gian nguy.

Cố Lăng Kiệt nhíu mày, dò xét nhìn cô.

Đôi mắt anh ta sâu thẳm, cô nhìn thấy rõ bóng hình mình trong đôi mắt ấy...

�����������

/1460