chương 2: coi tôi là công cụ- Truyện Cưỡng bức vợ yêu - Đã Hoàn

Cưỡng bức vợ yêu - Đã Hoàn

Chương 2: chương 2: coi tôi là công cụ

/318


chương 2: coi tôi là công cụ
“Không cần đến anh thấy hứng thú với tôi, đàn ông không phải đều là động vật nửa thân dưới , “ Diệp Phi vừa nói, vừa kiễng chân chặn môi của anh ta, cô ấy thực sự không còn thời gian nữa rồi. Ngày mai sáng sớm liền có người đưa cô ấy đi. Hương rượu nồng nặc xen vào hơi thở của người đàn ông, anh ta quay đầu tránh môi của cô gái nhỏ , “Cô đã uống rượu trắng?”

“Thì 1 chai lão bạch cán.” Tay của Diệp Phi móc chặt cổ người đàn ông, không để ý gì hôn môi người đàn ông.

Để lấy can đảm cho bản thân, trước khi đến cô tự chuốc mình 1 chai rượu trắng. Tiền của cô chỉ mua được loại rượu rẻ tiền này.

Hương rượu kèm theo bờ môi mềm mại của cô gái nhỏ, thu hút môi mỏng man mát của người đàn ông.

Không ai biết rằng anh ta có thể uống hết lượt tất cả rượu vang Whisky Tequila, không chút phản ứng. Nhưng duy chỉ với rượu trắng cực kỳ mẫn cảm, chỉ 1 giọt rượu trắng cũng sẽ say, sẽ mất đi lý trí, sẽ không khống chế được bản thân.

Rượu trong miệng cô công chiếm toàn bộ lý trí của anh ta, mềm mại thoải mái làm anh ta rất muốn nhiều thêm 1 chút.

1 chút lý trí cuối cùng trong đầu làm cho anh ta vươn tay đẩy cô gái trên người ra “Tôi không phải người cô có thể nhòm ngó tới”

Diệp Phi không cam tâm vươn tay túm lại người đàn ông “Tôi thật sự rất cần, anh coi như cứu tôi!”

Đuôi mắt người đàn ông trượt qua ánh mắt kinh ngạc, rất muốn lột móng vuốt đang loạn cào của nha đầu thối, “Cút! Nếu không tôi đảm bảo cô sẽ hối hận!”

“Tôi đảm bảo sẽ không hối hận!” Diệp Phi nói.

Nhưng bây giờ nên làm thế nào nữa?

Không biết có phải sức mạnh của rượu chạy lên đầu, đại não cô từng trận mơ hồ.

Tay cô tóm lấy thắt lưng của người đàn ông, nhưng đồ này rốt cuộc tháo như nào?

“Hu hu, tôi tháo không ra, anh tự tháo! Tôi không còn thời gian nữa, tôi sẽ chết!” Cô gấp gáp khóc thành tiếng.

Cô gái vốn là khuôn mặt xinh đẹp, rơi nước mắt, làm cho người đàn ông thấy tim đập loạn.

Bị rượu trắng khống chế tất cả dây thân kinh đều đang kêu gào, rượu trắng nóng bừng chạy toán loạn giữa các phế phổi.

Cánh tay anh ta ôm lấy cô gái, quay người đè cô lên tường, nếu cô tìm chết thì tôi thành toàn cô!

“Đây là cô tự tìm!”

Tốc độ của anh ta lấy lại quyền chủ động, tham lam hút hương rượu trong miệng cô gái, thần kinh hưng phấn làm anh ta muốn 1 miếng nuốt chửng cô gái…..

Diệp Phi chỉ cảm thấy bản thân muốn say rồi, “ Đau quá, anh dừng lại, tôi không muốn nữa! 100 tệ tôi cho anh.”

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười rét lạnh của người đàn ông, “Cô nương, cô coi tôi là công cụ? Muốn cần thì cần, không muốn cần thì không cần?”

Lúc này kêu dừng lại, anh ta tức đến muốn làm chết cô.

“Khốn kiếp! Anh chỉ là tôi dùng 100 tệ thuê đến. Khách hàng là thượng đế, anh phải nghe lời tôi!” Diệp Phi đau đến khom người xuống.

Tay to của người đàn ông ấn giữ chân cô gái, cố định vị trí của cô, “Tôi sẽ cho cô biết, ai là thượng đế!”

/318

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status