Cưỡng bức vợ yêu - chương 8

Cưỡng bức vợ yêu

Chương 8: chương 8

/318


Khuôn mặt Mộ Thương Nam căng như dây đàn: “Có cần báo cảnh sát hay không thì phải xem ý định của cô ấy.”

“Tôi nói cho anh biết, phần lớn các cô gái bị xâm phạm thường hay im lặng nên mới để tội phạm cưỡng hiếp trốn thoát khỏi vòng pháp luật đấy! Dù sao tôi cũng làm chứng cho cô ấy rồi. Chỉ cần cô ấy muốn, tôi có thể cung cấp báo cáo thẩm định y khoa!” Sở Nhiễm phẫn nộ.

Trán Mộ Thương Nam nhăn lại đầy khó hiểu, sao lại thành cưỡng hiếp rồi? Chỉ là đêm qua anh có uống rượu nên mới không thể khống chế bản thân, mạnh mẽ tí thôi mà.

“Cô xử lý vết thương cho cô ấy rồi?” Anh thay đổi chủ đề.

“Xử lý xong rồi, đã khâu miệng vết thương. Đây là thuốc mỡ chống viêm giảm đau, anh đưa cho cô ấy đi. Anh nói với người nhà cô ấy rằng tốt nhất nên để cô ấy nằm nghỉ trên giường một tuần. À đúng rồi, cô ấy đang mặc áo choàng tắm, anh bảo Nhiếp Hạo đổi đồ cho cô ấy đi.” Sở Nhiễm đặt thuốc lên bàn Mộ Thương Nam.

“Mang bộ quần áo này vào cho cô ấy rồi cô có thể đi.” Mộ Thương Nam ra lệnh.

Sở Nhiễm vô cùng kinh ngạc, người đàn ông mắc bệnh ám ảnh cưỡng chế về sự sạch sẽ này thấy người khác mặc áo choàng tắm của mình mà không sốt ruột sao?

Sở Nhiễm nhớ lại một lần cô tham gia tiệc sinh nhật của Mộ Thương Nam tại nhà họ Mộ, Thiên Tịnh mặc chiếc váy dạ hội lộ vai hơi lạnh nên mới khoác áo vest của anh ta một lúc mà anh ta còn vứt bỏ cả chiếc áo, Thiên Tịnh còn gào khóc rất to nữa đấy.

Sở Nhiễm nhìn xuống bộ quần áo: “Phối bộ đầy đủ từ trong ra ngoài, anh cũng cẩn thận gớm. Làm sao anh biết được số đo của cô ấy?”

“Tôi bảo Nhiếp Hạo đi mua, cô muốn biết thì đi hỏi anh ta đi.” Khuôn mặt Mộ Thương Nam hơi ngại ngùng, mất tự nhiên.

“Anh ta á? Không thể ngờ một tên ngơ ngác như thế mà cũng có mắt ra phết đấy!” Sở Nhiễm nói xong liền mang quần áo vào phòng nghỉ.

“Quần áo của cô này. Tôi về đây. Nếu cô muốn báo cảnh sát thì lúc nào cũng có thể gọi cho tôi.” Sở Nhiễm lại dặn dò Diệp Phi một lần nữa.

“Được. Cảm ơn cô.” Suýt chút nữa thì Diệp Phi đã phải nằm liệt giường. Không thể ngờ rằng cái giá phải trả cho việc hủy bỏ hôn ước lại lớn đến vậy.

Diệp Phi lấy quần áo và ngay lập tức bị choáng váng bởi nhãn hiệu trang phục.

Trang phục của thương hiệu này toàn có giá bán lên đến năm con số. Nếu Mộ Thương Nam đòi tiền cô thì sao, cô lấy đâu ra tiền mà trả?

Cô không hề muốn mặc bộ quần áo này, nhưng cô cũng không thể trần truồng nằm trên giường nhà người ta được.

Cô cắn răng mặc vào, từng bước lết đến phòng làm việc bên ngoài phòng nghỉ.

“Tổng giám đốc Mộ, cảm ơn anh giúp tôi tìm bác sĩ. Cái đó, phí khám bệnh là bao nhiêu? Tôi sẽ trả lại cho anh sau.” Cô nhỏ giọng hỏi.

Cô dậy làm gì? Không biết vết thương của mình cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi một tuần lễ sao?” Mộ Thương Nam trách cứ cô gái.

“A?” Khuôn mặt Diệp Phi ảm đạm, cô bảo Sở Nhiễm giữ bí mật giúp cô mà.

“Sở Nhiễm nói cô té bị thương không nhẹ, phải để cô nằm trên giường một tuần lễ. Phí khám bệnh thì không cần, cô ấy là bạn tôi.” Mộ Thương Nam giải thích.

Cả người trên dưới chỉ có một trăm tệ, đến cả gọi điện cho Sở Nhiễm còn không đủ, cô lấy gì mà trả cho anh?

“Ồ, quần áo tôi sẽ trả lại cho anh sau. Cảm ơn tổng giám đốc Mộ, con người anh thật tốt tính.” Diệp Phi cúi đầu cảm ơn anh.

Cô thật lòng cảm ơn anh. Mộ Thương Nam chẳng những cứu cô mà còn tìm bác sĩ khám bệnh cho cô, còn đưa quần áo cho cô nữa.

Không biết liệu có phải mình đổi vận rồi mới gặp được một người tốt như thế.

Mộ Thương Nam cho tới bây giờ chưa từng lúng túng: “Quần áo tôi cho cô. Người nhà cô đâu? Để tôi gọi người nhà cô tới đón.”

“Tôi, tôi không có người nhà. Tôi chỉ có một mình thôi.” Diệp Phi khó khăn nói.

Lông mày Mộ Thương Nam trầm xuống, hiển nhiên rằng cô đang nói dối.

“Anh Mộ ơi, em tới rồi nè.” Thanh âm mềm mại của người phụ nữ vọng vào phòng làm việc.

Diệp Phi nhìn thấy người quen phía sau, kinh ngạc trợn to hai mắt: “Thiên Tịnh?”

“Diệp Phi? Sao em lại ở đây?” Thiên Tịnh giống như bị sét đánh, ngây ngô run sợ tại chỗ.

“Có kẻ xấu muốn bán tôi cho hộp đêm, cũng may gặp được Tổng giám đốc Mộ, là Tổng giám đốc Mộ cứu em đó!” Diệp Phi nói lớn. Ánh mắt của cô phát ra tia nhìn lạnh lùng, Thiên Tịnh còn dám hỏi cô tại sao, chính là do mẹ của cô Thiên Huệ vì mua cho Thiên Tịnh túi xách và quần áo hàng hiệu, cho chị ta học đại học nên mới bán cô cho ông chủ Vương! Thiên Tịnh nhíu mắt lại, có nghĩ cũng ko nghĩ ra, Mộ Thương Nam lại tình cờ cứu Diệp Phi! Khóe môi của chị ta nở nụ cười ngọt sớt, tiến vài bước tới chỗ Mộ Thương Nam, “Anh Mộ, cảm ơn anh đã cứu em họ của em, cả nhà đều sốt sắng tìm em ấy đấy! Không ngờ em ấy lại gặp phải người xấu. Anh thật là tốt!” Diệp Phi chỉ cảm thấy lời nói của Thiên Tịnh chói tai, giống như Mộ Thương Nam cứu cô là vì Thiên Tịnh vậy! Còn nói là cô bỏ nhà ra đi ư? Rõ ràng là bọn họ muốn bán cô! “Sao chị lại tới đây?” Cô hỏi ngược lại Thiên Tịnh. Thiên Tịnh nhìn Diệp Phi, nâng gương mặt cao ngạo của mình lên, “Quên giới thiệu với em, anh Mộ là bạn trai của chị. Chú Mộ bảo chị đến công ty, đợi anh Mộ tan ca thì cùng về ăn cơm. Phi Phi,em phải cảm ơn anh ấy đấy.” Dĩ nhiên nếu không nhờ ba của Mộ Thương Nam, anh vốn không hề để mắt tới cô. Nhưng như vậy thì có làm sao. Trước khi cô ra đời thì nhà họ Mộ và nhà họ Thiên đã định sẵn chuyện hôn sự, cho dù Mộ Thương Nam không đồng ý, người mà anh lấy cũng chỉ có thể là con gái nhà họ Thiên. Chỉ là nghĩ tới con gái nhà họ Thiên, cô liền chột dạ. Trong đầu Diệp Phi trống rỗng, Mộ Thương Nam lại là bạn trai của Thiên Tịnh, nhưng trước giờ cô chưa từng nghe mẹ Thiên Huệ nhắc tới, đương nhiên, chuyện trong nhà bọn họ sẽ không nói cho cô biết. Trong lòng cô đau thắt, Thiên Tịnh được sống cuộc sống tiểu thư, sắp gả cho ông chủ một tay che trời của Trung Quốc, còn cô thì thảm thương hơn cả một trai bao đồng tính, còn bị lão già bắt đem bán vào hộp đêm. “Vậy thì phải cảm ơn tổng giám đốc Mộ rồi.” Cô lạnh nhạt nói, sự cảm kích ban đầu dành ho người đàn ông này đều bị Thiên Tịnh dập tắt rồi. “Không cần cảm ơn, ai thấy tình hình lúc đó cũng sẽ ra tay giúp thôi.” Mộ Thương Nam nói. “Phải đó, dù gì sau này cũng là người một nhà rồi, cũng không cần khách sáo. Phi Phi, em bỏ nhà đi cô và dượng sốt ruột lắm, để chị bảo họ đón em về.” Thiên Tịnh nói xong cầm điện thoại của mình lên. “Ha ha, mẹ của tôi nói rồi, bảo tôi cút khỏi Diệp gia, tôi và Diệp gia và cả chị nữa, đều không còn quan hệ gì rồi, không cần chị giả tốt bụng đâu!” Diệp Phi lên tiếng độp lại, cô không thể để Thiên Tịnh bắt cô trở về được, bắt về thì chỉ có một kết quả thôi, chính là bị bọn họ bán cho Vương Kim Tài. Trong chớp mắt, mắt của Thiên Tịnh đỏ lên, “Sao lại nói cô như vậy chứ? Cô chỉ là nhất thời nổi giận, mới nói ra những lời tức giận đó. Em gái ngoan à, em đừng giận cô nữa mà, em muốn túi xách và quần áo hàng hiệu, chị mua cho em hết! Em nghe lời về nhà đi!” Lòng của Diệp Phi thắt lại, rất muốn xé nát gương mặt giả ngây thơ của Thiên Tịnh ra! Rõ ràng là Thiên Tịnh muốn những thứ này, lại vu khống nói cô muốn chứ! “Tôi không cần những thứ đó! Tự bản thân tôi sẽ tìm việc làm, tự nuôi bản thân mình." “Em vừa mới tốt nghiệp phổ thông thì có thể tìm được việc gì? Nghe lời chị họ đi, về nhà thôi! Chị sẽ xin với cô, không để cô nói em nữa.” Giọng điệu của Thiên Tịnh dịu dàng như nước. Trong lòng của cô ta sốt ruột, hận không thể thông báo cho cô của Thiên Tịnh bắt Diệp Phi đi. Tuy là biết rằng Diệp Phi và Mộ Thương Nam chỉ là trùng hợp gặp nhau thôi, nhưng mà Diệp Phi ở bên cạnh Mộ Thương Nam, cô ta liền không cảm thấy an tâm chút nào. Không lẽ thật sự là do trời định sẵn? Bất luận như thế nào đi nữa cũng cho họ gặp được nhau? Chân mày của Diệp Phi nhướn lên, nhìn người đàn ông, “Anh rể họ tương lai à, nếu mọi người sớm muộn cũng thành người nhà, công ty của anh lớn như vậy, chắc sẽ không phiền có thêm một người làm em chứ? Nhờ anh rể họ tương lai sắp xếp cho em một vị trí làm việc đi!”


/318

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status