Cửu Cửu Trùng Sinh

Chương 7: Tản băng cũng phải tan chảy sao ? ​

/21


Trong khi chàng đang đỡ nó thì hắn cũng chạy tới vẻ mặt đầy lo lắng. Chàng bây giờ mới chịu thả nó ra.

"Công chúa nàng không sao chứ?" Hắn lo lắng hỏi.

"Cảm ơn thái tử đã lo lắng, tôi không sao" Nó lạnh lùng đáp trước sự quan tâm của hắn khiến hắn càng cảm thấy kích thích lại càng muốn theo đuổi nó hơn.

"Vậy không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước" Nói xong nó liền cất bước đi nhưng khi bước đi thì chân nó bỗng đau vô cùng có thể là do hồi nảy bị ngã chăng. Thật đáng ghét đấu không lại người ta rồi dùng thủ đoạn bỉ ổi để hãm hại người ta, được lắm lần sau tôi sẽ cho cô biết tay. Nó khụy chân không bước nỗi nữa liền vịnh vào Vân Ý, cô vội đưa tay đỡ nó vẻ mặt đầy lo lắng liền hỏi thăm nó. Chàng thấy vậy liền đưa tay dìu nó.

"Ta sẽ đưa cô về phòng" Chàng nhìn nó bằng vẻ mặt đầy lo lắng, ánh mắt chàng nhìn nó trong xanh như dòng nước nhưng cũng mênh mông như đại dương bao la.

Chuyện gì vậy trời tuy chàng rất tử tế với mọi người xung quanh nhưng lại rất lạnh lùng với nữ nhân, đây là lần đầu tiên mọi người thấy được vẻ mặt ân cần của chàng như vậy chẳng lẽ trái tim băng giá của chàng đã tan chảy, đúng là một chuyện kinh thiên động địa rất đáng để ghi nhớ.

Ánh mắt đó là sao, tôi không cần sự thương hại "Không cần đâu có vân ý đưa tôi về là được rồi" Nó lạnh lùng đáp rồi quay bước đi. Nhưng vì sức của Vân Ý rất yếu đi được vài bước thì không thể đi nỗi nữa. Chàng thấy vậy liền chạy tới đở nó nhưng lại bị nó gạt ra hình như nó không muốn để cho ai động vào người nó, nhưng vì gạt chàng ra mà nó cũng ngã quỵ xuống. Lúc này chàng không thể để cho nó như thế này được nữa liền đi tới nhất bỗng lên nó rồi ôm chặt nó vào lòng mặt cho nó đánh vẫn ôm chặt nó đi về phòng.

Mọi người ai cũng ngỡ ngàng về hành động của chàng chẳng lẽ chàng đã yêu nó chăng hay chỉ vì vẽ bề ngoài xinh đẹp ấy mà nhất thời sao lòng nên mới dành chút sự thương xót cho nó.

Hắn làm vậy là có ý gì, hắn đang xem thường mình sao, không được mình tuyệt đối không để người khác xem thường "Thả ta xuống ... thả ta xuống" Nó vừa la vừa đánh vào người chàng. Chàng ẵm nó vào phòng rồi quăng nó xuống giường.

"A ... đau." Nó la lớn.

"Muội nghĩ muội đang làm gì vậy? Sao lại xuất hiện trong bữa tiệc." Chàng nói lạnh giọng.

Nó ngẩn ngơ một chặp trong đầu nó bỗng nhiên xuất hiện một hình dáng quen thuộc đó chẳng phải là chàng lúc nhỏ sao? Rồi nó bỗng thấy đầu hơi choáng, nó đưa tay lên trán rồi đột nhiên nhớ ra chàng là biểu ca của nó. Từ trước tới nay chàng là người đối xử tốt với nó nhất, nhưng không hiểu vì sao khi nó lên 10 tuổi thì chàng không còn đến chơi với nó nữa từ đó nó chìm trong sự cô đơn và mặc cảm.

Hừ để ta xem người muốn làm gì? "Ta đi đâu là chuyện của ta không liên quan đến ngươi" Nó lạnh giọng.

"Ta chỉ quan tâm tới muội thôi" Chàng nhẹ giọng ánh mắt chàng nhìn nó có một tia buồn.

"Quan tâm sao? Nếu quan tâm đến ta thì sao người lại bỏ rơi ta" Nó nói giọng hờn dỗi.

Chẳng lẽ muội còn giận chuyện năm xưa sao, ta xin lỗi nhưng ta làm vậy là để bảo vệ muội "Lúc đó ta chỉ là bất đắc dĩ mà thôi chứ ta không muốn làm muội buồn đâu" Chàng nói khẳng định.

"Trời cũng đã tối rồi ta muốn nghĩ ngơi mong ngươi về cho" Nó nói giọng lạnh như băng.

Chàng thấy vậy cũng quay bước ra về. Trong lòng chàng nghĩ chắc nó còn giận chuyện năm xưa nên nhất thời không thể chấp nhận chàng. Bây giờ nó cũng đã trưởng thành trở thành một cô gái xinh đẹp kiều diễm và tài giỏi cũng đã tới lúc quay lại bên nó rồi.

Bây giờ ở trong điện trưởng công chúa tức điên lên, tại sao nó có thể vượt qua cô ta một cách dễ dàng như thế. Cô ta không chấp nhận liền tức giận đập phá đồ lung tung.

"Ta nhất định không tha cho cô đâu" Cô ta vừa nghiến răng vừa nói khiến bọn gia nhân cảm thấy sợ vô cùng.

/21

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status