Cứu Thế Đi Nhân Vật Phản Diện

Chương 136 - Ma Vương Bệ Hạ Và Bí Mật

/139


Cái này là đủ rồi.

Hả? Cô gái bị nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng trong nháy mắt vô cùng ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, cô lại thấy đối phương nhìn không chớp mắt, ôn hòa nói, Nếu như bệ hạ cho là có thể, vậy thần cũng không thành vấn đề.

. . . . . . Mal Đức, cảm. . . . . .

Bệ hạ, chàng trai nhấc con thỏ đang bò lên ống quần mình lên bỏ vào trong lòng cô gái, Lời giống vậy không cần nói lần thứ hai. Mặc dù lúc đầu là bởi vì muốn tiện lợi mới trở thành Thủ Hộ Giả, nhưng mà, màu sắc của nườài thật sự rất đẹp.

Màu sắc?

Đôi mắt của thần nhìn thấu sự vật, Đôi mắt gần như thuần sắc của Mal Đức ở dưới ánh đèn thoạt nhìn cũng không đáng sợ, lại thần bí khác thường, Cũng có màu sắc. Không sai, hắn đang nhìn thấu thế giới, hoàn toàn khác biệt với thế giới mắt người bình thường thấy. Mà ở bên trong những màu sắc kia, nhiều nhất là đen, có lẽ là bởi vì thấy qua nhiều, hắn không cẩn thận sẽ lẫn lộn bọn họ và không để ý —— theo một ý nghĩa nào đó nói, không để ý tới người thật không phải là bởi vì hắn cao ngạo, mà bởi vì là quá hao tâm tốn sức. Mà đồng thời cũng có một phần nhỏ người, sắc màu xinh đẹp khác thường.

Ví dụ như Esther, màu xanh lam trong suốt lưu chuyển trong ánh sáng màu bạc; lại ví dụ như em trai của hắn Amya, tối tăm sâu thẳm lưu chuyển trong màu đỏ máu bất thường.

—— đây cũng là nguyên nhân chủ yếu nhất hắn không thích.

Hắn ghét màu đen.

Bởi vì thấy quá nhiều.

So với cái này, các loại cây cối còn đáng yêu hơn, trong ngoài bọn nó như một biểu hiện màu sắc của bản thân, mà hắn cũng là học được “Các loại màu sắc” từ chúng nó .

Ai? Có thật không? Vậy ta là màu gì?

Mal Đức nghiêng đầu một chút, tựa hồ đang suy nghĩ vấn đề này, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu: Thần không biết.

Hả?

Bởi vì thần chưa bao giờ thấy qua đóa hoa nào giống ngài, cho nên không có cách nào miêu tả loại màu sắc kỳ lạ này.

. . . . . . Đây coi là gì Này! Cho nên nói, cô là hoa tuyệt thế sao? Thật sao?

Cho dù là công hay là tư, chỉ cần là mệnh lệnh của ngài, thần nhất định sẽ tuân theo.

. . . . . . Nói như thế nào đây? Cô nghe nói như thế hẳn là nên vui mừng. . . . . . Chứ? Nhưng vì sao lại cảm thấy vi diệu như vậy đây?

Không, chỉ là, dù có thế nào, Mal Đức có thể đồng ý thật sự là quá tốt.

Việc này không nên chậm trễ, ngày hôm sau hai người thương lượng một chút xong, Lục Minh Duệ cứ như vậy len lén gõ cửa nhà cô gái.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Mạc Vong đã sớm thay đồ mặc ở nhà ra để ăn mặc chỉnh tề ra mở cửa vừa nhìn, trong nháy mắt đầu đầy hắc tuyến: Đàn anh, bộ đồ này của anh là sao vậy? Áo gió dài, đeo kính, khẩu trang. . . . . . Đây là hắn chuẩn bị đi cướp ngân hàng sao?

Lục Minh Duệ đưa mắt nhìn chung quanh, một bộ dáng Rất gian nhỏ giọng nói: Nghe nói em ở một mình, anh đây không phải sợ quang minh chính đại tới cửa sẽ ảnh hưởng không tốt sao?

. . . . . . Thứ cho em nói thẳng, anh làm như vậy ảnh hưởng càng không tốt!

Thật sao? Kinh hãi.

. . . . . . Cô gái nâng trán, Được rồi, đừng vờ ngu xuẩn, mau vào!

Sau khi người này tiến vào, Mạc Vong đang chuẩn bị đi pha trà, đột nhiên lại vang lên tiếng gõ cửa.

Cô nghi ngờ lần nữa mở cửa, kinh ngạc phát hiện đứng ở bên ngoài lại là bà Lưu trưởng chung cư.

Bà Lưu?

Tiểu Vong à, hôm nay con có thấy người khả nghi nào hay không? Bà Lưu đi thẳng vào vấn đề.

Khả nghi? Này này, không phải đâu?

Đúng. Lão nhân gật đầu, nhìn chung quanh xong, nhỏ giọng nói, Hôm nay có hơn vài người trong chung cư nói với bà, thấy một người ăn mặc thần thần bí bí lượn lờ ở trước cửa chung cư chúng ta, nói không chừng là tên trộm nào đấy tới nghiên cứu địa hình !

. . . . . . Không, không thể nào? Cô gái co rút khóe miệng.

Bà cũng vậy hi vọng không thể, nhưng phòng ngừa chu đáo cũng không sao. Bà Lưu thở dài, rồi sau đó lại lên tinh thần, Ngày trước một mình con ở nhà bà còn lo lắng, hiện tại có mấy anh họ ở cùng nhau thì bà an tâm rồi. Bà còn phải đi nhắc nhở những người khác, con nhớ ra gì đó hoặc là nhìn thấy cái gì, gọi điện thoại nói ngay với bà đấy.

Trong lòng cô gái ấm áp sảng khoái gật đầu một cái: Vâng, được ạ.

Nhưng vừa đóng cửa một cái, cô mới nhớ tới, lại nói. . . . . . Người khả nghi trong miệng bà Lưu đó sẽ không phải là. . . . . .

Mạc Vong yên lặng xoay người, nhìn về phía người nào đó đã sớm cởi một thân đồ hóa trang ra, như là rất quen thuộc ngồi trên ghế sa lon, im lặng nhìn trời.

Sau đó, qua Mal Đức chẩn đoán, bệnh trạng của Lục Minh Duệ và đàn anh Lâm không giống nhau, người sau là bởi vì sử dụng ma lực quá độ mà dẫn đến suy nhược, người trước căn bản không có ma lực, đương nhiên là không tồn tại tình huống như thế.

Mạc Vong sau khi nghe một loạt kết quả kiểm tra hơi chóng mặt, nhưng cuối cùng cũng thu được kết quả lạc quan. . . . . . Cũng không phải là không có thuốc nào cứu được, chỉ là sợ rằng sẽ hao phí thời gian tương đối dài, dù vậy, cũng chưa chắc có thể hoàn toàn chữa khỏi, nhưng mà. . . . . . Tóm lại là một tia hi vọng.

Để cho an toàn, Mal Đức và Lục Minh Duệ ký kết một khế ước ma pháp, yêu cầu Lục Minh Duệ không được phép tiết lộ những chuyệm Tât cả sự vật có liên quan tới bệ hạ và Ma giới dưới bất kỳ hình thức chủ động hay bị động cho người ngoài.

Người trước kiên trì, người sau cũng có ý kiến.

Cô gái cũng không


/139

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status