Đấu La Đại Lục 3

Chương 601 - Ngươi Nguyện Ý Làm Bạn Trai Ta Sao?

/608




Lúc này, dạ tiệc đã bắt đầu rồi, hoàng đế bệ hạ mặc một thân hoa phục Tinh La đế quốc đương đại sóng vai cùng hoàng hậu, cùng trò chuyện vui vẻ với cao tầng sứ đoàn.

Bầu không khí có vẻ vô cùng hòa hợp, các quý tộc Tinh La đế quốc và các thành viên sứ đoàn Đấu La Đại Lục giao lưu lẫn nhau, một cảnh tượng đầy hài hòa.

Chính vào lúc này, tiếng nhạc du dương vang lên. Hoàng đế bệ hạ của Tinh La đế quốc Đái Thiên Linh đi tới trước mặt một thành viên nữ của sứ đoàn Đấu La Đại Lục, làm ra một dấu tay xin mời.

Cô gái này tướng mạo rất đẹp, khoảng chừng 30 tuổi, nhất thời toát ra vẻ mặt thụ sủng nhược kinh. Nhưng nàng vẫn tự nhiên hào phóng tiếp nhận lời mời của Đái Thiên Linh, cùng hắn đồng thời đi vào sân nhảy, bắt đầu vũ khúc mở màn của ngày hôm nay.

Nhìn dáng vẻ bọn họ uyển chuyển nhảy múa ở trong sân, Đường Vũ Lân không khỏi có chút đờ ra. Ở trong đầu của hắn, không khỏi nhớ tới kỹ thuật nhảy động lòng người ngày đó của Cổ Nguyệt.

Cổ Nguyệt bọn họ thì sao?

Đường Vũ Lân theo bản năng dời ánh mắt tìm kiếm ở trong đám người. Quả nhiên, nhìn thấy ở một nơi tương đối xa, các thành viên Sử Lai Khắc đang cùng một đám thanh niên thiếu nữ quý tộc Tinh La đế quốc ở nơi đó trò chuyện gì đó.

Hứa Tiểu Ngôn, Diệp Tinh Lan và Cổ Nguyệt đều có vẻ rất được hoan nghênh, Nguyên Ân Dạ Huy ngày hôm nay cải nam trang, dĩ nhiên là bị lạnh nhạt rất nhiều. Tạ Giải ở bên người nàng, thỉnh thoảng cùng nàng nói gì đó, Nguyên Ân Dạ Huy vẫn bày ra một dáng vẻ hoàn toàn hờ hững.

Quên đi, vẫn là không qua thì hơn. Đường Vũ Lân suy nghĩ một chút, vẫn quyết định ở lại chỗ này, hắn cũng không muốn trở thành trò cười.

Giết người rồi! Đúng vào lúc này, một tiếng kêu khẽ đột nhiên ghé vào lỗ tai hắn vang lên.

Đường Vũ Lân cơ linh linh rùng mình một cái, theo bản năng liền nhảy lên.

Bất quá, hắn cũng ngay lập tức phản ứng lại. Thân hình khẽ chuyển, ngay lập tức sẽ nhìn thấy cách đó không xa, một thiếu nữ mặc cung trang đang cười đến rung cả người.

Thanh âm kia quá quen thuộc, hơn nữa, những người khác ở chung quanh vậy mà lại đều không nghe thấy.

Thời điểm ban ngày không phải là ảo giác, thật là có người hô lên ba chữ kia ở bên tai mình.

Đường Vũ Lân nhất thời nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía cô gái kia, nhanh chân đi tới.

Ngươi làm sao lại không phóng thích Võ Hồn nữa? Ngã một lần khôn ra thêm sao? Đái Vân Nhi cười đầy xảo quyệt nhìn Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân cả giận nói: Là ngươi trêu đùa ta?

Đái Vân Nhi vẫy vẫy tay, Đây không phải là chuyện rõ rành rành sao?

Đường Vũ Lân nói: Tại sao?

Đái Vân Nhi trả lời như đúng rồi, Ai bảo ngươi ngủ. Nghi thức long trọng như vậy, ngươi ngủ là cớ làm sao?

Đường Vũ Lân nhất thời nghẹn lời. Xác thực, nếu như lúc đó không phải là mình ngủ, coi như là có người đột nhiên gọi ở bên tai mình, cũng sẽ không thất thố như vậy.

Đi, ta dẫn ngươi đi khiêu vũ. Vừa nói, Đái Vân Nhi liền kéo lấy ống tay áo Đường Vũ Lân, mang theo hắn đi về phía sân nhảy.

Nơi này dù sao cũng là dạ tiệc hoàng thất, Đường Vũ Lân cũng không tiện tránh thoát, chỉ có thể để mặc nàng lôi kéo đi tới rìa sân nhảy.

Lúc này, vũ khúc mở màn vừa kết thúc, cùng lúc khi khúc nhạc tiếp theo vang lên, Hoàng đế bệ hạ dẫn theo vị nữ thành viên sứ đoàn kia đi tới biên giới sân nhảy, vô cùng trang trọng hướng về phía nàng chào một cái, lúc này mới lui ra khỏi sàn nhảy. Hoàng hậu đứng ở một bên, mỉm cười vỗ tay.

Vị nữ thành viên kia mặt hồng ửng đỏ, hướng về phía vị đế vương đầy anh tuấn này đáp lễ.

Dạ tiệc vũ hội cũng thuận theo đó chính thức bắt đầu.

Đái Vân Nhi lôi kéo Đường Vũ Lân, hai người liền tiến vào sân nhảy.

Dưới chân Đường Vũ Lân lảo đảo một cái, Đái Vân Nhi cũng đã kéo hắn nhảy lên.

Từ sức mạnh trên tay đối phương truyền đến, Đường Vũ Lân liền có thể cảm giác được, vị thiếu nữ công chúa này hẳn cũng là một vị Hồn Sư, hơn nữa tu vi hẳn là tương đối không tầm thường.

Trong lòng hơi động, Đường Vũ Lân cũng kéo lấy tay của nàng, một tay khác khoát lên bên hông nàng, nhẹ giọng nói: Ta cũng không biết khiêu vũ đâu nha.

Đái Vân Nhi cười híp mắt đáp: Không sao, học một ít là được. Ta chính là dân chuyên nghiệp. Ái úi!

Nàng rên nhẹ một tiếng, chính là bị Đường Vũ Lân một cước đạp ở trên mu bàn chân.

Đường Vũ Lân vội vàng giả vờ lúng túng nói: Xin lỗi, xin lỗi, ta đã nói rồi, ta không biết khiêu vũ.

Tuy rằn hắn cũng không phải có tính cách có oán tất báo, nhưng cũng tuyệt đối là một kẻ một bụng đen tối. Nếu Đái Vân Nhi chủ động lôi kéo hắn lại đây khiêu vũ, làm sao lại có khả năng không trả thù một phen đây?

Đái Vân Nhi lườm hắn một cái, Ngươi cẩn thận một chút. Ai ui!

Lại là một cước giẫm vào chân. Đường Vũ Lân một lần nữa liên tục xin lỗi.

Đái Vân Nhi xấu hổ ngẩng đầu nhìn về phía hắn, Ngươi cố ý, có đúng hay không?

Đường Vũ Lân mặt đầy vô tội, Làm sao có khả năng chứ! Tại sao ta lại phải cố ý giẫm ngươi? Ta đều nói rồi, ta không biết khiêu vũ, ngươi nhất định cứ phải lôi kéo ta đi vào. Nếu không thì quên đi thôi!

Không được, ai ui!

Đường Vũ Lân đã giẫm trúng chân nàng lần thứ ba, Đái Vân Nhi bị đau, lần này nàng ngẩng đầu với một tốc độ cực nhanh, vừa vặn bắt lấy được một ý cười nơi sâu xa trong đáy mắt Đường Vũ Lân vừa lóe lên rồi chợt biến mất.

Miệng nhỏ chu lên, nhưng lần này nàng lại không hề kêu ra tiếng. Nhưng cũng không hề định đình chỉ khiêu vũ.

Đường Vũ Lân lại liên tiếp giẫm nàng mấy lần, nhưng Đái Vân Nhi thật lạ kỳ không hề lên tiếng, trái lại là thật lòng dẫn theo hắn khiêu vũ.

Lần này đến phiên Đường Vũ Lân có chút cảm thấy bất tiện. Theo bản năng đã khống chế một chút, dựa vào nền tảng Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ, theo bước nhảy của nàng, hai người khiêu vũ cũng dần dần thông thuận hơn.

Không biết từ lúc nào, Cổ Nguyệt đã đi tới bên sân, ánh mắt sáng quắc nhìn Đường Vũ Lân và vị công chúa điện hạ kia đang khiêu vũ. Nàng híp hai mắt lại, nhưng cũng không hề có hành động gì.

Một vũ điệu kết thúc, Đường Vũ Lân và Đái Vân Nhi dừng bước lại.

Đái Vân Nhi nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười.

Giẫm ta rất sảng khoái đúng không!? Nàng dùng thanh âm chỉ có Đường Vũ Lân có thể nghe được mà nói.

Đường Vũ Lân sửng sốt một chút, đột nhiên, một loại linh cảm chẳng lành từ đáy lòng dâng lên.

Trong mắt Đái Vân Nhi lóe lên một ý cười nhí nha nhí nhảnh, đột nhiên lớn tiếng nói: Vẫn luôn rất ngưỡng mộ văn hóa của Đấu La Đại Lục và Sử Lai Khắc học viện. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên không giống người thường. Ngươi nguyện ý làm bạn trai ta sao?

Đường Vũ Lân trợn mắt há mồm nhìn nàng, đang muốn mở miệng từ chối, lại nghe cô nàng Đái Vân Nhi kia nói: Bất quá, muốn làm bạn trai của ta, cần phải có thực lực mạnh mẽ à nha. Ta chỉ thích kẻ mạnh, vì lẽ đó, chỉ cần ngươi ở có thể thu được vị trí quán quân của giải đấu Hồn Sư Thanh Niên Tinh Anh Cao Cấp, ta đáp ứng để ngươi làm bạn trai của ta. Cố lên nha!

Nói xong, nàng hướng về Đường Vũ Lân làm ra dấu tay “cố lên”, sau đó cười tươi như hoa, chào hắn một cái, nhanh nhẹn rời đi.

Này....ta!! Đường Vũ Lân còn không nói nên lời, Đái Vân Nhi cũng đã rời khỏi sân nhảy. Mà vào giờ phút này, trong nháy mắt hắn liền trở thành tiêu điểm của toàn trường.

Bao gồm cả phu thê hoàng đế Tinh La đế quốc Đái Thiên Linh, và cả hết thảy các quý tộc ở đây, các thành viên sứ đoàn Đấu La Đại Lục, ánh mắt tất cả đều tập trung ở trên người một mình hắn.

Chuyện này...

Nha đầu này cũng quá ác rồi đi.

Đường Vũ Lân cảm giác được rõ ràng, từ trong mắt những thanh niên quý tộc kia, có ít nhất mấy trăm ánh mắt muốn giết người rơi ở trên thân hắn, dường như đứng ngồi không yên vậy.

Ta không phải chỉ giẫm ngươi mấy lần sao?

Ui chao! Dự định lưu lại làm phò mã sao? Bên tai vang lên thanh âm quen thuộc.

Đường Vũ Lân xoay người nhìn lại, chính là Cổ Nguyệt. Cổ Nguyệt tức giận nhìn hắn, không chờ hắn giải thích, xoay người rời đi.

Cổ Nguyệt... Đường Vũ Lân vừa muốn đuổi theo, 7, 8 tên thanh niên Tinh La đế quốc liền chặn tới, bao quanh, nhốt hắn lại.

Ngươi muốn giao du cùng Vân nhi công chúa của chúng ta? Tiểu tử, ngươi có phải là muốn bị ăn đòn? Một tên thanh niên thân hình cao lớn trực tiếp vung tay đẩy vào trước ngực Đường Vũ Lân.

Trăm miệng cũng không thể nào giải thích cho cảnh ngộ lần này của Đường Vũ Lân, đúng là không có cách nào giải thích mà!

Xin mời các ngươi nhường đường. Đường Vũ Lân trầm giọng nói.

Các thanh niên quý tộc Tinh La đế quốc từng tên một ưỡn ngực ngẩng đầu, Không nhường thì thế nào? Ta khuyên ngươi tốt nhất ngay lập tức bỏ đi những ý nghĩ kia. Vân nhi công chúa không thể nào ở cùng loại người ngoại lai như ngươi này. Công chúa điện hạ ngay lập tức sẽ chọn phò mã đấy, tiểu tử, không thức thời.

Các ngươi đang làm gì? Một âm thanh đầy uy nghiêm vang lên.

/608

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status