Độc Sủng Vương Gia Hắc Khuyển

Chương 2: Hắc Cẩu

/58


Xuyên qua rồi, thật sự xuyên qua rồi, đừng đùa chứ sao nói xuyên qua là xuyên cái vèo vậy. Giờ làm sao đây, đường đường là một chủ tịch, đùng một cái xuyên qua, không nhà không cửa, đặc biệt không một xu dính túi, cho dù có dính túi thì cũng chả xài được......

Không lẽ lại phải làm kiếp ăn mày. Khốn kiếp!!! Lão thiên ông vừa vừa phải phải thôi chứ sao cứ bắt ta làm ăn xin hoài vậy, mười năm trước ta đã phải nhẫn nhịn bao nhiêu tuổi nhục mới có được ngày hôm nay, đùng một cái ông lấy đi hết tất cả. CÓ NGON CHO SÉT ĐÁNH CHẾT TA LUÔN ĐI!!!! TA HẬN CUỘC ĐỜI, TA HẬN ÔNG TRỜIIIII !!!!

ĐOÀNG!!!!..... lập tức trên trời không mây không gió, liền lóe lên một vệt sáng. Tiểu Điệp nhanh như sóc nhảy sang một bên.

"Ách!!! Ta chỉ nói đùa thôi mà ông nhẫn tâm cho đánh thật à". Nhìn cái cây kế bên bị đánh chỉ còn cái gốc, Tiểu Điệp trán đổ mồ hôi hột, khó khăn nuốt nước miếng ực một cái. Này lão thiên, ngài cũng không cần phũ thế chứ...

" Grừz!!"

Bỗng tiếng chó từ đâu gầm lên, Tiểu Điệp bừng tỉnh, vội dáo dác tìm kiếm. Lắng nghe kĩ, nàng phát hiện tiếng gầm phát ra từ lùm cây đối diện, không nhanh không chậm vạt lá cây ra hai bên, dần dần tới gần nơi phát ra tiếng...

Khi vạt lá cuối cùng được vạt ra, xuất hiện trước mặt Tiểu Điệp là một tiểu hắc cẩu. Dường như con chó ấy cũng nhận ra được sự hiện diện của Tiểu Điệp, bèn gầm gừ dữ dội, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy sát khí.

Tiểu Điệp bị ánh mắt đó làm cho giật mình, vội lùi lại mấy bước. Thấy Tiểu Điệp lùi, hắc cẩu cũng thu lại ánh mắt, nằm ngửa ra thở phì phò, xung quanh máu không ngừng chảy ra, cả một mảng cỏ đều bị ướt đẫm bởi máu tươi.

Nhìn thấy máu không ngừng chảy, hắc cẩu cũng dần vô lực nhắm mắt lại, Tiểu Điệp bèn bạo gan đi lại gần lần nữa. Cắn thì cắn có gì phải sợ.

Nàng quỳ xuống bên cạnh, nâng người hắc cẩu để lên người mình, cẩn thận quan sát vết thương gần ngay đùi. "Chậc,sao mà bị thương dữ vậy nè". Tiểu Điệp cúi xuống lấy tay xé quần định băng bó cho tiểu cẩu như trong phim thường hay làm.

1s....

2s...

3s....

Hida...hia.....ihhiiiiiaaaaa. Chết tiệt!!! Trong phim người ta xé một cái rẹt đi cả thước, ta xé nãy giờ không được một xăngtimet. Bà nó, đúng là trong phim không tin được mà, toàn lừa đảo. Nhìn cái quần chẳng xi nhê, Tiểu Điệp khói bốc đỉnh đầu, không ngừng thở phì phò ...

MỘT LẦN NỮA

HIA.........Aaaaa

Nàng cố hết sức gồng mình lên xé cái quần, nàng gồng đến nỗi mà cái mặt đỏ còn hơn con tôm luộc. Miệng không ngừng hô:

HiAAaaaa

RẸT!!! AHA rách rồi.

Nghe tiếng rách Tiểu Điệp cười hớn hở, nhưng ngay sau đó mặt lập tức hắc còn hơn đít nồi. Trời ạ!!! Nãy giờ mới rách được một xí, còn chưa được một xăngtimet. Không phải chứ!!

"Hừ... hừ" Hắc cẩu trong lòng Tiểu Điệp không ngừng rên rỉ, máu chảy càng lúc càng nhiều, thấy vậy Tiểu Điệp càng thêm luống cuống. "Này này, mi sao vậy... cố lên ta sẽ tìm cách cầm máu cho mi". Đúng rồi, phải mau kiếm lá tía tô với húng láng, nhưng ở đâu đây.

Chợt trong túi quần Tiểu Điệp rớt ra cây kéo. Nhìn cây kéo dưới đất như nhìn thấy phật sống, Tiểu Điệp vội cầm cây kéo lên cắt phần dưới cái áo sơ mi, sau đó cắt ống quần thành sợi dài. Ui da!!! Vì cắt quá gấp, Tiểu Điệp cắt trúng phải tay, máu nhiễu xuống vải ướt đỏ vài giọt li ti.

Mặc cho cảm giác nhói ở ngón tay truyền đến, Tiểu Điệp vẫn chăm chú cắt, sau đó cẩn thận bó lại cho tiểu cẩu.

Băng bó xong xuôi, Tiểu Điệp nâng nhẹ tiểu cẩu đặt lên đám cỏ tươi mà nàng vừa mới gom lại. Tiểu Điệp nhìn hắc cẩu thì thầm: "Ngươi cố chịu chút, ta quay lại ngay", rồi xoay người rời khỏi. May mắn là khi nàng vừa đi vài bước liền bắt gặp lá tía tô, bèn nhanh tay bứt vài lá đem về chỗ hắc cẩu.

Tiểu Điệp tán nhuyễn, cẩn thận đắp vào vết thương. Nhìn vết thương sâu đến nỗi có thể thấy xương, nàng không khỏi rùng mình một cái. Chỉ sau vài phút, máu ngưng chảy, Tiểu Điệp thở phào nhẹ nhõm, vuốt ve bộ lông màu đen của hắc cẩu, ôm vào trong lòng.

Đêm đến, bên ngoài bìa rừng tiếng côn trùng không ngừng kêu lên rả rít. Bên trong hang động, ánh sáng của ngọn lửa lập lòe hắt ra bên ngoài, làm sáng lên một vùng xung quanh.

Tiểu Điệp trải nhúm rơm, cẩn thận đặt hắc cẩu lên đó, để gần bên người. Nhìn thấy hắc cẩu yên yên ổn ổn nằm trên đống rơm, hơi thở đều đều, nàng chợt nhớ đến khoảng thời gian trước đây. Vì là côi nhi, nên Tiểu Điệp không được đi học như bao người khác. Nàng chỉ có thể làm những việc lao động chân tay như nhặt ve chai, lụm sắt vụn. Nàng còn nhớ lúc ấy nàng chỉ khoảng 6, 7 tuổi. Có lần, người ta nghi ngờ nàng ăn cắp, họ liền đem nàng ra đánh đập mà không cho nàng giải thích, những người đi đường không ngừng chỉ trỏ, xì xầm to nhỏ về nàng. Tiểu Điệp nhớ rõ, lúc ấy nàng ước gì mình có cha mẹ, nếu có cha mẹ nhất định họ sẽ không để nàng bị người ta khinh thường như thế . Ít nhất nàng cũng không phải một mình cô đơn lẻ bóng , bị uất ức, bị đánh đập, vết bầm khắp người nhưng không thể nói. Nàng đau lắm, nhưng vết đau trên da đã thấm gì với vết đau trong lòng nàng. Bởi thế, khi nhìn thấy hắc cẩu bị thương, một mình nằm đó, nàng không thể bỏ đi xem như chưa có chuyện gì được, nó như gợi lại cuộc sống trước đây của nàng, mặc dù về sau nàng được người nhận nuôi và cho ăn học. Nhưng 6,7 năm đó quả thật không dễ dàng gì với nàng, nó như vết cắt luôn âm ĩ trong tim, chỉ cần có gì đó gợi nhớ lại thì nó lại nhói lên.

Tiểu Điệp thuận tay đút củi vào đống lửa, hai tay hơi lửa cho ấm, sau đó áp lên người hắc cẩu, sợ rằng hắc cẩu sẽ bị lạnh.

Chợt cái bụng Ọt... ọt.. vang lên. Tiểu Điệp ôm bụng khẽ nhíu mày, cảm giác cứ như da bụng sắp dính vào lưng. Nàng khó chịu làu bàu:

"Cái bụng chết tiệt, sao tự dưng nhằm vào lúc này mà kêu chứ".

Nói thì nói vậy, chứ hồi lúc xuyên qua tới giờ có gì để ăn đâu mà không đói. Trong khu rừng này côn trùng hình dáng kì lạ, ngay cả trái cây cũng kì lạ nốt, bảo sao nàng dám ăn. Đang ôm cái bụng đói nhăn nhó thì chợt phía dưới chân nàng khẽ động đậy, hắc cẩu từ từ mở mắt ra ngước lên nhìn nàng. Khi mắt chạm mắt, Tiểu Điệp thất kinh pha lẫn vui mừng.

"A ngươi tỉnh rồi"

Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của Tiểu Điệp hắc cẩu không có biểu ngoài tiếp tục nhìn chăm chú.

"Cún con cún con ngươi tỉnh rồi nha, ta cứ tưởng ngươi ngủm rồi chứ". Tiểu Điệp cười tươi đồng thời xoa bộ lông đen trên đầu hắc cẩu.

Nhìn thấy nàng cười hắn chợt ngẩn người ra. Nụ cười này..... sao lại quen thuộc đến thế...

Tiểu Điệp không biết gì vẫn cứ ngây ngốc cười, chợt trước mắt nàng một màng đen kéo đến, ngay sau đó liền lăn ra này bất tỉnh.

"Này!!!" Hắc cẩu bị nàng làm cho giật mình liền kêu lên, nếu lúc này đây Tiểu Điệp mà tỉnh nàng nhất định sẽ la tán loạn, cho rằng nàng đã gặp quỷ.

Hắc cẩu vội niệm chú, lập tức liền có một ánh sáng xanh nhàn nhạt tỏa ra, hắc cẩu lập tức biến thành một nam nhân mặc hắc y, hắc cẩu cẩn thận áp ngón tay lên cổ nàng để xem mạch, phát hiện mạch tự vẫn bình thường, mới thở vào nhẹ nhõm. Ngay lúc đó cái bụng lại lần nữa kêu lên Ọt.... Ọt.

Bàn tay đặt trên cổ Tiểu Điệp phút chốc cứng đờ lại, hắn có cảm giác đầu mình có vài con quạ vừa bay qua, mặt khác lại cảm thấy yên tâm. Phù, hóa ra chỉ là xỉu vì quá đói.

Một thân hắc y, hắn nhẹ nâng nàng dậy, hai người lập tức lẫn vào bóng đêm. Trong hang động chỉ còn lại tiếng tích tách của ngọn lửa đang cháy......


/58

BÌNH LUẬN