Em Muốn Trốn Sao Bảo Bối chương 114 - Chương 113 - Đại Kết Cục (Tt)

Em Muốn Trốn Sao Bảo Bối

Chương 113 - Đại Kết Cục (Tt)

/115


Lăng Chi Hiên bất giác nhíu mày, anh lạnh lẽo rút cánh tay ra khỏi bàn tay noãn nà của cô, lạnh nhạt hỏi: Chị có thấy vợ yêu của tôi ở đâu không?

Chị họ xinh đẹp cong khóe môi nhướng mày, chỉ chỉ vào bên trong căn phòng bên phải hai người: Con bé đang nằm ngủ trong này

Lăng Chi Hiên mở cửa, thấy cô gái nhỏ của anh thật sự đang nằm ngủ bên trong, anh bước vào phòng định đóng cửa lại thì nghe chị họ xinh đẹp nói: Cậu đã vượt qua thử thách của tôi rồi đó, nhớ phải đối xử với con bé thật tốt đó

Chị họ xinh đẹp của Dạ Nguyệt rất yêu chồng của cô ấy, cô ấy cũng từng trãi qua vài mối tình, cuối cùng cũng hạnh phúc bên một người đàn ông chín chắn, trưởng thành, yêu thương cô ấy hết mực dù cho anh ấy có nhỏ hơn cô một tuổi. Những hành động cô làm vừa nãy chỉ là thử lòng Lăng Chi Hiên, cô muốn biết nếu có một món ngon tự dâng tới miệng, hơn nữa còn trong lúc anh ta có hơi men say như vậy, thì liệu anh ta có còn giữ được mình?

Khóa cửa lại, Lăng Chi Hiên nằm xuống kế bên Dạ Nguyệt, anh vươn tay kéo cô ôm vào lòng. Dạ Nguyệt đang ngủ trưa, bất ngờ bị ôm bởi người đàn ông nồng nặc mùi rượu từ phía sau, cô giật mình vùng ra khỏi vòng tay anh.

Anh lại dễ dàng tóm được cô, ôm cứng không buông, lầm bầm gì đó: Bảo Bối của anh ngoan ngoan anh thương...

Dạ Nguyệt lúc này dĩ nhiên đã nhận ra người nào đó vì cô đang bị ôm theo kiểu úp mặt vào lồng ngực anh, cô dở khóc dở cười nghe anh lầm bầm, cô đã nói là đừng để bị chuốc say mà.

Nhưng nghĩ lại cũng thật khó, nhà cô toàn là bợm rượu thì thật sự ngay cả anh cũng khó lòng thoát được cảnh say khướt như thế này.

Vợ yêu ơi, anh yêu em Lăng Chi Hiên thì thầm vào tai cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu của anh phà vào mặt cô, anh cắn vào vành tai của cô... day day gặm gặm.

Bàn tay không an phận, anh bắt đầu trượt tới trượt lui vuốt ve khắp cơ thể mềm mại của cô.

Anh mau ngủ đi a Dạ Nguyệt đánh vào hai tay đang làm loạn của anh, nhỏ giọng nói. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy vị này say khướt như vậy đó a, cơ mà lúc say anh lại giở tính thích càn rỡ làm loạn như vậy hả? Bình thường anh trầm ổn bao nhiêu thì bây giờ anh lại càng làm loạn bấy nhiêu.

Lăng Chi Hiên nghiêm túc nhìn Dạ Nguyệt, cực kỳ nghiêm túc nói: Anh không muốn ngủ, anh muốn ăn em cơ

Phụt! Dạ Nguyệt sặc nước miếng, nơi này đông người như vậy, anh lại say khướt như thế này, làm loại chuyện này chẳng khác nào thông báo cho mọi người trong nhà biết, hơn nữa phòng cũng không có cách âm a.

Nguyệt Nguyệt, chồng con ổn không, mẹ nghe nói nó đang ở trong đó phải không? Hạ Dạ Lan gõ cửa phòng rồi nói vọng vào.

Dạ, anh ấy ổn mẹ ơi, anh ấy ngủ rồi a Dạ Nguyệt lập tức hoảng hốt trả lời, cô dùng tay bụm miệng Lăng Chi Hiên lại vì anh đang tính nói gì đó.

Uhm vậy con để nó ngủ để chiều nay còn lái xe về nữa, có gì nhớ gọi mẹ nhé Hạ Dạ Lan dặn dò.

Dạ! Dạ Nguyệt vâng dạ, cô thở phào vì mẹ cô lại đi xuống nhà sau cùng mọi người tám chuyện rôm rả bên dưới.

Lăng Chi Hiên hôn sâu vào lòng bàn tay Dạ Nguyệt, cô giật mình rút tay về, anh cong khóe môi cười đến tà mị, đôi mắt mơ màng ánh lên tia sáng quắc, giọng nói thì thầm trầm ấm hòa vào chút gì đó khàn đục: Bảo bối ngoan, để anh ăn em nha

Không đợi Dạ Nguyệt trả lời, anh lật người đè cô dưới thân, anh giữ chặt hai tay đang vùng vẫy của cô trên đỉnh đầu, cúi đầu hôn vào đôi môi đỏ mọng như đang cực kỳ khiêu khích anh.

Anh cắn mút vào môi trên rồi lại cắn mút vào môi dưới, lưỡi anh trượt vào bên trong khoang miệng cô, quấn quít truy đuổi chiếc lưỡi không xương ướt át của cô, mút chặt không rời.

Anh say mê cắn mút dọc xuống cổ, âu yếm nếm từng tất da thịt hai bên xương quai xanh, Dạ Nguyệt vùng vẫy cố gắng đẩy anh ra, nhưng nỗ lực của cô là vô vọng.

Anh... đồ ngốc, mau dừng lại cho em Dạ Nguyệt áp chế giọng nói để không ai nghe thấy.

Lăng Chi Hiên dễ dàng cởi áo len của cô quăng xuống giường, một tay anh giữ lấy hai tay cô, tay còn lại anh lần mò vuốt ve đến hai ngọn đồi tròn đầy của cô, cúc áo ngực bung ra, anh nắm lấy một bên ngọn đồi, cúi đầu mút vào đỉnh đồi còn lại, vừa xoa nắn vừa cắn mút không ngừng nghỉ..

Dạ Nguyệt cắn chặt răng, hơi thở loạn nhịp, cô đang nỗ lực kìm hãm lại khoái cảm cùng lửa nóng đang trỗi dậy, thiêu đốt bên trong cơ thể cô, cuồn cuộn thiêu đốt mọi giác quan của cô.

Đừng mà, anh mau dừng lại đi Dạ Nguyệt bị cởi đến quần dài, cô gấp rút nhỏ giọng xin anh, nếu như anh làm tới bước cuối cùng chỉ sợ là cả nhà sẽ nghe thấy, dựa vào những lần ân ái gần đây của hai người, có thể nói mức độ cuồng nhiệt tăng dần theo thời gian, hơn nữa anh đang say như vậy chỉ sợ là không đủ tỉnh táo để không gây ra tiếng động mờ ám đó.

Không sao đâu, anh sẽ thật nhẹ nhàng, đừng sợ Bảo Bối Lăng Chi Hiên thì thầm, anh tháo hết cúc áo sơ mi của mình, bên dưới anh tháo cúc quần âu, trượt khóa quần xuống.

Không được, chúng ta đang ở nhà lớn đó, mọi người sẽ nghe thấy chúng ta a Dạ Nguyệt nhìn thấy thứ đang mạnh mẽ đẩy quần lót và quần âu của anh gồ lên, cô hoảng hốt lắc đầu. Đừng a

Nhưng giờ anh cũng không nghe lọt tai chữ nào, anh chỉ biết rằng anh muốn vợ yêu của anh, muốn đến phát điên lên rồi.

Dạ Nguyệt cố gắng vùng vẫy, khi cô nhìn thấy anh kéo quần xuống để lộ ra vật to lớn cương cứng đó, cô muốn phát hoảng lên thật rồi.

Cảm giác vật nóng rực đang chậm rãi cọ cọ ở cửa hang bí mật, tim Dạ Nguyệt như muốn ngừng đập, cuối cùng anh đẩy thật dứt khoác, vật đó trượt sâu vào bên trong cơ thể cô.

Tiếng cười nói không ngớt của mọi người ở phía sau nhà giờ phút này lại như vọng đến từ xa xa đâu đó, Dạ Nguyệt không thể tin được anh có thể trở thành yêu râu xanh khi uống say đến mất hết lý trí, bất kể cô có phản kháng hay kháng cự đến thế nào thì anh vẫn... không dừng lại.

Lăng Chi Hiên thả tay Dạ Nguyệt ra, anh ôm chặt lấy cô vào lòng, nhẹ nhàng bắt đầu luật động, thật nhẹ nhàng ra vào bên trong cô.

Cơ thể anh di chuyển cũng đẩy cơ thể cô di chuyển lên xuống theo, nhưng thật kỳ lạ là anh làm rất chậm rãi, rất nhẹ nhàng từ tốn cũng không tạo ra bất cứ âm thanh va chạm ái muội nào.

Anh yêu em, Nguyệt Nguyệt anh nỉ non vào tai cô, âu yếm hôn vào môi cô.

... ...... ...... ......

Dạ Nguyệt thức dậy vì cơ thể cô bị đè nặng, cô mơ màng mở mắt ra nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn ba giờ chiều, bên ngoài căn phòng cô vẫn nghe tiếng nói chuyện ồn ào vui vẻ của mọi người, cũng đúng thôi, hai người phụ nữ có thể tám chuyện cả buổi mà vẫn không hết chuyện để nói huống gì là rất nhiều người ngoài đó.

Cô ngẩn đầu dậy nhìn người nào đó đang chôn đầu trên ngực cô nhắm mắt, mái tóc anh hơi rối, khuôn mặt lạnh nhạt thường ngày lại đang rất thư thái, anh đang ngủ ngon lành như đứa trẻ nhỏ không mộng mị.

Hơn một giờ trước, khi mọi thứ nhẹ nhàng bùng nổ lên đến đỉnh điểm, anh gục trên ngực cô ngủ luôn đến bây giờ, cô cũng mệt mõi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Đồ ngốc... lưu manh... Dạ Nguyệt mắng anh, cô cuối cùng cũng biết vì sao thường ngày anh rất ít uống rượu, nhiều lắm là ba bốn ly thôi, anh cũng chưa bao giờ uống đến say khướt như thế này, thì ra là vì anh sẽ trở nên như thế này... đợi chút đã, anh có biết bản thân sẽ trở nên thế này hay không?

Nếu anh biết thì có lẽ nào trước đây chuyện này cũng đã từng xảy ra rồi?

Lăng Chi Hiên nhúc nhích cơ thể, một tay đang đặt trên ngọn đồi của cô đột nhiên bóp bóp xoa nắn, anh ngẩn đầu ngái ngủ nhìn cô: Bảo Bối...

Anh nặng quá a Dạ Nguyệt véo má anh.

Anh lật người sang bên cạnh cô, tay xoa xoa thái dương: Anh ngủ quên khi nào vậy em?

Anh có nhớ gì không? Dạ Nguyệt dè chừng hỏi.

Tất nhiên là nhớ, sao em hỏi ngốc thế Bảo Bối Lăng Chi Hiên buồn cười nhìn vợ yêu.

Anh có nhớ anh đã trở thành tên yêu râu xanh hay không? Dạ Nguyệt híp mắt.

Lăng Chi Hiên hơi ngạc nhiên, hình như vợ yêu của anh hiểu lầm gì rồi: Yêu râu xanh hả?

Trước đây anh có bao giờ uống rượu đến say khướt như thế này không? Dạ Nguyệt lại híp mắt ra vẻ nguy hiểm.

Có chứ Lăng Chi Hiên thành thật trả lời.

Và anh đã trở thành tên yêu râu xanh? Nên có phải vì vậy anh mới không bao giờ uống say nữa phải không? Dạ Nguyệt mở to mắt nhìn anh.

Lần này Lăng Chi Hiên nắm lấy cằm nhỏ vợ yêu, kéo mặt cô đến gần sát mặt anh, hơi thở của anh vẫn còn phảng phất mùi rượu nhưng không còn nồng đậm như trước: Anh trở thành tên yêu râu xanh bao giờ hả ngốc?

Nhưng anh không thèm nghe em nói... em cũng không muốn mà anh vẫn cứ làm tới... ở đây rất đông người, nếu lỡ bị phát hiện... Dạ Nguyệt lí nhí trong miệng, đôi mắt hẹp dài sâu thẵm của anh đang chăm chú nhìn cô, hơi thở nóng ấm vờn quanh lấy cô.

Anh uống say là thật, anh muốn em là thật, anh không kìm chế được mình là thật, nhưng anh vẫn biết bản thân đang làm chuyện gì, anh vẫn biết anh đang ôm ai dưới thân, hiểu không ngốc? Lăng Chi Hiên cắn vào môi cô gái nhỏ, phạt cô gái nhỏ vì dám nói anh là tên yêu râu xanh.

Nhưng từ khi gặp nhau em chưa bao giờ thấy anh uống rượu đến say khướt như vậy? Dạ Nguyệt nhướng mày.

Trước đây, anh uống rượu vì không ngủ được, có một thời gian ngắn anh phải uống đến say khướt mới có thể ngủ mà không mộng mị Lăng Chi Hiên nhẹ giọng thở dài rồi rất nhanh anh chuyển qua mỉm cười dịu dàng. Từ khi gặp em, anh không cần đến rượu để có thể ngủ ngon nữa...

Dù anh nói câu sau không hết câu nhưng dĩ nhiên cô hiểu ý của anh muốn nói, Dạ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cô buồn cười vì suy nghĩ ngốc nghếch của mình.

Vậy mà ai đó lại nghĩ anh là yêu râu xanh Lăng Chi Hiên trưng ra vẻ mặt đáng thương hề hề.

Anh không chịu nghe em nói cũng không chịu dừng lại khi em phản kháng quyết liệt là thật nha cô mới không thèm thấy anh đáng thương, dù sao thì ở đây không phải nơi riêng tư gì, may mắn là không có ai gõ cửa hay muốn vào lấy đồ đó a. Sau này em không cho anh uống đến say khướt như vậy nữa

Cái này chẳng phải như câu mượn cớ say rượu rồi làm loạn hả? Cô nhất định không cho anh uống nhiều rượu nữa.

Rồi, rồi, là anh sai, anh ức hiếp Bảo Bối của anh Lăng Chi Hiên đầu hàng, vươn tay ôm vợ yêu vào lòng thành khẩn nhận lỗi.

Không có lần sau đâu a Dạ Nguyệt đấm đấm vào lồng ngực anh.

Chiều tối, sau khi lì xì cho con cháu trong nhà và được nghe bọn trẻ đáng yêu chúc tết, mọi người từ biệt ông bà ngoại và gia đình dì út, từ biệt nhau để ai về nhà nấy.

Lăng Chi Hiên theo hướng dẫn của ba Dạ Nguyệt lái xe đến nhà nội của Dạ Nguyệt, nhà nội của Dạ Nguyệt nằm gần trung tâm thành phố F hơn nên cũng xem như là trên đường về nhà của cả nhà.

Chiếc Audi chậm rãi chạy trên con đường ven sông lớn, lúc này đèn đường cũng đã được bật lên sáng rực, con đường ven sông xinh đẹp này vừa mới được hoàn tất xây dựng không bao lâu, mọi người đang tụ tập trước cửa nhà nói chuyện rôm rả ven đường.

Lăng Chi Hiên đánh tay lái, chiếc xe từ từ chạy vào trong sân của ngôi nhà gạch ngói bình dị theo lời của Dạ Nguyệt, ở đây không có hàng rào nên anh đậu xe thẳng bên sân trong luôn a.

Bên trong nhà, chú út của Dạ Nguyệt đang đứng nhìn ra cửa, ngơ ngác không biết ai ghé thăm cho đến khi thấy anh trai ruột của mình bước xuống từ cửa sau xe, trên tay là một phần quà thật lớn thì vui mừng chạy ra đón.

Ông bà nội của Dạ Nguyệt có bảy người con, hai trai và năm gái, ba của Dạ Nguyệt là người con thứ tư và là con trai lớn trong nhà. Ông bà khi còn sống thì sống chung với gia đình người con gái thứ hai và con trai út, đến giờ mọi thứ vẫn không thay đổi nhiều.

Buổi tối hôm nay vẫn chưa có mặt đông đủ hết tất cả thành viên trong đại gia đình lớn, mọi người thường tụ tập đông đủ vào ngày mùng hai tết, nhưng vì ba Dạ Nguyệt là con trai lớn nên ông phải về vào ngày hôm nay để thắp nhang cho tổ tiên dòng họ Tiêu Ngọc.

Mọi người được dẫn vào từ đường nhỏ bên trong là bài vị tổ tiên, chú út Dạ Nguyệt đốt một bó nhang thật lớn, đủ cho cả bốn người thắp.

Sau khi thắp nhang, mọi người trở lại phòng khách, lúc này những người có mặt trong nhà đã tập trung ngồi ở bộ ghế xưa bằng gỗ đặt ở giữa nhà, một bình trà ngon được vợ của chú út mang lên cùng vài bánh mứt ngày tết.

Câu chuyện tất nhiên xoay quanh việc giới thiệu Lăng Chi Hiên là vị hôn phu của Dạ Nguyệt, hai cô của Dạ Nguyệt khen ngợi Lăng Chi Hiên không ngớt, rồi hỏi đến tình hình học tập của cô, khi nào ra trường, có dự tính làm việc ở đâu...v...v...

Lăng Chi Hiên lì xì phong bì đỏ cho các em còn nhỏ tuổi của Dạ Nguyệt, các em liền lập tức thích mê vị anh rể soái ca hào phóng này a.

Xong, trong khi chờ đợi ba mẹ Dạ Nguyệt hàn huyên với các cô các dượng trong nhà thì Dạ Nguyệt dẫn người nào đó đi dạo xung quanh nơi này, có thể nói nơi này chính là tuổi thơ của cô dù bây giờ đã bị xây dựng lại nhiều thứ, phá bỏ nhiều thứ kỷ niệm của cô, nhưng nơi này vẫn là nơi cô đã từng gắn bó từ khi mới sinh và trưởng thành lên theo từng năm tháng.

Mọi người gần khu nhà thấy cô liền chào hỏi, vui mừng đứng lại nói vài câu, còn bảo cả hai bao giờ cưới thì đừng quên thiệp cưới của mọi người nữa.

Lăng Chi Hiên nắm chặt tay vợ yêu, cả hai đứng cạnh bờ sông trước nhà, ngắm nhìn mặt trăng trên cao đang in bóng xuống mặt nước, bên ngoài xa xa kia những chiếc tàu chiếc thuyền vẫn đang qua lại không ngớt, chiếc cầu thật lớn bắt ngang con sông ở phía xa cũng rực rỡ ánh đèn.

Ông nội em mất năm em đang học lớp 2, ông rất thương em, là người yêu thương em nhất nhà lúc bấy giờ Dạ Nguyệt mơ hồ nhìn xa xăm, như lạc vào những ký ức tuổi thơ vui vẻ không sầu lo. 5 năm sau đó bà nội cũng đi theo ông, em vẫn còn nhớ những khi ngủ cạnh nội, lúc nhỏ em đã sợ ma rồi, mỗi lần như thế bà đều ôm em vào lòng

Anh kéo cô gái nhỏ vào lòng, dùng áo ấm đang mặc bao quanh cơ thể nhỏ nhắn của cô để giúp cô che chắn gió đêm lạnh lẽo rét mướt từ con sông thổi lên, anh vẫn im lặng nghe cô kể chuyện, chăm chú ngắm nhìn từng cử chỉ, lời nói, nét mặt của cô.

Người yêu thương em nhất lúc này lẫn mãi về sau này... chính là anh.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới... oOo

Dạ Nguyệt ngơ ngẩn ngồi ngắm nhìn bộ hỷ phục đỏ thẳm trước mặt cả nữa ngày, cô chưa từng nghĩ mình lại có thể được nhìn thấy nó một lần nữa.

Đó là bộ hỷ phục đỏ rực với những đường kim thuê chỉ vàng tinh tế, được đính tất cả bằng những viên đá quý sáng lấp lánh khiến bộ hỷ phục càng trở nên rực rỡ, bộ hỷ phục này cùng bộ hỷ phục mà cô đã mặc ở thế giới cổ đại giống nhau đến chín mười phần, ngay cả mão đội đầu cùng khăn che mặt cũng giống nhau như đúc.

Thì ra anh không chịu cho cô xem trước hỷ phục là vì lý do này, anh vẫn còn nhớ ngày hôm đó ở thế giới cổ đại sao?

Lúc này Hạ Dạ Lan cùng các cô các dì của Dạ Nguyệt vào phòng, bọn họ khá ngạc nhiên vì Dạ Nguyệt vẫn chưa thay hỷ phục.

Sao con còn chưa thay giá y? Hạ Dạ Lan nhíu mày hối thúc. Mau, mau thay đồ a, còn phải trang điểm với chải tóc nữa, sắp đến giờ rước dâu rồi

Dạ Nguyệt bị mọi người lôi đi chuẩn bị mọi thứ, nào là thay hỷ phục rườm ra, chải đầu vấn tóc trang điểm tỉ mỉ, đội mão lên rồi khăn che mặt cũng được phủ lên, thật làm cô nhớ đến đoạn ký ức đó khi còn ở cổ đại.

Cô nhớ mới mấy ngày trước mình mới vừa tốt nghiệp xong, cùng bạn bè cùng khóa thân quen ăn mừng lễ tốt nghiệp, vậy mà hôm nay cô đã chuẩn bị lên xe hoa, chỉ là cô và anh đã là vợ chồng rồi nhưng bây giờ mới tổ chức hôn lễ như thế này làm cho cô có một cảm xúc khó tả, giống như mọi thứ đều trở về điểm xuất phát và bắt đầu một khởi đầu mới vậy.

Dạ Nguyệt đang suy nghĩ mông lung thì tiếng thông báo vui mừng vang lên bên ngoài căn phòng: Đến rồi, tân lang đến rồi

Một hàng ô tô đậu thành hàng dài trên con đường ven sông, chiếc ô tô đầu tiên được trang trí tỉ mỉ sang trọng dừng lại trong sân trong của ngôi nhà gạch ngói cũng chính là xe đón dâu, giờ phút này ngôi nhà được trang trí một màu đỏ rực, giăng đèn kết hoa, chữ hỷ cũng được dán rất nhiều.

Mọi người trong khu vực đó đều tập trung xung quanh nhà, vui vẻ chúc mừng, còn trầm trồ không ngớt.

Lăng Chi Hiên bước xuống xe từ ghế sau, hôm nay anh cũng vận bộ hỷ phục tân lang y hệt như bộ hỷ phục anh đã mặc ở thế giới kia, anh vừa bước xuống đã nghe tiếng ồ lên thật lớn, khuôn mặt tuấn mỹ bừng sáng dưới ánh nắng ban mai, tâm trạng cực kỳ vui vẻ phấn khởi của anh đã xóa tan đi vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày mà thay vào đó là gió xuân ấm áp vây quanh.

Lúc này, Lưu Ánh Nhật cùng anh chị em họ nội ngoại của Dạ Nguyệt đều bước ra đứng cản Lăng Chi Hiên vào trong nhà, đòi anh phải móc bao lì xì thật dày cho mỗi người thì mới cho anh qua.

Dương Lãnh Thiên lập tức lấy ra một sấp bao lì xì đỏ mà bao nào bao nấy dày cộm đưa cho Lăng Chi Hiên, anh cong khóe môi bình thản đưa cho mọi người, khi nhìn vào bên trong bao ai cũng phải mở to mắt kinh ngạc đến không thể thốt nên lời.

Bây giờ nếu anh không hít đất 500 cái liên tục không được dừng giữa chừng thì tôi sẽ không cho anh gặp cô dâu Lưu Ánh Nhật hí hửng vẫy vẫy bao lì xì trên tay, cố tình làm khó người nào đó, nhiều người còn nhao nhao bảo là cô chơi quá ác, ai có thể hít đất liên tục 500 cái mà không dừng lại thở chớ.

500 cái liên tục chỉ bằng một tay nhanh chóng được thực hiện xong trong khi Lăng Chi Hiên chẳng hề nhíu mày một cái nào làm mọi người xung quanh há miệng to hết cỡ. Riêng Lưu Ánh Nhật cũng phải đầu hàng cho anh qua, chắc giờ cô cũng đã hiểu chẳng có gì có thể làm người này chùn bước để rước bạn thân của cô về nhà a.

Lăng Chi Hiên nghiêm túc bước vào nhà, nhìn thấy ba mẹ Dạ Nguyệt đang ngồi trên ghế ở giữa phòng thì anh lập tức đến trước mặt, chấp tay cúi người như bái kiến ba mẹ Dạ Nguyệt.

Tới đây, từ sau nhà anh họ của Dạ Nguyệt đang bước ra, trên lưng anh là một cô gái nhỏ nhắn với bộ hỷ phục lấp lánh chói mắt thu hút mọi ánh nhìn, ai cũng phải thốt lên trầm trồ khen ngợi không ngớt, anh cõng Dạ Nguyệt đến trước mặt Lăng Chi Hiên.

Lăng Chi Hiên chăm chú nhìn bóng dáng quen thuộc của cô gái nhỏ, đáy lòng dâng lên hạnh phúc không thể tả hết, anh cong khóe môi mỉm cười hạnh phúc. Ba mẹ Dạ Nguyệt cùng các cô các dì các dượng cả chú và ông bà ngoại nhìn thấy nụ cười hạnh phúc thật tâm của anh cũng bất giác mỉm cười hạnh phúc theo, họ chân chính biết Dạ Nguyệt thật sự đã lựa chọn đúng người để cùng cô đi đến đầu bạc răng long.

Lăng Chi Hiên xoay người, chấp tay cúi người lần nữa như để bái biệt ba mẹ vợ, nhận được cái gật đầu đồng ý của mọi người trong nhà.

Anh đứng thẳng lưng bước ra khỏi cửa, đi theo phía sau là anh họ Dạ Nguyệt vẫn đang cõng cô trên lưng, tuyệt nhiên không để hai chân cô chấm xuống đất vì như vậy sẽ không tốt. Phía trước nhà, giờ phút này tiếng pháo nổ từ dây pháo điện treo ở trước cửa vang lên sôi nổi.

Anh họ Dạ Nguyệt để cô ngồi ở ghế sau xe đón dâu, Lăng Chi Hiên cũng lên ngồi cạnh cô, đoàn xe từ từ lăn bánh, rời khỏi sân trong, rời khỏi con đường ven sông, tiến vào đường lớn thẳng hướng về nhà của hai người.

/115

BÌNH LUẬN