Khế Ước Hào Môn 2

Chương 1

/320


Đêm đen như mực…

Tại khu nhà cao cấp, chỉ tồn tại âm thanh tĩnh lặng…

Hình ảnh một người con gái mảnh khảnh, khó khăn lê bước, mồ hôi bệt vào tóc dính dáp trên hai bên mặt, cổ tay trắng nõn nhỏ bé và yếu ớt cố gắng với chiếc điện thoại trên tủ giường.

Trong bóng tối, nàng nhấn phím, ánh sáng từ chiếc điện thoại làm sáng một góc phòng.

Nàng gắng giữ hơi thở, cắn môi chịu đựng thân thể đang đau nhức, lướt 8 chữ số…

Âm thanh đô đô.. thật dài, trong bóng tối nghe thật bi thương.

“Ai a…” Giọng nữ quyến rũ êm tai, mang theo tiếng khàn khàn truyền đến.

Nàng im lặng một vài giây.

Rời ống nghe, nàng liếc mắt tìm phone gắn vào một bên tai.

“Xin Chào, tôi tìm Quan Hạo, đây là điện thoại của anh ấy?” Thanh âm suy yếu của nàng vang vọng.

“Cô tìm Hạo”. Âm điệu của cô gái bên kia mang một chút ngạc nhiên, tiếng nói không chút kiên nhẫn, “À, bên này đang có chút chuyện. Cô là ai? Tìm anh ấy có việc gì?”

Đầu nàng tựa trên tủ đầu giường, ánh mắt một mảng ướt át, ngữ điệu vẫn bình tĩnh : “Tôi là Tần Mộc Ngữ, làm phiền cô, tôi cần tìm Quan Hạo”

“Tần Mộc Ngữ!” Nữ tử thanh âm khàn khàn càng thêm dày, “Tôi không cần biết Tần Mộc Ngữ là cái gì, đã khuya, cô muốn tìm anh ấy thì cứ chờ đi, đêm nay anh ấy là của tôi, không phần cô!”

Điện thoại rất nhanh bị ngắt. Đô đô đô đô..

Nàng ngồi lặng trong lạnh lẽo…

Mê muội theo nhau mà đến.

Nàng ngửa đầu, lông mi run run nhẫn nại, tay lại sờ trên điện thoại.

“Tôi cần tìm Quan Hạo…. Cô làm ơn đưa điện thoại cho anh ấy” Hơi thở nàng trở nên mong manh.

Bên kia vang lên một giọng trầm thấp nam tính :”Ai đang gọi?” Nữ tử đưa điện thoại cho hắn nói nhỏ “Nó gọi là gì Ngữ, em không biết, trễ thế này mà còn gọi điện thoại cho anh, là hồ ly nào đây?”

Nam nhân khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói : “Đưa cho tôi.”

Di động rốt cục cũng trong tay hắn.

Môi nàng tái nhợt kề sát ống nghe : “Tôi đau… bụng rất đau… Anh đưa tôi đi bệnh viện được không?”

Nam nhân giọng nói vẫn thản nhiên : “Gọi cho tôi làm chi, sao không nhấn 120 ấy?”

“ Thân tôi không có một đồng… không thể đi bệnh viện được…” Dòng lệ trong đáy mắt chợt tuôn trào, thanh âm rõ ràng suy yếu, nhưng có chút gì không thích hợp trong lời nói : “Anh chỉ cần quay về một chút thôi, có được không…”

“Ý cô là tôi ngược đãi cô?” Khóe miệng hắn hơi cong lên.

“Không có…” Bàn tay nhỏ bé trên nền nhà, rất nhanh tràn đầy máu, “Tôi bị sanh non rồi.. xuất huyết máu nhiều quá… tôi đau…”

“Chà… sanh non…” Hắn vẫn thản nhiên như trước tiếng nói trầm thấp rõ ràng “chỉ là sanh non, đã chết đâu, cô gấp gáp làm cái gì…”

Sự nhẫn nhịn đã tới giới hạn, lửa hận bộc phát nhanh chóng.

Dòng nước mắt nóng bỏng chảy xuống, khuôn mặt tái nhợt mỏng manh như một tờ giấy, tiếng gào kèm nỗi đau đớn trong lòng nàng vang lên : “Thượng Quan Hạo! Anh đem con trả lại cho tôi… trả lại cho tôi…!!”

Người nàng dính đầy máu ôm bụng, thống khổ.

Hắn trầm mặt, chờ nàng gào khóc xong, cúi đầu nói : “Tần Mộc Ngữ, đem Cẩn Lan trả lại cho tôi.”

Khuôn mặt nồng đậm trong đêm tối, chỉ một câu nói làm cho nàng kịch liệt đau đớn, tâm can lạnh lẽo như rơi vào địa ngục. Hình ảnh 3 năm trước hiện rõ trong tiềm thức của nàng, tội ác trầm trọng từ trên trời giáng xuống, khiến nàng hoàn toàn suy sụp. Suốt 3 năm nàng đã phải trả cái giá quá đắt, nhưng lửa hận ẩn sâu trong lòng hắn không có cách nào dập tắt được.

“Không phải tôi giết cô ây…. Không phải tôi, không phải tôi… Vì sao anh không tin tôi” Tay nàng nắm chặt tóc mình, gào khóc, thanh âm trở nên biến đổi.

Hắn khàn giọng, thản nhiên nói : “Chỉ là báo ứng. Tần Mộc Ngữ, cô nợ cô ấy, tôi muốn cô phải lấy cả đời này hoàn trả.”

Điện thoại cắt đứt.

Đô đô đô đô…

Tần Mộc Ngữ giữ lấy tóc mình, cổ tay mảnh khảnh yếu ớt như sắp gãy. Ống nghe để lại, cảm giác toàn bộ máu đều chảy xuôi ra ngoài, nàng muốn ngừng, lại như thế nào cũng không dừng được.

…………………………….

Tại sao anh không tin.

Tôi rất yêu anh, anh đối xử với tôi thế nào, tôi cũng đều chịu đựng, thừa nhận, chẳng sợ khuất phục, chẳng sợ vô tội.

Nhưng là hiện tại, sự nhẫn nại của tôi đã đến hồi cuối cùng rồi…


/320

BÌNH LUẬN