Khi Ta 17

Chương 81 - Chương 81

/81


Nhì nhèo năn nỉ bọn vô lương tâm này chơi cái khác mãi không được, tôi tức mình tính ra chỗ xa xa tự kiếm cái chơi một mình cho rồi, thế nhưng khi nhìn thấy ngoài kia đen ngòm mù mịt lại thêm vài tiếng chó sủa vọng lại đâu đây… thôi thì tôi lại quay lại vậy.

Nhân lúc chúng nó đang chụm đầu lại với nhau, tôi cũng đặt mông ngồi xuống nhưng quay lưng lại dựa vào lưng Thiên Ân, cố gắng hết sức phớt lờ tiếng kể chuyện đầy man rợ của Cà Chua.

“ Ngày hôm đó, khi cô gái trở về nhà….”

Biết là tôi đang ngồi đằng sau, Thiên Ân cầm lấy bàn tay lạnh toát của tôi nắn nắn.

“ … một luồng gió lạnh thổi qua. Cô ta kiểm tra quanh quất…”

Tôi cầm tay hắn nghịch nghịch, tiện thể xoay người tìm chỗ êm ái hơn để dựa.

“… cửa sổ không mở, cửa chính thì đã đóng, vậy gió ở đâu ra…”

Trời ơi, cứ ba tí lại thấy một bé muỗi tới xin mình tí máu, muỗi ở đâu mà nhiều thế không biết?

“… khi nhìn vào gương, cô ta mới phát hiện, có một người đàn ông đang thổi vào cổ mình, trên cổ ông ta còn đeo một cái thòng lọng….”

“ Á Á…..” Vâng, là tôi hét đấy ạ, chớ dăm ba cái này làm sao mà dọa được bọn thần kinh thép kia. Nhưng tiếng tôi hét thì làm bọn nó hết cả hồn.

Thiên Ân vội vàng bịt miệng tôi lại, miễn cho hàng xóm tới lại túm cổ cả bọn đánh cho một trận mềm mình.

Đúng lúc đó, đèn đường sáng rực, bọn con nít la hét ầm trời “ A, có điện rồi.”

Bọn nó cũng giải tán, sau khi lườm cho tôi một cái cháy mặt và chân đứa nào đứa nấy sưng vù vì bị muỗi đốt.

Còn tôi thì quên béng vụ tặng quà cho Bảo An, mãi tới hôm sau khi nó mò trong tủ rửa bát ra một cái hộp giày thì các món quà khác mới được khai quật.

“ Ủa sao bảo nhóc sợ tủ rửa bát vì có gián trong đó cơ mà?”

Em trai vừa móc trong gầm ghế ra một cái hộp khác vừa trả lời tôi.

“ Đó là lúc tui bốn tuổi rồi. Mà ai là người dọa tui trong tủ rửa bát có cả gia phả nhà gián trú ngụ trong đó hả?”

Hình như là ám chỉ tôi thì phải.

À, thôi đúng rồi, để tôi kể các bạn nghe về con bé tham ăn bị giời quật. Chả là chú hai đi du lịch nước ngoài về, có hai túi kẹo dẻo vị đào bảo là cho tôi một túi còn túi kia chia cho Bảo An vì thằng nhóc bị ốm không tới được.

“ Bảo Bình, không được ăn bớt phần của Bảo An đâu nhé.”

Tôi vâng vâng dạ dạ, bóc luôn phần kẹo của mình ăn tại trận. Cha mẹ ơi, kẹo dẻo vị đào siêu siêu ngon luôn, tôi chết mê trong cái vị chua chua ngọt ngọt ấy, cứ ăn một miếng lại muốn ăn miếng nữa, thế là cả túi kẹo đã trôi tuột vào bụng tôi trong vòng một nốt nhạc.

Tiếc nuối nhìn túi kẹo trống không của mình, lại nhìn cái túi kẹo còn nguyên tem để dành cho Bảo An. Trong phút chốc, tôi vứt luôn lời chú dặn ra đằng sau đầu và đưa ra một quyết định đầy táo bạo: sao mình không giấu ngay và luôn không cho em trai biết đến sự tồn tại của gói kẹo này nhở?

Vì thế nên vừa về đến nhà, tôi đã lùng sục khắp nơi tìm một nơi giấu đồ lý tưởng. Vừa nhìn thấy cái tủ rửa bát là tôi đã biết đây chính là định mệnh của đời mình, là ẩn số còn thiếu trong bài toán giấu diếm này. Tôi nhét gói kẹo vào nơi sâu nhất, tối nhất trong tủ, cất công đặt một miếng gạch lên trên để ngụy trang, chắc chắn rằng không ai nhìn ra được vỏ kẹo màu hồng thì mới an lòng chạy đi chơi.

Tôi lại gần Bảo An đang ốm sốt hừ hừ trên giường dặn nó không được mở tủ rửa bát nếu không cả một gia phả nhà gián sẽ bay ra xâm chiếm nhà mình. Bảo An của khi ấy đã tin vào lời nói điêu của tôi vô điều kiện.

Lạy hồn, giờ nghĩ lại tôi cũng thấy tôi xấu tính ghê luôn á.

Còn về số phận của gói kẹo thì…. ngay ngày hôm sau – là một ngày đẹp trời nắng gió chan hòa nhất trần đời, tôi vừa trở về sau một ngày dài đằng đẵng trên trường tiểu học và đang rất rất chi là mệt mỏi, cơ mà cứ nghĩ đến chuẩn bị được nhâm nhi một miếng kẹo đào là mọi buồn phiền đều được giải tỏa. Nhưng khi tôi mở tủ rửa bát, lật miếng gạch lên thì gói kẹo đã không cánh mà bay.

Cả bầu trời đột ngột sụp đổ trong cõi lòng của đứa trẻ 8 tuổi, tôi điên cuồng lục tủ rửa bát mong tìm lại bóng dáng quen thuộc ấy, nhưng mãi mãi không thấy…

Đúng lúc tôi sắp bỏ cuộc rồi thì ở đâu vang lên tiếng Đại ca.

“ Tìm gì ấy con gái?

Tôi quay lại nhìn. Trên tay Đại ca là gói kẹo dẻo vị đào đã bóc, còn Đại ca thì đang cho một miếng kẹo dẻo bỏ vào miệng.

Thì ra, hôm nay nắng đẹp nên Đại ca quyết định dọn tủ nên đã vô tình phát hiện ra gói kẹo được tôi tỉ mỉ dấu ở bên trong.

Tôi quệt nước mắt, ngẫm nghĩ thôi không sao ăn một miếng cũng thỏa mãn cõi lòng rồi.

Ngay khi tôi định xòe tay ra xin một cái thì Đại ca vo luôn cái vỏ kẹo và vất luôn “xác” nó vào thùng rác cạnh đó.

Tôi thẫn thờ nhìn theo bóng dáng ấy từ từ rơi vào thùng rác, nghe tiếng trái tim của mình loảng xoảng vỡ nát. Qủa nhiên, làm chuyện xấu là báo ứng liền tay luôn.

Mặc cho Đại ca lo lắng hỏi han ở bên cạnh, tôi tự nhủ trong lòng: cả đời này không bao giờ tôi làm chuyện gì thất đức nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Thichdoctruyen.com


/81