Khó Làm Thái Tử Phi

Chương 96 - Chương 96

/218


Edit: Ciao

Ngày 20 tháng giêng, Liễu Diệp Nhi tiên cung cáo biệt ta.

Mặc dù trong nội cung ai cũng biết, Chiêu huấn nàng chỉ là treo đầu dê bán thịt chó, không có cả tên trong gia phả, nhưng muốn đưa một Chiêu huấn đến tiền tuyến ở Đông Bắc, càng không biết nàng có thể trở về được hay không thì vẫn luôn là chuyện phạm vào đại kỵ. Ta phải cầu Vương Lang thật lâu, thậm chí còn ôm bụng giả bộ kêu đau, hắn mới nhắm mắt nhắm mũi đưa Liễu Diệp Nhi vào cung.

“Có danh hào điệt nữ nhi của Thục phi nương nương, nói là vội vào chúc tết nương nương.” Liễu Diệp Nhi hớp một ngụm trà, từ từ nói cho ta nghe: “Chỉ có thể ngồi khoảng một, hai canh giờ là phải đi rồi, miễn cho người ta nhìn thấy, sau này lại thành đầu đề câu chuyện, ngài cũng khó giải thích.”

Cái bánh bao này béo lên mấy phần, nếp nhăn cũng tỏa sáng hơn, trong lòng ta đột nhiên rất hối hận vì đã dẫn nàng tiến cung, không cho nàng và vị kia đoàn tụ. Nhưng mà ta lại nghĩ ra, thật ra nếu Liễu chiêu huấn có đến tiền tuyến thì cũng không thể ở cùng chỗ với vị kia nhà nàng, vị kia còn đang ở bên Nữ Kim. Nàng chỉ muốn đi tiền tuyến cùng chờ mà thôi.

“Chuyến này đi ngươi phải cẩn thận một chút.” Ta dặn dò Liễu Diệp Nhi: “Đó là nơi chiến tranh, khác với Kinh thành chúng ta, không được có tính tình trước kia. Nếu như để ta biết ngươi ở tiền tuyến không để ý an nguy của bản thân thì ta sẽ ——”

Ta vắt hết óc, muốn tìm một cái cớ để uy hiếp nhưng mãi mà chỉ phun được một câu: “Ta sẽ không đối xử tốt với dưỡng nương!”

Liễu Diệp Nhi lập tức liếc mắt nhìn ta, tay nàng vừa giơ lên nhưng lại nhìn bụng ta mà buông xuống: “Dạy ngươi bao nhiêu năm mà không uy hiếp được nữa. Lại nói tiếp, ta coi như là thuộc hạ của ngươi mà ngươi còn không trị được ta thì còn muốn quản ai?”

Ta cũng thấy xấu hổ, lắp bắp mãi mới tìm được cái cớ khác uy hiếp nàng: “Ừ… Vậy ta sẽ tấu với dượng, lập ngươi làm trắc phi! Nhìn xem ngươi có thể dính sát vào vị kia không.”

Lần này ngay cả dưỡng nương mang đồ tới cũng không nghe được nữa.

“Nếu con bé không để ý đến an nguy của bản thân.” Dưỡng nương nói: “Thì người cứ sắc phong nó làm hoàng hậu nương nương cũng bắt được nó chắc? Đến lúc đó nó không chết thì cũng như chim bay khỏi lồng, không biết sẽ bay đi đâu!”

Quan hệ mẹ con giữa Liễu Diệp Nhi và dưỡng nương khá căng thẳng, chỉ cần nhắc đến vị nào kia thì mặt bà sẽ đen thui. Ta không ngờ bây giờ bà lại tự nhiên bàn về chuyện của Liễu Diệp Nhi, ta kinh ngạc liếc nhìn Liễu Chiêu Huấn.

Nàng nháy mắt với ta, đợi dưỡng nương đi ra ngoài, nàng mới nói nhỏ cho ta biết: “So với làm chiêu huấn thì mẹ càng muốn ta làm chính thê của gia đình bình dân.”

Xem ra nước cờ lúc ấy đi cũng không nhầm. Dù hôm nay muốn bỏ đi thân phận chiêu huấn cũng hơi tốn sức, nhưng có thể thành toàn cho hôn sự Liễu Diệp Nhi, cũng là đáng giá.

“Ngươi nhất định phải chú ý.” Ta trịnh trọng cầm tay Liễu Diệp Nhi, dặn dò nàng: “Vào giờ này sang năm ta sẽ chờ ngươi đến thăm tiểu hoàng tôn đấy.”

Liễu Diệp Nhi cũng dịu dàng hơn, giọng nàng nghèn nghẹn, khuôn mặt bánh bao dù hơi nhăn cũng không vui vẻ như vừa rồi.”

“Nương nương cũng phải cẩn thận hơn.” Nàng nắm chặt tay ta: “Mới vừa rồi là bài học cuối cùng cho ngài, trên đời này có thủ đoạn không gì không làm




/218

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status