Khó Làm Thái Tử Phi

Chương 3 - Chương 3

/218


Edit: Lệ

Hoàng thượng Ngự Vũ nhiều năm, Long Tinh Hổ Mãnh, tuy rằng đã sắp bước qua tuổi sáu mươi, nhưng nữ quyến trong hậu cung vẫn càng ngày càng tăng, cung nga thái nữ, tất cả mọi người đều mặc trang phục diêm dúa lòe loẹt, hiếm khi có thời tiết tốt mà cùng ngồi chơi đùa bên hồ Thái Dịch, cùng nhau đi tới đi lui, khắp nơi đều là oanh thanh yến ngữ(*), vô cùng náo nhiệt.

(*): Mô tả giọng nói mượt mà, yểu điệu của phụ nữ

Ta vừa nhìn, vừa cảm khái với Tiểu Bạch Liên, Cũng may tính tình của Thái Tử Gia rất nghiêm túc và cẩn thận, nếu không mỗi ngày cùng chung đụng với nhóm thiếu nữ thanh xuân này ——

Tiểu Bạch Liên hiếm khi trừng ta một cái, Nương nương!

Ai, tuy nữ tử này chỉ hầu hạ bên cạnh ta một năm, nhưng cũng đã dưỡng thành tính khí vênh mặt hất hàm sai khiến. Cuối cùng, tất cả cung nhân bên cạnh ta đều thường quên ai mới là chủ tử, nói chuyện với ta đều không khách khí chút nào.

Ta không thể làm gì khác hơn là chán nản tinh thần, nuốt lại tất cả lời nói còn chưa ra khỏi miệng vào trong bụng.

Tiểu Bạch Liên vẫn chưa buông tha cho ta, thao thao bất tuyệt kể lể, Nương nương thật đúng là không biết che giấu gì cả, có lúc họa là từ trong miệng mà ra đấy, giống như lần đó ngắm trăng, ngài có cần phải nói Hoàng quý phi là ‘Khuôn mặt như trăng tròn, giống như mỹ nhân đi ra từ Thịnh Đường’. . . . . .

Dù sao thì tuổi của Hoàng quý phi cũng đã lớn, khuôn mặt không còn săn chắc như cung phi trẻ tuổi nữa, bị ta nói một câu, chẳng những không vui mừng mà ngược lại còn hoa dung thất sắc, vuốt mặt không chịu nói, bĩu môi nguyên một buổi tối.

Ta đây là nói thật chứ sao. Ta cũng học dáng vẻ sùng sục nâng miệng của Hoàng quý phi. Chúng ta lại không học người Tống, cần gì phải gầy như con gà con thì mới gọi là dễ nhìn chứ, chẳng lẽ khen một câu trăng rằm là sai hả?

Nương nương cũng không phải không biết! Tiểu Bạch Liên giận đến nhảy nhảy về phía trước. Lúc Hoàng quý phi còn trẻ, nổi danh là có một khuôn mặt trái xoan xinh đẹp——

Mỹ nhân chính là mỹ nhân, mập cũng là mỹ nhân mập chứ sao. Ta khoan thai chắp tay, từ từ tản bộ bên hồ Thái Dịch, trêu chọc Tiểu Bạch Liên nhảy nhảy về phía trước. Chẳng lẽ mập thì không phải là mỹ nhân?

Quả nhiên, Tiểu Bạch Liên bị ta chọc cho hoạt bát hơn, luồn lên nhảy xuống, tròn vo giống như một Tiểu Hương Trư(heo con) đi theo phía sau ta, Nương nương!

Trước đây, khi Liễu Chiêu Huấn vẫn còn là nha hoàn thiếp thân của ta, ta mới phải bị tức giận đến nhảy nhảy về phía trước như vậy, bây giờ nhân vật chuyển đổi, khiến tâm tình ta rất tốt, chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm chỉnh, nhìn Tiểu Bạch Liên bị ta đùa giỡn trong lòng bàn tay, cảm giác thật tốt.

Vòng qua hồ Thái Dịch, vào Tây Lục cung, Tiểu Bạch Liên cũng không còn nhảy nữa.

Không chỉ như thế, nàng còn vuốt vuốt quần áo trên người, lại bước đi đoan chính, mắt nhìn thẳng, bước từng bước nhỏ như dáng đi chim cút, người không biết, nhìn thấy nàng còn tưởng rằng là thiên kim tiểu thư nhà nào đấy.

Ngươi làm gì thế? Ta hỏi Tiểu Bạch Liên.

Tiểu Bạch Liên đưa tay làm dấu xuỵt . Xin Nương nương yên lặng!

Ơ... Nếu không phải còn nhớ rõ gọi ta là nương nương, ta thật đúng cho rằng nha đầu Tiểu Bạch Liên này bị thất tâm phong(*).

(*): Bị tâm thần

Sau đó ta vừa nghiêng đầu, liền nhìn thấy Thụy Vương theo sau Trần Thục Phi từ trong Lộ Hoa Cung từ từ đi ra ngoài.

Ta lập tức cười: Tiểu Bạch Liên mê luyến Thụy Vương cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Thụy Vương là nhi tử của Trần Thục Phi, Thất đệ của Thái Tử Gia, là huynh đệ tốt cùng chơi từ nhỏ đến lớn với Thái Tử, gặp được hắn, ta đương nhiên cũng thân thiện nhiều hơn mấy phần.

Thất đệ. Ta gọi.

Lục tẩu. Hắn đáp lễ.

Sau đó. . . . . . Không có sau đó á.

Nói giỡn, nam nữ là đại cấm kỵ, chúng ta lại là thúc tẩu, chẳng lẽ còn giữa ban ngày ban mặt mà xúm lại nói chuyện phiếm? Hơn nữa, Thụy Vương cũng không giống như người nào đó, người ta là rất chịu khó thỉnh an mẹ ruột xong, đoán chừng lại muốn về nhà đi học.

Thụy Vương gật đầu với ta một cái, sau đó từ từ đi về nơi ở của hoàng từ.

Vì vậy, Tiểu Bạch Liên xoay người lại, lòng say thần mê đưa mắt nhìn bóng lưng Thụy Vương. Khiến ta cũng mê muội thưởng thức cùng nàng.

Dáng dấp của mấy nhi tử Hoàng thượng đều không tệ, ngay cả Phúc Vương năm nay mới chín tuổi cũng là một tiểu oa nhi phấn điêu ngọc trác, có thể lên tranh tết. Thụy Vương thì sao, lớn lên không tồi, tuy nhiên giữa hai hàng lông mày lại vô cùng nhu hòa, không có nét bén nhọn giống như Thái Tử Gia. . . . . .

Sai rồi!

Giữa hai hàng lông mày của Thụy Vương trơn bóng như ngọc, có một luồng hơi thở chính nhân quân tử, làm cho người ta có cảm xúc Hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma (*). Nếu so với người nào đó, giữa hai lông mày không giấu được khí sát phạt, phải tốt hơn nhiều tốt hơn nhiều!

(*): Vốn đề cập đến xương, ngà voi, ngọc bích, đá chờ gia công thành đồ vật. Mô tả tài năng văn học tốt, có thành tựu.

Bóng lưng của hắn đang hướng về phía ánh mặt trời, ánh mặt trời nóng rát chiếu lên bộ thường phục màu xanh nhạt, giống như muốn mềm mại xuống.

Ai, ta không khỏi khẽ thở dài một hơi.

Đáng tiếc, một thanh niên tốt như




/218

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status