Khó Làm Thái Tử Phi

Chương 4 - Chương 4

/218


Ngày thứ hai vừa rạng sáng ta liền đứng dậy bồi thái tử đi thỉnh an.

Mặc dù thái tử gia vẫn là lông mày rậm mắt lạnh, tâm tình ta lại không tệ, cũng không lên tiếng trêu chọc thái tử gia, hai người lặng yên sóng vai vào cung Thuỵ Khánh, quả nhiên hoàng thượng còn chưa dậy, ta và thái tử không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống ngoài phòng- ngồi chờ.

Dường như sáng sớm thái tử gia cũng có chút tâm sự, khép mi buông mắt, một chút cũng không nhìn ta. Ta thật cảm động, nhanh chóng nắm lấy cơ hội khó có được này bắt đầu lim dim- ngủ vĩnh viễn đều ngủ không đủ.

Mắt thấy phía trước đã mông lung, sắp lâm vào hôn mê, bỗng nhiên lại bị người đánh thức, ta mở mắt ra nhìn, không biết từ lúc nào thái tử gia đã nghĩ xong chuyện của mình, lại bắt đầu chơi trò hắn thích nhất- đẩy ta.

“Thái tử thật là có nhã hứng.” Ta nghiến răng xem thường hắn. Nhàn rỗi không có việc gì làm chỉ biết giày vò ta.

Sắc mặt thái tử nghiêm nghị: “Ái phi nói đùa, trọng địa cung đình, há lại dám càn rỡ. Tiểu vương chỉ là vì muốn tốt cho ái phi thôi.”

Đáng ghét!

Một khi tâm tình của thái tử không tốt liền đặc biệt thích dùng lời nói của ta, chiêu số của ta để chận miệng ta.

Như vậy mới có thể thấy được, hôm qua tâm tình hắn quả là không sai, cho nên mới mặc ta phát huy một ngày…Cứ như vậy một ngày, cảm xúc của thái tử gia liền biến từ vui sướng sang âm u, có thể thấy được là tính tình hay thay đổi, để cho người khác khó lòng tính toán.

Ta cố nén kích động bóp cổ hắn, lộ ra nụ cười ngọt ngào: “Thái tử gia nói phải, nô tỳ đã nhớ.”

Thái tử gia tươi cười với ta lộ ra hai hàm răng trắng: “Nên nhớ mới phải.”

Nhìn đi, nhìn đi, nam nhân này, tâm tình một khi không tốt, nói tới nói lui đều là cây kim so với cọng râu…

Ta liếc thái tử một cái, không nói gì thêm, mà là thu lại tròng mắt, làm ra vẻ mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm.

Sau màn che đã truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ của hoàng thượng.

Hôm nay tinh thần của Hoàng thượng vẫn không được tốt, một bên ông đi ra ngoài, còn vừa dụi mắt, một chút long uy cũng không có, thậm chí còn ngáp thật to.

“Ồ, tới rồi à.” Hoàng thượng khoát tay áo, nhấc hai chân lên, ồn ào uống một hớp lớn trà đậm, phát ra tiếng rên rỉ thật thấp: “Trẫm nhức đầu.”

Nhất thời ta và thái tử cũng quên mất đang tranh đấu gay gắt với nhau, cùng nhau lấy ánh mắt đồng tình nhìn chăm chú vào hoàng thượng.

Hoàng thượng tửu lượng rất tốt, căn bản là “ngàn chén không say”, lần này ông say rượu có nghĩa là hơn phân nửa không phải vì tối hôm qua lại uống rượu, mà bởi vì ngày hôm qua lại tranh luận cùng với Ngô đại học sĩ rồi.

Quả nhiên, hoàng thượng vừa uống vài ngụm trà đậm, lập tức hận hận đập ly trà lên bàn.

“Ngô mèo mập đáng chết!” Một bên vừa nói, vừa vẫy vẫy tay, lộ vẻ đau đớn. Cung nhân bên cạnh lập tức quỳ xuống đất, móc khăn ra, cẩn thận từng li từng tí lau nước trà trên tay của hoàng thượng- vì hoàng thượng quá dùng sức nên nước trà nóng bắn tung toé lên ông: “Vòng một ngày trong cung với lão tử, nghe được hai chữ quân phí liền giống như ăn pháo, tung toé khắp nơi, nói cái gì quốc khố trống rỗng, không bỏ tiền ra nổi, lại cần phải tính sổ với lão tử, tính sổ, sổ sách mẹ hắn!”

Long nhan giận dữ, không phải chuyện đùa, thái tử kéo ta một bước, quỳ trước chân hoàng thượng, vẻ mặt khẩn thiết: “Phụ hoàng bớt giận.”

Ta cũng không thể làm gì khác hơn là quỳ gối sau lưng thái tử, ôn tồn với hắn: “Phụ hoàng bớt giận.”

Trong bụng đã nhủ: “Thì ra dù là hoàng thượng hay là thái tử, cũng đều bởi vì chuyện quân phí mà không thoải mái. Thái tử coi như có chút dễ chịu, chỉ là khi dễ nữ nhân và con nít (cũng chính là ta), thì cũng thôi đi. Hoàng thượng tính tình lớn hơn, xem ra là giận cả buổi tối cũng không thể ngủ ngon, ngay cả trước mặt nhi tử và tức phụ cũng không duy trì thể diện của phụ thân.

Triều đình những năm gần đây vẫn luôn rất thái bình, mặc dù không thể nói là biển xanh nước yến, nhưng cũng không có bao nhiêu phiền toái, chỉ là Đông Bắc không được yên ổn, Man tộc Kiến Nam nhiều năm qua có ý chiếm Nam, ca ca ta Tô đại tướng quân đang lãnh binh đánh lại người Kiến Châu. Nói đến chuyện quân phí, đương nhiên cũng rất quan tâm.

Ta liền ân cần hỏi hoàng thượng: “Phụ hoàng, học sĩ mèo mập có ý gì vậy?”

Nếu không nói hoàng thượng tuổi càng lớn, tính khí ngày càng âm tình bất định chứ? Vốn đang giận đến phẫn nộ, nghe câu hỏi của ta, bỗng nhiên hắn cười lên.

“Học sĩ mèo mập, thua thiệt thái tử phi nghĩ ra!” Ông cười vài tiếng, chế giễu ta, lại vui sướng cười lên, thế nhưng lại không mê mang như lúc trước.

Ta không hiểu gì nhìn thái tử.

Nói thật, hoàng thượng tuổi càng lớn, tính khí lại càng cổ quái. Nếu như không phải là ông ta bình thường thủ đoạn xử lý chính sự rất ổn định, rất lâu sau ta vẫn hoài nghi công công của ta…có mấy phần điên.

Thái tử đáp lại ta là một cái lắc đầu hờ hững, bày tỏ hắn không có tính toán đến tâm ý của hoàng thượng.

Chúng ta không thể làm gì khác hơn là kiên nhẫn chờ hoàng thượng cười xong, giải thích cho ta: “Đại học sĩ kiên trì không chịu mở kho, nhất định phải đợi đến tháng chín sau khi thu hoạch, sẽ thu hoạch hai thạch quân lương kho lúa Hoài An. Nhưng ca ca của thái tử phi ngươi đang đánh trận, muốn đẩy nhanh tốc độ thu quân về, trận chiến sẽ khó khăn.”

Công công ta mở mắt ra, có thâm ý nhìn thái tử, lập lại: “Nếu muốn đẩy nhanh tốc độ, trận chiến sẽ khó khăn.”

Ta bừng tỉnh hiểu ra vì sao hôm nay tâm tình của thái tử tệ như vậy.

Ta vẫn nói kiếp trước làm nhiều việc ác, kiếp này làm thái tử phi. Chỉ là so với ta, thái tử kiếp trước nói không chừng là Na Tra, Thiên Ma Tinh hạ phàm, không có sát thương mấy chục triệu mạng người, kiếp này cũng không rơi vào kết cục này.

Từ cổ chí kim, làm thái tử vẫn


/218

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status