Khó Làm Thái Tử Phi

Chương 7 - Chương 7

/218


Edit + beta: beyours07

Liễu chiêu huấn --- thật là một người tài ba.

Ban ngày ta mới cùng nàng định qua kế hoạch, tới tối Khương lương đệ liền run rẩy cho tiểu cung nhân tới tìm Tiểu Bạch Liên nói chuyện, muốn tìm chút tin tức từ chỗ Tiểu Bạch Liên. Sắp tới lúc đi ngủ, ba mỹ nhân còn lại cũng tìm tới chỗ Liễu chiêu huấn nói chuyện.

Khương lương đệ dù sao cũng nhát gan, bị Liễu chiêu huấn sưng mặt dạy dỗ vài lần, cũng rất sợ nàng ta, không dám tự mình đi qua hỏi ý, muốn đi đường vòng tìm tin tức từ chỗ Tiểu Bạch Liên.

Tiểu Bạch Liên tìm cái cớ quay lại xin phép ta… Ta liền vừa cười vừa cho phép nàng: “Cũng là người đáng thương, mấy người liền nàng ta nghèo nhất, em cũng đừng đòi quá nhiều.”

Nha đầu này làm việc ta còn yên tâm, Tiểu Bạch Liên hả hê đi nửa canh giờ, quay lại nói cho ta biết: “Khương lương đệ vừa nghe lại khóc, thút tha thút thít nói, nàng ta cũng là bị người khác liên lụy, bản thân cũng chẳng có bao nhiêu tiền. Nghe thật oan uổng vô cùng!”

Nhắc tới cũng lạ, Khương lương đệ cũng là mỹ nhân xuất thân tuyển tú ở Giang Nam, trong kinh một chút căn cơ cũng không có, dĩ nhiên bình thường cũng không ai tới thăm. Dường như mượn cái cớ này đuổi nàng, có chút không phúc hậu cho lắm.

Ta hỏi Tiểu Bạch Liên: “Vậy người trả lời ra sao?”

Tiểu Bạch Liên liền to gan nhìn ta, che miệng cười: “ Nàng ta khóc là cho người nghe mà, nô tỳ trở lại nói gì cũng không thỏa đáng, chẳng có thể làm gì khác là trở lại đáp lời sao?”

Thật thông minh, ta quẹt cái mũi của nàng ta một cái, nhảy lên nói: “Đi ngủ đã, không sáng mai lại không dậy được.”

Tiểu Bạch Liên chớp chớp đôi mắt to: “Nương nương, người ta nhận thưởng của Khương lương đệ rồi mà…”

Cầm tiền của người ta, đương nhiên phải giúp người ta làm việc rồi. lời của Khương lương đệ nói tới ta chỗ này rồi, ta thế nào cũng phải có lời đáp lại thôi.

Nghĩ tới Tiểu Bạch Liên nhiều lần đều rất trượng nghĩa, luôn giúp ta và Thái tử diễn ( đương nhiên cũng khó mà tránh khỏi phải tới chỗ Liễu chiêu huấn) , ta liền có chút mềm lòng.

“Em hãy nói cho nàng ta biết…” ta kéo dài giọng “Nương nương chính là muốn chèn ép các mỹ nhân một chút, nàng ta dùng thì dùng, mà không dùng, cũng phải dùng.”

Sau đó, ta liền vui vẻ mà đi ngủ.

Tiểu Bạch Liên kinh hãi, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi sau đó hướng ta giơ ngón tay cái: “Nương nương thật có khí phách!”

“Đó cũng không phải là bốc phét với em mà!” Ta quay lại nháy mắt một cái, sau đó gục xuống chiếc giường lớn, hạnh phúc ngủ một giấc.

Thật không hiểu sao Thái tử gia lại thích đánh dã chiến (DD LQĐ) như vậy, chuyện như thế, rõ ràng là làm trên giường mới thoải mái nhất!

Ai nha, không biết tại sao tự dưng lại nhớ tới hắn.

Ta lật người, rồi lại lật người một lần nữa, lại trở mình một lần nữa, nghe tiếng Tiểu Bạch Liên cùng Tiểu Hoàng Mai lục đục đóng cửa sổ tắt đèn.

“Tiểu Hoàng Mai” Không nhịn được nữa, ta gọi nhẹ giọng.

Tiểu Hoàng Mai tính tình ổn trọng nhất, ít lời, chưa bao giờ nhạo báng ta.

“Nương nương.” Nàng rất nhanh xuất hiện bên cạnh ta, quả nhiên thái độ rất chững chạc.

“Thái tử gia về chưa?” Ta hỏi.

Tiểu Mai Vàng ho khan mấy tiếng, tựa hồ đang cố gắng che giấu nụ cười.

Được rồi, người bên cạnh ta, đúng là chỉ có Tiểu Hoàng Mai còn cố sức che giấu sự chế nhạo đối với ta --- toàn một đám được voi đòi tiên, người ta dù sao cũng là Thái tử phi rồi đó, một đứa hai đứa, đều chẳng tôn trọng ta gì cả.

“Vừa rồi lúc Tiểu Bạch Liên quay lại đáp lời, Thái tử gia đã về tắm qua, giờ chắc là đang đi học ở Đông điện.”

“Ừ.” Ta đáp một tiếng, hai con mắt chuyển động liên tục.

Đợi khi Tiểu Hoàng Mai đi làm chuyện của mình rồi, ta liền có chút nằm không yên, nghiêng người đứng dậy, kiếm áo choàng khoác vào, len lén từ Tây điện chạy ra ngoài --- Tiểu Bạch Liên và Tiểu Hoàng Mai làm bộ không nhìn thấy ta.

Xuyên qua chính điện đen ngòm trống rỗng, ta khẽ đẩy cánh cửa đóng chặt bên gian phụ Đông điện, liếc mắt nhìn vào bên trong.

Ngọn đèn dầu chiếu rất sáng, chiếu sáng bàn đọc sách phía đông, Thái tử gia chuyên chú xem sách in thành cái bóng thật dài.

Nghe được tiếng vang, hắn quay đầu lại, hướng ta nhướng lên lông mày.

“Ái phi.” Hắn chầm chậm gọi.

Nếu không phải ta hiểu rất rõ người nam nhân này, ta dường như muốn hình dung vẻ mặt hắn chính là nhu hòa.

Chỉ là nhớ tới lần trước Thái tử gia xuất hiện vẻ mặt nhu hòa vẫn là từ khi cô cô ta trước khi lâm chung, ta quyết định rằng hắn sẽ không phải vì ta nửa đêm xuất hiện quấy rầy, mà tùy tiện nhu hòa xuống.

“Thái tử gia.” Ta xoay người đi vào đóng cửa điện “Tối nay không phải người nên lâm hạnh Mã tài tử sao?”

Thái tử gia chậm rãi thở dài một hơi, buông bút Chu sa trong tay xuống : “Mã tài tử tối nay sợ rằng chẳng có bao nhiêu chờ đợi được lâm hạnh ấy chứ?”

Ồ xem đi, Liễu chiêu huấn thật có khả năng làm sao? Mới mấy canh giờ, gió đã thổi tới tai Thái tử gia rồi.

Ta nhún vai một cái, cọ cọ tới sau lưng Thái tử gia nhìn nhìn. Thái tử gia quả nhiên đang xem tấu chương, từ bút tích mà xem, chắc hẳn là tấu chương của đại học sĩ Miêu béo rồi.

Thái tử gia cũng chẳng chờ ta mở miệng, liền chủ động giới thiệu cho ta: “Ngô đại học sĩ đúng là bị bệnh, chỉ là uống vài ly rượu, lời còn chưa nói, ông ta liền không dừng được ho khan, không thể không đi xuống nghỉ ngơi.”

Đây là chơi trò giả bệnh với Thái tử gia cơ đấy.

Ta cúi đầu đáp một tiếng, đi tới bên cạnh Thái tử gia ngồi xuống.

“Nếu chuyện quá đơn giản, Phụ hoàng cũng chẳng cần giao cho người đi làm.”

Thái tử gia khẽ rúm khóe miệng, cười khổ: “Nàng nói đúng, ta sớm


/218

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status