Không Thể Ngừng Yêu Em

Chương 4 - Chương 4

/82


Từ Kính Dư đến gõ cửa văn phòng, bác sĩ Đỗ chuẩn bị tan làm, bà đem cất tài liệu về Ứng Hoan, vừa ngẩng đầu liền thấy con trai đứng ngoài cửa, bỗng nhiên nhớ tới buổi trưa cuối tuần bản thân còn có việc, đã quên nhắc nhở cô bé vừa rồi, muốn chuyển sang buổi sáng hẹn cô bé lại đây niềng răng.

Chỉ là, dù bà không nói cũng sẽ có bác sĩ khác làm giúp, nhưng bác sĩ Đỗ luôn chịu trách nhiệm với bệnh nhân của mình, bà giặn dò y tá: Đợi chút nữa cô nhớ gọi điện thoại nhắc nhở cô bé vừa rồi, dặn cô bé buổi sáng thứ hai quay lại, buổi chiều cũng có thể, để tôi sắp xếp thời gian, cô phải nói rõ ràng.

Tóm lại, phải cho bệnh nhân được tự chủ lựa chọn thời gian,

Từ Kính Dư chán đến chết mà dựa vào ven tường, cúi đầu vuốt vuốt di động, nghe được lời nói của mẹ, nhớ tới cô gái nhỏ đứng ở cửa có răng nanh không quá đều kia, thì ra là tới niềng răng, anh không quá để ý mà ở trong đầu tưởng tượng một chút.

Hàm răng nắn cho thẳng, xác thực sẽ xinh đẹp hơn, chỉ là hiện tại cũng rất đáng yêu.

Y tá: Vâng

Y tá xoay người muốn ra ngoài gọi điện, thấy Từ Kính Dư đứng ngoài cửa, mắt sáng rực, cười rộ lên: Kính Vương, đã lâu không thấy.

Miệng bệnh viện liền lớn như vậy, tất cả mọi người đều biết bác sĩ Đỗ có một đứa con là Quyền Thủ, lớn lên siêu cấp đẹp trai, mấy nữ bác sĩ trẻ tuổi còn xem qua video anh thi đấu, thèm nhỏ dãi khuôn mặt cùng dáng người của anh.

Ngẫu nhiên anh sẽ đến nơi này một chuyến, có đôi khi là tới kiểm tra răng, có đôi khi là tới mang đồ cho bác sĩ Đỗ.

Từ Kính Dư dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía y tá cười cười: Không lâu, một tháng mà thôi.

Y tá nhìn anh mà đôi mắt sáng lên, trong lòng cảm thán: Kính Vương cũng thật mẹ nó đẹp trai.

Cảm thán kết thúc, quay đầu liền phải đi làm việc, dù sao trai đẹp cũng không phải của mình...... Hiện tại vận động viên quyền anh, đặc biệt là quyền thủ giống anh ta, giá trị tuyển thủ minh tinh rất cao, về sau bạn gái không phải inh tinh thì là ring girl1, hoặc chính là người mẫu, quyền anh bảo bối dáng người thật tốt!

Nếu không nữa thì chính là võng hồng2, rốt cuộc hiện tại rất nhiều minh tinh đều thích tìm võng hồng, dù sao cũng không phải bác sĩ.

Y tá quay đầu lại nhìn thoáng qua, liền đi gọi điện thoại cho Ứng Hoan.

Từ Kính Dư lúc này mới đi vào phòng, kêu: Mẹ.

Đỗ Nhã Hân xách túi lên, nhìn hai tay không có gì của anh, hỏi: Mang lễ phục cho mẹ?

Hôm sau bà cùng chồng tham gia yến hội, lúc trước lễ phục đặt ở trong nhà, Từ Kính Dư là tới mang lễ phục cho bà, nguyên bộ còn có giày, trang sức, Từ Kính Dư nói: Trong cốp xe, con hiện tại đưa mẹ đi xem.

Đỗ Nhã Hân đi theo anh lên xe, thời điểm xuống xe không quên nhắc nhở:: Con mấy ngày nay nếu rảnh nhớ lại đây khám răng.

Từ Kính Dư đặt hai tay lên vô lăng, quay đầu lại nhếch miệng cười, lộ ra một hàm răng trắng chỉnh tề, có một người mẹ làm nha sĩ, hàm răng cả nhà đều bị nhìn chằm chằm.

Đã biết, con nhớ rõ.

.......

Buổi sáng thứ hai, Ứng Hoan đi phòng khám niềng răng.

Qúa trình niềng răng thật không dễ chịu, miệng phải mở trong thời gian dài, Ứng Hoan cảm thấy quai hàm mình bị cứng cả rồi, miệng cũng biến hình, bác sĩ Đỗ lấy đi đồ vật chống miệng cô, ôn nhu cười: Miệng cứng rồi? Điều chỉnh một chút sẽ không sao, không cần mang cái này.

Vâng, miệng cùng má thực mỏi. Ứng Hoan giơ tay, chính mình nhéo má giúp thả lỏng một chút.

Bác sĩ Đỗ điều chỉnh ghế dựa cao một chút, đến đỡ cô: Nằm như vậy, đem đầu gối lên đùi cô, như vậy sẽ thoải mái hơn.

Ứng Hoan nghe lời mà ngồi dậy, đang muốn gối đầu lên đùi bác sĩ, liền thấy có một thiếu niên mặc áo thun đỏ đi tới cửa, áo thun bó sát làm hiện lên cơ bắp phập phồng, ngực áo có cái gì đó giống đồ án, nhìn kỹ giống con rồng.

Cũng giống một cái logo

Cô sửng sốt một chút, ánh mắt chuyển qua gương mặt anh.

Không biết có phải vì anh thường xuyên mặc đồ đỏ không mà lần này cô dễ dàng nhận ra.

Chu Bách Hạo.

Như thế nào lại gặp phải?

Từ Kính Dư thấy cô cũng không ngoài ý muốn, anh mới vừa kiểm tra xong hàm răng nên đến chỗ Đỗ Nhã Hân nói một tiếng: Mẹ, con đi về trước?

Mẹ?

Ứng Hoan quay đầu nhìn gương mặt ôn nhu của bác sĩ Đỗ, bác sĩ Đỗ nhìn cô cười nói: Con trai cô. Sau đó quay đầu nhìn Từ Kính Dư, Con không có việc gì thì chờ mẹ một chút, tiện đường đưa mẹ về.

Cho nên, Ứng Trì hẹn trước nha sĩ vừa lúc là mẹ của Chu Bách Hạo ? Đây là cái loại nghiệt duyên gì, quá trùng hợp rồi, Ứng Hoan nhịn không được nghĩ, nếu Ứng Trì biết, phỏng chừng lại muốn xù lông.

Từ Kính Dư không chút để ý mà quay lại nhìn cô gái nhỏ, hai người ánh mắt chạm nhau, anh nhếch nhẹ khóe miệng.

Con chờ mẹ một lát.

Anh hướng bên cạnh ghế dựa ngồi xuống, lấy di động từ túi quần, xoay xoay ở trên tay vài vòng, phát hiện cô gái nhỏ còn đang nhìn mình, một chút cũng không ngại ngùng, ánh mắt nhìn thẳng anh.

Đỗ Nhã Hân nói: Tới, gối trên đùi cô.

Ứng Hoan nhìn mắt Từ Kính Dư, hỏi: Bác sĩ Đỗ,hàm răng sau khi niềng có thể chỉnh tới mức độ nào?

Đỗ Nhã Hân cười cười: Hai cái răng cháu muốn chỉnh là răng nanh, chính là nó đột nhiên nhô ra, bên cạnh răng hàm chiếm phần lớn lợi, khó chỉnh chính là bốn cái răng kia, chủ yếu là điều chỉnh răng nanh, răng của cháu có thể chỉnh bằng một ít.

Ứng Hoan lại hỏi: Có phải nếu cháu chỉnh sớm mấy năm thì sẽ tốt hơn?

Đỗ Nhã Hân: Đúng thế, nhưng hiện tại cũng không phải muộn, hiệu quả tuy không bằng mấy năm trước, không có khả năng nắn thẳng hoàn toàn, nhưng vẫn sẽ đẹp hơn một chút.

Tới, nằm xuống đi.

Ứng Hoan quay đầu nhìn thiếu niên đang nhắm mắt lười biếng ngồi bên cạnh, do dự một chút, đem đầu gối lên đùi bác sĩ, lại nghiêng đầu nhìn thoáng qua Chu Bách Hạo , anh ta muốn ngồi ở chỗ này xem cô há to miệng điều chỉnh niềng răng sao?

Bác sĩ Đỗ nói: Há mồm.

Ứng Hoan đem mặt hướng lên trên, hé miệng nho nhỏ, Đỗ Nhã Hân bỗng hiểu được, cô gái nhỏ thì ra là thẹn thùng.

Bà quay đầu trừng mắt nhìn Từ Kính Dư: Đi ra ngoài chờ.

Ứng Hoan vui sướng, quay đầu nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh.

Từ Kính Dư đối diện ánh mắt cô, hiểu rõ mà gật đầu.

Thì ra vừa rồi là muốn mình đi sao? Sợ mình xem bộ dáng cô ấy điều chỉnh niềng răng?

Sớm nói, tôi không xem cô, tôi đi ra.

Từ Kính Dư tùy tiện mà đứng lên, từ trên cao liếc xuống cô một cái, bỏ tay vào túi quần, cười cười, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Thiếu niên bóng dáng cao lớn đĩnh đạc, sau lưng áo thun còn in một chuỗi hoa văn ký tự, anh bước nhanh quá, Ứng Hoan chưa kịp nhìn rõ chữ gì, bóng dáng ấy đã khuất sau cánh cửa.

Vừa rồi câu nói kia, là nói với cô.

Bác sĩ Đỗ một bên điều chỉnh, một bên hỏi cảm giác của cô, giặn dò cô một số việc cần lưu ý, còn hẹn thời gian định kỳ quay lại kiểm tra.

Mang niềng răng xong, Ứng Hoan mặt không biểu tình mà đi ra khỏi phòng khám, đứng ở cửa, dùng đầu lưỡi đè lên vòng niềng vừa mới mang, cảm giác rất khó chịu, không quen, cũng không thoải mái, nhịn không được nhíu mày.

Cảm giác ở miệng trở nên thật kỳ quái, có điểm không thích hợp.

Ứng Trì quá dụng tâm, quà sinh nhật này có thể mang đến hết năm nay, thậm chí năm sau.

Từ Kính Dư dựa lưng vào tường của phòng khám, chân phải chống góc tường, uống xong một ngụm nước, đem bình nước đóng lại, quay đầu đi, rất có hứng thú mà nhìn cô không ngừng biến hóa biểu tình.

Ứng Hoan dùng ngón tay sờ sờ hàm răng nhiều ra một vật, bỗng nhiên cảm giác được có người đang nhìn mình.

Cô quay đầu, cùng anh đối diện.

Lần này, cô nói thẳng: Anh đừng nhìn.

Niềng răng có gì đẹp......

Từ Kính Dư: .....

Đại khái không dự đoán được cô sẽ nói trực tiếp như vậy, anh cúi đầu cười một chút, thỏa hiệp nâng tay ra dấu OK, quay đầu đi nhìn thẳng phía trước, Đươc, tôi không nhìn.

Tác giả có lời muốn nói: Vai diễn phối hợp a a a a a! Anh đừng nhìn Được, tôi không nhìn

Từ Kính Dư: Tôi là người đầu tiên thấy Ứng Tiểu Hoan niềng răng.

Tiểu Trì: Tưởng bở, rõ ràng là mẹ anh!

Tư Kính Dư: Ứng Tiểu Hoan, không phải nói lớn lên đẹp dễ dàng nhớ sao? Em nhớ kỹ?

Ứng Tiểu Hoan:......

[ Tấu chương trọng điểm: Kính Vương mặc màu đỏ Ứng Tiểu Hoan dễ dàng nhận ra, thỉnh mặc màu đỏ thường xuyên hơn.]

Ứng Tiểu Hoan đeo niềng răng để làm cho thẳng thì vẫn là răng nanh nhỏ, chỉ là sẽ chỉnh tề một chút, hiện tại là đáng yêu, qua mấy năm trưởng thành liền sẽ đẹp hơn, không nghĩ tới mọi người không muốn cô ấy nắn thẳng, là sợ ảnh hưởng thân thân sao? Ha ha ha.

[1] ring girl chính là cô gái nóng bỏng, ăn mạc thiếu vải, cầm bảng lượn qua lượn lại trên võ đài.

[2] Võng hồng là chỉ những người nổi tiếng trên mạng.

Mọi chú thích đều của Editor, mọi người xem cho vui thôi, độ chính xác, cái này còn cần kiểm tra lại (>-<)/. Phần về niềng răng vì không biết quá nhiều nên nếu có sai sót mong mọi người bỏ qua.

/82

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status