Kiêu Thần

Chương 2: Giấc mộng kinh hồn.

/83


Sai nha áo đen đứng trên thuyền ô bồng ngẩng đầu lên có thể nhìn boong tàu phía đầu thuyền hoa, ngoài bốn năm thuyền công lười nhác đang ngồi phía đầu thuyền hút thuốc thì không nhìn thấy bất cứ người nào khác. Hắn không nghĩ phải để ý tới mấy người thuyền công làm thuê này, nghe thấy trong khoang thuyền có người đang đánh đàn đứt đoạn, hắn liền hô to về phía bên trong:

- Tiểu Man cô nương Tiểu Man cô nương, có thể cùng Tô tiểu thư nói chuyện một chút được không?

Cửa sổ thuyền hoa mở ra, một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ngó ra, nhìn thấy tên sai nha áo đen đang đứng trên chiếc thuyền ô bồng mà gọi sang, không nói gì. Từ đằng sau một ông già gầy gò chừng năm mươi bước tới, nhìn trời một chút, thấy mưa đã ngưng mới hỏi tên sai nha áo đen:

- Trịnh Thập gia tìm Tô cô nương có chuyện gì vậy?

- Phó gia xem thường ta rồi.

Sai nha áo đen chắp tay, hắn họ Trịnh, tên Thập, mọi người gọi hắn là Trịnh Thập gia, hắn cũng thản nhiên nhận. Ông già gầy gò Phó Thanh Hà trước mắt hắn là hộ vệ của thuyền hoa. Tô Mi vừa dừng thuyền bên bờ đê sông, Trịnh Thập tận mắt nhìn thấy hơn chục tên du côn lên thuyền gây rối bị hai tên đồ đệ của ông lão này cho chúng vài quyền, hai chân đá chúng rơi xuống sông. Hai ngày nay, người dân trong huyện đều xì xào chuyện Phó Thanh Hà là một võ sư có tiếng của Giang Ninh. Ban đầu còn mở võ quán tại Giang Ninh, vì gia sản lụi bại nên mang theo vài đồ đệ làm hộ vệ cho xướng môn.

Trịnh Thập nghĩ thông ra, thật đúng là giả tạo, tiện hộ huyện Bạch Sa cũng không có hứng xem đàn ca nhảy múa, đối với hắn mà nói danh tiếng của Tô Mi tuy rất lớn, nhưng cũng chẳng khác gì so với những cô gái giang hồ đi bán nghệ, cố tình làm giọng điệu này để làm nũng với quan. Trước mặt Phó Thanh Hà gã không dám lớn tiếng, chỉ nói:

- Phủ quân Đổng Nguyên đại nhân ở trong huyện, đối với nghĩa cử của Tô cô nương có chút.... thậm chí là rất cảm phục nên cố ý mở tiệc để cảm tạ, chỉ muốn mời Tô cô nương tới thưởng rượu ngắm hoa.

Trịnh Thập cố hết sức nói lại những lời nho nhã của Đinh Tri Nho, chỉ có điều trên đường đi đã quên mất một ít nên nói ra những câu khô khan như vậy, phút cuối lại thêm một câu làm lộ ý đồ của Đinh Tri Nho. Ánh mắt hướng về khoang thuyền, bên trong cửa sổ hoa thấy thấp thoáng những tà áo xanh nhưng không nhìn thấy mặt người. Trong bụng gã nghĩ, qua đêm với Hồng Thúy, người đứng đầu trong số những cô gái đẹp của huyện Bạch Sa cũng chỉ mất hai lượng bạc, nghe các cô gái trên thuyền ca hát gảy đàn còn đắt hơn là cùng Hồng Thúy năm đêm. Đúng là người đến từ Giang Ninh, thật không đơn giản.

- Xin Trịnh Thập gia chờ một lát, Tô cô nương đang thu xếp dụng cụ đàn.

Phó Thanh Hà hơi nhíu mày, lại không thể quá đà đắc tội với quan bản địa liền để Trịnh Thập đứng một bên rồi quay đầu lại hỏi người hầu nam trẻ tuổi đang đứng đầu thuyền ô bồng:

- Lâm công tử nhà ngươi sao rồi?

- Thân thể thì không có gì lo ngại, chỉ là cả ngày chỉ biết ngồi đờ ở kia, như là người mất hồn vậy, cũng không ra ngoài gặp ai.

Người hầu nam áo xanh trẻ tuổi thờ ơ trả lời, giọng điệu đối với cái gọi là Lâm công tử kia cũng không tôn trọng cho lắm, còn lộ chút vẻ chán nản phiền toái.

Phó Thanh Hà cười nói:

- Ngươi hãy cầu xin Trịnh Thập gia vào trong thành xem có vị lang trung nào có thể cứu được không. Hại Lâm công tử như vậy, Tô cô nương cũng áy náy không yên.

- Hắn tự mình rơi xống nước, liên quan gì tới Tô cô nương chứ, hai ngày nay còn may mắn được Tô cô nương giúp đỡ.

Người hầu nam áo xanh trẻ tuổi nói, lại hỏi nhà thuyền đã giúp đỡ tiên dược:

- Dược tiên tốt không?

Người hầu nam áo xanh trẻ tuổi không nhịn được oán giận nói:

- May mà không chết, cũng giữ được mạng của hắn bình an trở về, tôi cũng coi như là hoàn thành nhiệm vụ, nếu không tôi trở về chắc sẽ bị lột da mất

Lâm công tử mà ba người này đang nói tới , là một thư sinh hai mươi mới bước ra ngoài đời. Hắn đang ngồi trong khoang thuyền của chiếc thuyền ô bồng, khoang thuyền nhỏ hẹp, ánh sáng u ám, sắc mặt hắn có chút nhợt nhạt.

Hắn là Lâm Phược, con trai của đại tộc Lâm gia phủ Đông Dương, huyện Thạch Lương. Đầu mùa thu tới lưu kinh Giang Ninh tham gia kỳ thi hương, lúc yết bảng mặc dù nói là miễn cưỡng được liệt vào cuối bảng nhưng cũng là người may mắn trong ba ngàn sĩ tử Giang Đông tham gia kì thi. Sự may mắn của hắn, tòa Giang Đông mười một phủ, mười sáu huyện ba năm nay cũng chỉ có một trăm năm mười mấy người.

Ngày yết bảng kỳ thi hương, chiếu theo lệ thường, quan viên địa phương phải tổ chức lộc minh yến chúc mừng thi hương tân khoa cử nhân ( bởi vì trong yến tiệc phải ngâm xướng đoạn thơ lộc minh trong “Kinh thi tiểu nhã” nên dần dần gọi là lộc minh yến tiệc). Năm nay, không khí có vẻ ủy mị, lộc minh yến cũng mời ba mươi năm danh ca tới góp vui, Lâm Phược ở lộc minh tiệc này lần đầu tiên gặp Giang Ninh danh kỹ Tô Mi đã bị hút mất hồn, chìm đắm vào vẻ đẹp của Tô Mi mà không có cách nào thoát ra được. Sau khi yết bảng, Lâm Phược vì Tô Mi mà lưu lại Giang Ninh nửa tháng. Tô Mi được thương gia giàu có Đỗ Vinh mời đến góp vui cho đại thọ sáu mươi tuổi của cha, Lâm Phược cũng một mực thuê thuyền lá mang theo tùy tùng tới đây.

Đêm mấy hôm trước, hắn muốn trèo lên đỉnh mái thuyền ô bồng nhìn trộm Tô Mi gảy đàn, không may trượt chân ngã xuống nước, tới khi cứu được lên bờ thì đã ngưng thở rồi. Vốn dĩ đã làm một con quỷ chết chìm rồi, nhưng điều không thể tưởng tượng được chính là, sau một giấc mộng hoang đường hắn lại tỉnh lại làm cho mấy bà liệm được mời đến sợ chết khiếp.

Lâm Phược ngồi ở trong khoang thuyền, lúc này hắn cảm giác mình như một người khác, hoàn toàn không thuộc về thế giới này, có một cái tên khác là Đàm Túng.

Mũi thuyền phía trên bến tàu rung lên khe khẽ, hắn theo bản năng che nhanh ngực lại, giống như viên đạn kia từ ngoài cửa sổ bắn tới trong giấc mộng vẫn còn đây khiến hắn cảm thấy đau đớn, cảm giác này rất rõ ràng.

Tựa hồ như là một giấc mộng cho dù có tỉnh lại cũng không thể thoát ra được, trong mộng hắn gọi là Đàm Túng, sau khi gia nhập quân ngũ vài năm thì xuất ngũ trở về quê hương cùng người nhà di dân đến hải ngoại, đó là một thành phố toàn người Hoa sinh sống, không có gì khác biệt với trong nước, cho dù trở thành công dân hạng ba thì cũng không có gì là không quen cả. Hắn làm công cho một quán ăn, còn quen thân với một cô gái khá tốt. Nếu không phải đêm đó hắn rời khỏi quán ăn rồi có lòng tốt đưa cô gái mà hắn gặp trên đường tự xưng là Uy Chân tới bệnh viện thì cũng không xảy ra bao nhiêu chuyện sau này.

Đàm Túng không ngờ rằng cô gái đó chính là mồi câu mà đội trị an đã thả ra, hắn bị phạt tạm giam mười lăm ngày, cuối cùng còn phải nộp tiền phạt. Hắn lúc đầu không nghĩ rằng sẽ vướng phải bao nhiêu chuyện thế này, tiền phạt nộp rồi, công vệc mất, người tình cũng đi luôn, so với những cái chết của chiến hữu trong lúc làm việc cơ mật cũng không phải là chuyện gì to tát. Nhưng cha của hắn vốn bản tính nóng nảy táo bạo nên nuốt không trôi cục tức này. Ông nghe mọi người xì xào châm biếm vài câu thì đã tức lộn lên muốn động chân động tay, không may ông té từ cầu thang xuống gãy cổ. Sau khi đưa tới bệnh viện chữa trị được hai ngày thì ông qua đời.

Đàm Túng lúc này mới nhận ra việc này nếu không nói rõ ràng thì thật có lỗi với cha của hắn vì trượt chân ngã mà chết, cha của hắn nhất định sẽ chết không nhắm mắt.

Nhiều lần khiếu nại đều không nhận được câu trả lời, Đàm Túng lúc này mới hạ quyết tâm, hắn nhân cơ hội tới trung tâm tắm hơi của hoàng cung Mạn Cốc, bắt cóc cô gái mồi câu và các nhân viên đội trị an cùng với mấy tên cảnh sát cầm đầu đã hãm hại hắn, hi vọng có thể mượn lời dư luận để vạch trần sự thật. Cho dù đã sớm nghĩ đến đang chờ đợi hắn phía trước chính là vài năm tù ngục, nhưng đối với Đàm Túng lúc này cũng chỉ là một cái mạng nghèo khổ, hơn nữa hắn lại không có gì vướng bận, chi bằng sống hung ác một chút. Hắn tự cho là kế hoạch của mình chu toàn, sau khi thỏa thuận điều kiện cùng với mấy chuyên gia đàm phán do phía cảnh sát phái tới, hắn vứt dao qua cửa sổ muốn chấm dứt chuyện này. Nhưng hắn lại không ngờ tới tâm địa xấu xa của đám cảnh sát này, bọn chúng không dễ gì để cho hắn sống sót. Nhân lúc hắn không cảnh giác, những tên tập kích bên ngoài liền nã súng vào, những cảnh sát đang bao vây ngoài cửa cũng phá cửa xông vào. Hắn cũng không còn nhớ rõ có bóp nát yết hầu của tên cảnh sát cuối cùng không, mình hắn trúng tới hơn mười viên đạn, tay hắn cũng không còn sức lực nữa rồi, có lẽ là vẫn chưa chết. Thật là đáng tiếc!

Giấc mộng tuy rằng rất hoang đường nhưng hắn lại cảm thấy rất thật, giống như là hắn đã sống một kiếp ở thế giới khác vậy. Bắt cóc cảnh sát lại trúng đạn chết đi nhưng linh hồn lại nhập vào thân thể người thanh niên có cái tên là Lâm Phược này. Lâm Phược đã rơi xuống sông Bạch Thủy chết đuối rồi, người mà bọn họ cứu lên là một người khác.

Một cảm giác quá chân thực khiến người ta không thể tin nổi: nếu như trong thân xác kia là linh hồn của Đàm Túng, hoàn toàn không có chút kí ức nào của Lâm Phược; nếu như đó chỉ là một giấc mộng kì lạ, nhưng lại có một cảm giác thực tới mức giống như bị đổi não vậy, đổi người vậy. Bảy ngày trước, hắn không biết bơi, ngã xuống sông một cái là giống như một quả cân cứ chìm thẳng xuống vậy. Còn bây giờ, nếu không phải vì sợ làm người khác kinh sợ thì hắn đã nhảy xuống sông bơi thử rồi.

- Hay là phiền Phó gia nói với Tô cô nương một tiếng rằng Đinh đại nhân đang chờ hồi âm.

Trịnh Thập ở đầu thuyền thúc giục Phó Thanh Hà.

Tiếng nói chuyện bên ngoài, Lâm Phược nghe thấy rõ ràng, hắn nghĩ thầm tên khốn Bạch Sa tri huyện Đinh Tri Nho phái đến mời Tô Mi lên bờ thật biết cách viện lý do. Tên thư lại của hình phòng huyện Bạch Sa cũng vô cùng nhiệt tình với công việc được sai bảo lần này, ở bên ngoài không ngừng thúc giục.

Một lúc lâu sau, vọng tới bên ngoài khoang thuyền là gọng nói thanh trong của một cô gái:

- Làm phiền Trịnh gia gửi lời tới Đinh tri huyện, Đổng phủ quân, Tô Mi đã dừng thuyền ở đây mười ngày để hiến nghệ quyên tiền, đây là một lời hứa đã nói trước mặt mọi người. Hôm nay mới là ngày thứ tám, cho dù có ngưng lại một hôm thì cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là tiểu nữ xuất thân bần tiện, cũng không muốn dễ dàng hủy bỏ lời hứa, mong Đinh tri huyện, Đổng phủ quân hiểu cho. Nếu Đinh tri huyện, Đổng phủ quân có nhã hứng Tô Mi ở trong thuyền gảy đàn góp vui, hoặc là đợi sau khi Tô Mi thực hiện xong lời hứa mười ngày của mình sẽ lên bờ cùng hai vị đại nhân nhận lỗi. Tô Mi viết một bức thư rồi nhờ Trịnh Thập gia giao lại cho hai vị đại nhân là được.

Một loạt những câu nói đã kín đáo từ chối hoàn toàn lời mời.

Lưu kinh Giang Ninh thủ lăng quan cùng với đám sĩ tử của Tây Khê học xã tuy rằng không có chút thực quyền nào nhưng mồm mép lợi hại lại còn dám nói nữa. Các quan lớn nhỏ trong triều đều sợ có lời nào đó rơi vào tay bọn họ. Trong lòng Lâm Phược nghĩ Duy Dương tri phủ Đổng Nguyên tới huyện Bạch Sa để thị sát tình hình tai nạn, nhất định không thể chỉ vì gặp một cô gái gảy đàm mua vui mà lưu lại Bạch Sa thêm mấy ngày, đương nhiên cũng không thể lên thuyền mà gặp được.

- Vậy ta trở về bẩm báo với Đinh tri huyện.

Nghe tiếng bước chân phía đầu thuyền, Lâm Phược nghĩ rằng Trịnh Thập đã biết khó mà lui, một lúc sau lại nghe thấy Tô Mi ở bên ngoài hỏi Triệu Năng:

- Triệu Năng huynh đệ, Lâm công tử đã hồi phục chút nào chưa, có cần mời lang trung kê thêm thang thuốc không?

Nghe âm thanh này, trước mắt Lâm Phược một tấm dung nhan thanh lịch, một khuôn mặt xinh đẹp mê hồn người đang tới gần. Tô Mi mười bốn tuổi tại ngõ Cấp Tử ở Giang Ninh mở quán hiến nghệ đã nổi tiếng là trong sạch, khi cái tên của cô ấy được lan truyền khắp nơi thì cô ấy vẫn chưa tới mười chín tuổi. Hắn nghĩ thầm nếu như ở hậu thế, những thiếu nữ trẻ tuổi còn chưa biết tới nhân tình thế thái như cô ấy sẽ chỉ biết hưởng thụ sự chiều chuộng của gia đình và bạn trai thì Tô Mi lúc này lại chịu vất vả giữa đám quyền quý, cố gắng giữ lấy tấm thân trong trắng không vấy bẩn.

Bây giờ còn trong sạch không có nghĩa là sẽ mãi mãi trong sạch, cũng giống như đạo lý một đám lang sói suốt ngày chỉ chằm chằm nhìn vào miếng thịt béo bở thì miếng thịt này chỉ có thể an toàn tạm thời, chẳng nhẽ miếng thịt này thực sự sẽ thay đổi được vận mệnh của mình sao?

Trong đầu Lâm Phược đang bình tĩnh suy nghĩ về chuyện của Tô Mi, càng chắc chắn rằng mình chẳng qua chỉ giữ lại được ký ức của bản thân, còn đối với Tô Mi đã không còn cảm giác say đắm nữa rồi. Trước khi suy nghĩ kỹ lại, hắn đúng là mê muội không biết tốt xấu, cho dù đã đỗ cử nhân kỳ thi hương, tình cảnh ở Lâm gia sẽ có chút chuyển biến tốt. Nhưng phận hắn chỉ là con thứ trong nhà họ Lâm, cứ coi như có thể làm quan thì cũng chỉ là một tên sai nha không có cấp bậc. Trong thành Kiến Nghiệp có bao nhiêu quan to, quý nhân ái mộ Tô Mi, lần này Đỗ Vinh, người mời Tô Mi tới Duy Dương cũng không phải là một nhân vật lớn trong số những người này, Lâm Phược hắn lại càng không có tư cách lấy được lòng của Tô Mi. Hơn nữa, Tô Mi đối với Trần Minh Triệt, người đạt giải nguyên trong kỳ thi hương lần này rõ ràng có chút cảm tình, chỉ sợ rằng trong lòng nàng sớm đã có định đoạt rồi, hoàn toàn không có chút nào để ý tới Lâm Phược.

Có lẽ đối với Tô Mi mà nói, đợi Trần Minh Triệt năm sau đi Yến Kinh thi hội vẫn còn nhớ tới tình nghĩa của nàng, lấy nàng về làm thiếp để cho nhân gian có thêm một truyền kỳ thế tử giai nhân đã là một vận mệnh tốt của nàng rồi.

Tuy Lâm Phược đã không còn mê luyến Tô Mi, ai cũng có thể hiểu hắn không nên có quan hệ với một cô gái như vậy. Mặc cho bản thân là Lâm Phược hay là Đàm Túng thì cũng là sống lại một lần nữa, không thể không nắm lấy cơ hội này. Lâm Phược quyết định ngày mai sẽ rời khỏi huyện Bạch Sa, phải sắp xếp một cách hợp lý cuộc sống sau này.

Tuy rằng vẫn giữ lại được ký ức của bản thân nhưng thế giới này làm cho Lâm Phược có một cảm giác vô cùng xa lạ. Nhưng cho dù là thế giới xa lạ thì cũng phải vẫy vùng một phen, không thể yếu đuối như Lâm Phược giống như người sống mà không có hồn vậy, cũng không thể giống Đàm Túng sống ở tầng lớp dưới của xã hội rồi bị ức hiếp mà không có sức phản kháng.


/83

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

Google

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status