Lãnh Đế Cuồng Thê

Chương 107 - Chương 106

/109


Nhất thời hồ đồ?

Nạp Lan Tiêu lảo đảo ngã về sau hai bước, nhìn về phía Nạp Lan Yên trên chủ tọa: “Gia chủ, ngươi nói cho ta biết, Tàn Huyết Hắc Trúc là...... Là cái gì?”

“Một loại tồn tại ác độc có thể dần dần cắn nuốt thân thể cùng với linh hồn của hắn.”

Giọng nói lạnh như băng truyền đến, trả lời hắn, là Nạp Lan Tịch.

Nạp Lan Tiêu hít một ngụm khí lạnh, ‘phanh’ một tiếng quỳ gối dưới chân Nạp Lan Yên: “Cầu gia chủ cứu cứu Tiểu Vũ!”

Nạp Lan Yên chợt lóe thân thể, tránh ra một quỳ này của hắn: “Đệ đệ của ta, ta đương nhiên sẽ cứu. Nếu là ngươi nguyện ý trả giá bằng máu trong trái tim, trước khi mặt trời lặn đến biệt viện tìm ta. Hiện tại ta cùng tiểu Tịch đi nghỉ ngơi trước.”

Nạp Lan Tiêu hít sâu một hơi, đứng dậy ngăn Nạp Lan Yên lại: “Không cần chờ tới buổi chiều, gia chủ, người nói cho ta biết lấy như thế nào, hiện tại ta liền mang tới cho Tiểu Vũ dùng.”

Đến lúc này Nạp Lan Yên mới tỉ mỉ nhìn về phía này trung niên nam tử hai bên tóc mai đã hoa râm, dừng bước chân, đối với Nạp Lan Tiêu, cũng đối với tất cả những người mắt lộ ra lo lắng cùng muốn nói lại thôi ở đây, nói: “Máu trong trái tim, chỉ cần ba giọt, không cần mạng của hắn.” Sau đó nói với Nạp Lan Tiêu, “Tìm một nơi yên tĩnh.”

Nạp Lan Tiêu gật gật đầu, không có chút do dự xoay người mang theo Nạp Lan Yên đi đến bên ngoài tiền thính.

Tầm mắt lạnh lùng tự tại của Nạp Lan Tịch lần lượt đảo qua từng người có mặt ở nơi này, không nói một lời liền theo ở phía sau hai người đi ra đại sảnh.

Đi ở trên hành lang, Nạp Lan Tiêu mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không nhịn được hỏi: “Gia chủ, ngài có thể nói cụ thể vấn đề thân thể của Tiểu Vũ cho biết ta một chút sao?”

“Từ sau khi đến bổn gia cho tới bây giờ thể cốt của hắn luôn không tốt, những năm gần đây vẫn luôn điều dưỡng thân thể, nhưng tác dụng rất nhỏ.” Trả lời hắn là Nạp Lan Tịch luôn luôn ít nói đạm bạc, “Thẳng đến đoạn thời gian trước trong khi hắn ở chung cùng đám độc vật bị Tam tỷ nhìn ra không đúng, một lần kiểm tra phát hiện Tàn Huyết Hắc Trúc sớm đã sống nhờ ở trong cơ thể hắn nhiều năm.”

“Về phần tiểu thiếp của ngươi, cũng là ta điều tra.” Nạp Lan Tịch âm thanh lạnh lùng giống như là không chứa một chút cảm xúc nào, lại tự dưng làm người ta sau lưng phát lạnh, “Chuyện này, mong rằng phân gia gia chủ ngài có thể xử lý theo lẽ công bằng!”

Nạp Lan Tiêu sắc mặt âm trầm đáng sợ: “Tình huống mấy năm nay quả thực ta đã không có phân giải rõ ràng, đây là sự thất trách của người làm phụ thân ta! Không dối gạt gia chủ và Tịch thiếu gia, Tiểu Vũ hắn là thân sinh nhi tử duy nhất của ta, vì hắn, bắt ta trả giá gì đều sẽ không tiếc, huống chi chỉ là một tiểu thiếp!”

Nhi tử duy nhất?

Nạp Lan Yên và Nạp Lan Tịch đồng thời dừng bước, theo bọn họ biết, hình như gia chủ phân gia Mộc Thành này không phải chỉ có một hài tử đi?

“Những đứa khác, cũng không là thân sinh tử (con ruột) của ta.” Nạp Lan Tiêu chỉ là mơ hồ giải thích một chút, sắc mặt khó coi, hiển nhiên cũng không muốn nhiều lời ở nơi này, “Gia chủ, Tàn Huyết Hắc Trúc này trị liệu được không?”

Nạp Lan Yên cười cười, giọng nói mang theo chút độ ấm: “Tiêu gia chủ yên tâm, ta sẽ không để cho Tiểu Vũ có việc gì.”

“Cầu gia chủ ngài nhất định phải chữa khỏi Tiểu Vũ.” Nạp Lan Tiêu lại lần nữa khom người muốn thi lễ một cái với Nạp Lan Yên, trong giọng nói tràn đầy chua xót.

Thân phận của gia chủ phân gia của hắn nhìn như phong quang, kì thực liên lụy vô số, những năm gần đây hắn ở vị trí này trải qua cũng không phải là như ý như vậy.

Nạp Lan Yên nâng dậy hắn, nói: “Ta sẽ.”

Sau đó một đường đến hậu đường, Nạp Lan Tiêu vẫn luôn không có lại mở miệng nói chuyện.

Thẳng đến Nạp Lan Yên dùng ngân châm nhập huyệt chi pháp thủ lấy máu trong trái tim của hắn xong, Nạp Lan Tiêu mặc quần áo, mới sắc mặt tái nhợt nói: “Nếu Tiểu Vũ còn không biết chuyện máu trong trái tim này, thì đừng nói cho nó cho hắn biết.”

Nạp Lan Tịch hỏi: “Vì cái gì?”

Nạp Lan Tiêu cười khổ một chút: “Tiểu Vũ đứa nhỏ này, mấy năm nay vẫn trách ta năm đó nhẫn tâm tống hắn đi, nay lại cho hắn biết chuyện này cũng chỉ là tăng thêm phiền não cho hắn thôi. Nay ta chỉ hy vọng về sau hắn có thể vui vẻ một chút.”

Nạp Lan Yên không có trả lời vấn đề của hắn, mà là lấy ra một lọ đan dược đưa qua: “Đây là Bổ Thiên đan, ăn vào rồi nghỉ ngơi mấy ngày liền có thể khôi phục khí huyết.”

Nạp Lan Tiêu tiếp nhận đan dược, cười nói: “Cám ơn gia chủ.”

Nạp Lan Yên cầm bình ngọc đựng máu trong trái tim để vào trong không gian trữ vật, nói: “Kế tiếp ta muốn bế quan vài ngày, đừng cho bất luận kẻ nào đến quấy rầy ta và Tiểu Vũ.”

Thời gian có thể giữ máu

/109

BÌNH LUẬN

LIÊN KẾT SITE

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status